Tuesday, June 19, 2018

Đôi dòng cùng nhau


Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 26

__________________

Tự truyện của Hình Toàn 





GIỜ....tôi quay về quá khứ để kể lại câu chuyện ba mươi bảy năm về trước tháng năm bà già đi biển nghĩa là tháng đó trời êm biển lặng không có sóng gió bão bùng tôi bước xuống tàu để vượt trùng dương, lúc ra tới hải phận quốc tế thì chúng tôi được lên bong tàu nhưng chỉ một số ít (vì có nhiều người ói mửa quá chừng nằm thiêm thiếp) Trời ơi ...biển thì bao la một màu xanh thăm thẳm trời và nước giao nhau ...tất cả chỉ một màu xanh...

     Trời thì xanh lơ xa xa có những đám mây trắng thỉnh thoảng có vài cánh chim hải âu bay lượn ..chúng bay về đâu ? ..tàu chúng tôi đi về đâu ?...

Friday, June 15, 2018

Hãy đứng lên


Trả ta sông núi

____________________

Thơ Vũ Hoàng Chương
Ngâm thơ Hoàng Oanh

Trả ta sông núi


Lối về xóm nhỏ

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 25


________________

Tự truyện của Hình Toàn




Hình Toàn 2018

Có nhiều chuyện với thời gian mình tưởng đã quên nhưng thật ra nó vẫn nằm một góc nào đó trong trí nhớ, tại mình giả bộ để mà quên hoặc là không muốn nhắc lại, niềm vui sẽ quên mau, nỗi buồn thì luôn ở lại .
    Chuyện vb thì quá xưa rồi có gì mà kể lại, giờ lịch sử đã sang trang
Hơn bốn mươi năm ít ỏi gì nữa, gần nửa thế kỷ ....lúc trước sao tôi không kể không viết lên (tôi có biết mình biết viết truyện đâu chớ) tôi cũng là một con người bình thường như bao nhiêu người khác cùng hoà mình theo dòng lịch sử và xuôi theo dòng định mệnh của đất nước mà tôi đã được sinh ra và nhận đó là quê hương ...
     Cho đến một ngày khi con khôn lớn tụi nó hỏi rằng sao con có mặt tại nơi đây (MỸ) và má là người gốc: TÀU hay VIỆT

Tội bán nước


Thursday, June 14, 2018

Tôi yêu Việt Nam

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 24

_____________

Tự truyện của Hình Toàn


Đường Phan Thanh Giản, Rạch Giá xưa
...Tối hôm đó tôi lên gác nói cho má tôi biết ngày mai tôi sẽ dắt chế ba và thằng em út đi vb, má tôi khóc nói: 
-- Tụi bây lớn đủ lông đủ cánh rồi muốn đi đâu thì đi, còn thằng út còn nhỏ lại có tật nguyền thì để nó lại cho tao .
-- Vì nó có tật nên tui phải dắt nó đi ...
-- Má xin mày đó ..đừng đem nó đi, sóng gió lỡ có chuyện gì thì nó làm sao
-- Có chuyện gì ..thì cả ba cùng chết, lỡ bị bắt nữa thì lại ở tù..

Người ta đi cũng phải tốn tiền tốn vàng, còn tôi có gì để mất ...người ta sao mình vậy, cả một chiếc tàu chớ chẳng riêng tôi, má cứ ngồi khóc mà năn nỉ tôi để thằng em lại nhưng tôi nhứt quyết không nghe ...
Chuyện tôi chưa xong thì chế hai nói khuya nay chế dắt thằng em sinh năm 68 đi vb (đi cùng với vợ chồng anh thợ máy ở cuối xóm) má tôi lại càng khóc nhiều hơn ..đi ..đi ..tụi bây đi hết đi để cha mẹ già ở lại chẳng ai lo..thời buổi này chúng tôi lo được gì ? ra đi thì còn chút tia hy vọng 

Wednesday, June 13, 2018

Tình yêu màu tím

Loài Ốc Mượn Hồn


________________

NGUYỄN NGỌC HOÀNG

Không hiểu sao càng lớn tuổi bà xã lại càng sinh ra bệnh tin “dị đoan”. Gần đây, năm nào K. Hoa cũng đặt mua lịch “Tam Tông Miếu” và sách tử vi từ California. Mỗi buổi sáng, trước khi tôi đi làm, bà xã đều coi lịch: “Hôm nay là ngày tốt của anh!”. Tôi nhăn mặt: “Tốt cái nổi gì. Hôm nay lịch họp từ sáng đến chiều tối. Chắc chắn là sẽ vể trễ.. .”. Rồi có hôm bà ấy chặc lưỡi: “Hôm nay là ngày xấu của anh đó, phải coi chừng!”. Tôi cười muốn lăn ra cửa sổ: “Hôm nay lễ, được nghỉ làm sao mà xấu cho được”. Với tôi, sống trên xứ sở “cày” ngày ba ca này, ngày xấu là họp liên miên từ sáng bước vào cho đến tối trời bước ra; ngày tốt là nghỉ lễ, lấy ngày phép trong năm (vacation) và được “xếp” cho làm ở nhà (work from home) – vừa làm vừa coi cô dâu Chu Chỉ Nhược dùng “cửu âm bạch cốt trảo” hạ độc thủ Triệu Mẫn trong ngày cưới với Trương Vô Kỵ. Rồi cũng tấm lịch này, cứ ngày tuổi Tuất tốt là bà xã lại đi mua vé số (lottery). Mấy năm qua, bà ấy chỉ đóng góp vào quỹ giáo dục tiểu bang, mà chẳng thấy trúng tấm vé số nào. Nhưng thôi, nói thật mất lòng, để bà ấy có chút niềm tin trong thời buổi này cũng không phải tệ. Thêm nữa cứ ngày lịch tốt là tôi muốn gì cũng được, dại gì mà bàn ra!

Monday, June 11, 2018

Đọc di chúc của Hoàng Đế Trần Nhân Tông


Trích đoạn Bên cầu dệt lụa

________________

Kim Trúc hát với Bùi Trung Đằng

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 23

________________

Tự truyện của Hình Toàn

.....Một hôm đứa em gái của Liên nhắn tôi vô nhà chú cần gặp, dẹp hàng quán xong tôi đạp xe vô Rạch Sỏi nhưng chú đi công việc chưa về, ông bà ngoại thì về quê má Liên thì theo đò máy đi Vĩnh Thuận (ba má Liên chạy đò máy tuyến đường Rạch Sỏi- Vĩnh Thuận) ở nhà chỉ có mấy đứa em, nhà mặt trước cặp bờ sông chợ giữa mặt sau nhà thông lên đường cái, đường này nếu quẹo phải thì qua cầu ván quẹo trái về ngang rạp hát Đồng Hưng rồi thẳng tới bùng binh chạy vòng đi về Rạch Giá hay đi vô Tà Niên hoặc chạy qua cầu Quằn ra tỉnh lộ đi các tỉnh, ăn cơm chiều xong đến tối chú mới về (có lẽ chú cẩn thận an toàn)

.....Chú ăn cơm tối xong rồi kêu tôi lên nhà trên (nhà Liên rất dài mặt trước cập bờ sông và đường mòn men theo con sông nhà nào cũng buôn bán, con đường nhỏ này dẫn dài lên tới chợ Rạch Sỏi, nhà Liên thì bán dây chại dây lạt lá lợp nhà loại lá chằm miếng) nhà dưới chỉ có nhà bếp nhà tắm và là nơi vựa đồ, còn nhà trên gác lót ván rất cao giống như kiểu nhà lầu ......tất cả bằng ván 

Vết thương trần gian



Thơ : Ngọc Quyên Nhạc : Nguyễn Hoàng Đô Hòa âm : Gia Minh
Tiếng hát Quỳnh Dao