Wednesday, December 13, 2017

Uyển

_________________

 Nguyên Ngôn





Niềm vui bùng vở. Hàng cây xương rồng trổ bông. Đám nga dọc bờ sông trổ cờ. Cây bằng lăng đơm bông tím tình yêu rực rỡ. Tất cả các nét đẹp thiên nhiên xuất hiện do sự xuất hiện của một cô gái. Không, phải nói là một nàng tiên vừa xuất hiện.
Thời dụng biểu của anh học trò nghèo phải thay đổi. Anh học trò phải bỏ ra buổi trưa nửa giờ, buổi chiều nửa giờ để len lén đón nhìn tiên nữ đi học ngang nhà. Anh học trò tên Độ. Anh vừa mới đậu bằng Trung Học Đệ Nhứt Cấp. Rắn đã thay da. Cua vừa lột vỏ. Anh bước lên một từng lớp mới. Anh có thể làm quan: thiếu úy Bảo An hay Thẩm Sát Viên Cảnh sát. Người ta nhìn anh học trò như thế.
Chính hắn, hắn chỉ biết mình là anh học trò lớp Đệ Tam, ban B. Hắn học buổi sáng. Đây là năm học nhàn nhã sau cùng của thời học sinh, đầy mộng mơ lãng mạn. Hắn đứng dưới tàng cây bằng lăng, đờ đẫn, ngây dại, thất thần nhìn nàng tiên của hắn đi qua. Nàng tiên sáng chói, đẹp rực rỡ, đẹp hơn cả các tượng nữ thần.

Lệ thu chưa đầy mắt ai


Tuesday, December 12, 2017

Nhớ Cả Khung Trời Mây Trắng Bay (phần II)


Trần Ngọc Nguyên Vũ

Chuyển tới TH bởi Đào Minh Quang







PleiKu! Vùng đất trích:

… Lịch-sử của cuộc chiến là một bức tranh khổng lồ, mà mỗi người trong chúng ta chỉ có thể nhìn nó từ một góc cạnh rất nhỏ trong cuộc đời của mình. Có những góc cạnh mà người đứng nhìn tưởng như mình đang lạc vào một “chiều không-gian” khác biệt nào đó, để bất chợt bắt gặp một bông lan rừng nhô ra từ khe đá rong rêu, chênh vênh bên ghềnh thác… Cũng từ cái góc cạnh đặc biệt này, niềm hoài-niệm đã đưa tôi trở lại với PleiKu vào một buổi chiều âm u sương khói…

TỤNG CA

________________

CHÂN DIỆN MỤC

            Ông Tầu xưa xếp thơ ca cổ Kinh Thi làm ba phần: Phong, Nhã, Tụng. Nhưng chỉ có Phong là sống mãi, còn Nhã, Tụng thì chết yểu! Dù cái danh xưng không còn, nhưng Phong thì trường tồn trong lòng người bình dân.

            Cái ông dở hơi Trương Tửu gọi Ca Dao Việt Nam là Kinh Thi Việt Nam... Thế rồi cuốn sách của ông ngủm cù đèo vì người bình dân không thích kinh kệ (trừ kinh Phật là còn sống thôi).

            Nhã, Tụng ngày xưa ca tụng Thần Linh, ca tụng vua chúa. Ngày nay người ta ca tụng người bình dân, ca tụng sức sống dân tộc. Thế cho nên tôi rất thích, rất say mê TỤNG vậy!

Cám ơn tình yêu


Monday, December 11, 2017

Nhớ Cả Khung Trời Mây Trắng Bay

_________________

Trần Ngọc Nguyên Vũ

Chuyển TH bởi Đào Minh Quang

Cám ơn BS Uyên đã cho đọc "Nhớ Cả Khung Trời Mây Trắng Bay",  để cho tôi được hảnh  diện với những thành tích oai hùng , dũng cảm , coi cái chết nhẹ tựa lông hồng của các phi công quân chủng không quân nói riêng và quân lực VNCH nói chung mà tôi may mắn được làm một người lính trong đó.
Nhưng bị chính phủ Hoa Kỳ bỏ rơi và một số người Mỹ đánh giá là không có tinh thần chiến đấu. Buồn thay.

Đào Minh Quang, Cựu quân nhân KQ








(Những đoản khúc mùa Đông. Thân kính gởi về “Thần Phong Nguyễn Ngọc-Khoa”, Trung-Tá Lê Bá-Định, Đại-Tá Nguyễn Văn-Bá, cùng những người mà tên tuổi đã đi vào huyền-thoại trong quân-sử.)




Chiều nay, một buổi chiều Đông buốt giá. Những cơn bão tuyết cuối mùa kéo về phủ kín cả bầu trời phố núi. Ngồi bên lò sưởi nhìn ngọn lửa hồng bập bùng nhẩy múa, như những bước luân vũ dìu tôi về một vùng dĩ vãng xa xăm nào đó… Rồi những hình ảnh nhạt nhòa của ngày xưa, cứ ẩn hiện trong đầu tôi như những bông hoa tuyết đang quay cuồng theo từng cơn gió giật bên ngoài. Hình ảnh hào-hùng của những người bạn đồng-minh, đồng ngũ chợt đến, chợt đi qua đời tôi như bóng mây, nhưng tất cả đều để lại trong tôi những kỷ-niệm sâu đậm không bao giờ phai nhạt. Mà kỷ-niệm thì bao giờ cũng bắt đầu từ một khoảng thời-gian và trong một khoảng không-gian nào đó của con người, và trong cuộc đời của chúng ta, trải qua suốt một thời chinh chiến, đã có biết bao nhiêu là dấu vết được ghi khắc trong lòng, biết chọn một dấu vết nào để dàn trải tâm-tình… Thôi thì cứ chọn cái thủa ban đầu của lần nhập cuộc, để góp thêm một dòng điệp-khúc cho “bản trường ca” trong chiến sử…

Điều giản dị



ĐIỀU GIẢN DỊ 

HÀ MỸ NHAN




Anh biết hông em thích điều giản dị
Rất dễ thương và gần gũi lắm mà
Đừng  dùng lời hoa mỹ thiết tha 
Đừng ẩn dụ và cũng đừng ngụ ý..

Hãy nói hết những điều đang nghĩ
Lời thật thà anh dành chỉ cho em
Như nhánh hoa bình dị nở trong đêm
Không thơm ngát nhưng thoảng hương yêu dấu!

Bàn tay nắm tay nhau lòng đã thấu
Một nụ hôn nghiến ngấu cả bờ môi
Tan trong nhau ngan ngát những bồi hồi
Mùi da thịt rất gần và rất thật

Yêu là hãy cho nhau ngây ngất
Và cho nhau giọt mật đẫm ái ân
Yêu là quên trong chìm ngập thanh tân
Yêu là hiến dâng, yêu là  cho  hết.

Đừng sợ hãi cho  dù cái chết
Cũng không ngăn  nỗi một  tình yêu
Ừ,  sao ta  không một lần liều 
Để mình chứng yêu là bất diệt ...! 


YÊU LÀ SẼ KHÔNG NÓI  LỜI HỐI TIẾC..!!

Ơi em Miệt Thứ



ƠI EM MIỆT THỨ

NGUYỄN MINH PHÚC

chắc gì em nhớ tôi đâu
chiều bâng khuâng đợi chân cầu Xẻo Rô
đường vào Miệt Thứ quẹo vô
thứ ba, thứ bảy nhấp nhô mịt mù

cầu gì Xẻo Bướm, Xẻo Xu
kinh gì Bảy Gáo, Mù U …lạ lùng
mẹ cha có đụng cột mùng
mới sinh em ở Kinh Cùng, Kinh Năm…

nghe đồn đĩa tựa bánh canh
muỗi kêu sáo thổi nước xanh đóng phèn
tưởng là con gái da đen
đâu ngờ em đẹp như tiên giáng trần

tính tôi chẳng thích xa gần
chi bằng nói thiệt một lần cho xong
đò qua đò lại lòng vòng
tốn xăng hao nhớt thiệt lòng tôi thương

thương em Miệt Thứ má hường
thứ năm thứ sáu muốn bường tới luôn
mốt mai tôi đóng ghe xuồng
về quê hỏi vợ tiện đường …ông sui

…mà nầy Miệt Thứ của tui
nhớ đừng kể chuyện mắt đui…đụng mùng…

KHÔNG LÀM CHÍNH TRỊ

Chân Diện Mục

chan dien muc 

Cái tư tưởng này có âm ỷ từ lâu ở miền Nam nhưng phát triển mạnh, phát triển công khai từ 1964 ở đầu môi của rất nhiều người: Chuyện chính trị chính em… không làm.
Cái này nó cũng có nguyên do của nó. Của đáng tội, nhân dân đã bị các Chính trị gia… lừa nhiều lần rồi. Họ hứa đủ thứ, nhưng cuối cùng chẳng có gì. Thật khốn khổ cho dân Việt tôi! Người ta đồng hóa chính trị với quyền lực, chỉ huy dân chúng (?) Người ta đồng hóa chính trị với đảng phái, với hội đoàn, mặt trận…
Dân Việt đâu biết rằng đóng thuế hay trốn thuế là thái độ chính trị. Sinh viên xuống đường biểu tình tự phát là mần chính trị đó! Viết một bài báo bày tỏ ý mình là làm chính trị. Thậm chí không ngó ngàng gì đến non sông, đất nước, bất công… cũng là một thái độ chính trị vậy: Nhân dân đừng có no, để nhà nước no…! Trước đây người ta từng tranh cãi về lập trường:

- Bạn đúng là người không có lập trường
- Ừ! Lập trường của tớ là không lập trường!!!

Sunday, December 10, 2017

Biết ai chia xẻ mặn mà


KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI.. (TIẾP THEO)

____________________

HÀ MỸ NHAN




Sau này khi dượng hai Giáo đã ổn định cuộc sống ở Sài Gòn rồi dượng mới gởi thơ dìa cho ba tui biết tin . Ba đọc thơ rồi vui lắm nhưng tuyệt nhiên không nói cho bà nội và cô hai Nhâm hay. 

      Khi ba cưới má tui thì dắt lên Sài Gòn thăm bà cô Năm và cô dượng hai. Má tui rất quý cô dượng hai  và hay khen dượng hai Giáo tử tế , ăn ở đối xử  với ba má thiệt chân tình. Riêng cô dượng hai  biết ơn ba tui đã  vun vén cho hạnh phúc của 2 người, mỗi lần ba má tui lên thăm bà Năm và cô dượng hai tiếp đãi nồng hậu, lo từng miếng ăn chỗ ngủ  thiệt chu đáo. Vì vậy mà gia đình tui khắng khít với gia đình cô dượng hai lắm.

Saturday, December 9, 2017

Mùa đông nhớ Mẹ


Mối Tình Đầu Của Tôi

NGUYỄN NGỌC HOÀNG

1.


Ngày xưa còn bé, tôi thấy con sông trước nhà nội sao lớn đến như vậy. Ước mơ thuở đó, là một ngày tôi sẽ bơi qua sông, đến bên kia bờ. Rồi chẳng lâu, tôi đã thực hiện được điều đó. Con sông trước nhà nội tôi không còn lớn nữa! Ngồi ngất ngưỡng bên kia sông, nhìn khúc quanh cuối làng, tôi vẫn thường tự hỏi: dòng sông quê tôi, sẽ chảy về đâu ở cuối nguồn? Cho đến khi học hết tiểu học, tôi phải lên huyện để thi vào lớp đệ thất. Ngày đi thi, bà nội và má tôi nhắc nhơ, dặn dò đủ điều gần hết cả đêm. Riêng tôi, chỉ mong ngày mai sẽ được đi đò lớn, ra khỏi làng đến cuối nhánh sông quê. Thế nhưng khi con đò lớn chạy hết con sông làng, thì trước mắt tôi là một bãi sông lớn mịt mùng, không bờ bến, trước khi rẽ vào trường huyện. Trên đò mọi người lao nhao, đã ra sông Cái! Tôi xúc động vô cùng. Thì ra là vậy, cuối nhánh con sông nhỏ làng tôi là một con sông rộng lớn khác. Con sông nhỏ trước nhà nội không dừng lại ở cuối làng, mà hòa mình vào một dòng sông khác của quê tôi, rộng lớn hơn và trôi, trôi mãi không ngừng. Tôi không còn mơ ước sẽ bơi qua bên kia bờ của dòng sông Cái, như ngày xưa nữa. Nhưng dòng sông Cái rộng lớn nầy sẽ trôi về đâu ở cuối chân mây? Một ngày lớn lên, tôi quyết sẽ đi đến đó. Tôi tự nhủ với lòng.

Chiết tự Ngô Bảo Châu


Chào Chị Tố Lang

Tình hình chính trị trong nước  nổi cộm do câu nói của GS. Ngô Bảo Châu :
"Có quý mến ai thì mong cho họ thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta" 19-05-2016.

Cảm khái thái độ không sợ cường quyền của GS. Châu, tôi gởi đến chị bài dưới, chị coi xem được thì phổ biến. Chúc gia đình chị an bình, mạnh khỏe. vđk.









Thursday, December 7, 2017

Món ăn dĩ vãng

_______________


VŨ THẾ THÀNH

monandivang-1


Ông già cháo huyết hay bà cháo lòng có khác gì “những người muôn năm cũ”. Họ là phần ký ức nhỏ trong một khoảng hành trình nào đó của đời người, đầy nhọc nhằn biến động, gắn liền với bao chuyện vụn vặt, không sao quên được… Nhớ đâu viết đó.

Xe cháo huyết…đêm
Mùa đông năm 1975, Sài Gòn lạnh khủng khiếp, lòng người cũng..lạnh. Chiều xuống là… nhậu. Còn biết làm gì lúc đó bây giờ? Nuối tiếc quá khứ, hoang mang với hiện tại và nghi ngờ ở tương lai. Vô vài xị với bè bạn cho ngấm mùi đời. Nửa đêm lửng lơ đạp xe về nhà, táp vô xe cháo huyết gần trường Lê Bảo Tịnh, đường Trương Minh Giảng (bây giờ là Lê Văn Sỹ). Chủ quán, một ông già Tàu, không biết nấu cháo kiểu gì, mà ngon kinh khủng…

Có một Sài gòn


Wednesday, December 6, 2017

Chồng già vợ trẻ

______________

LANH NGUYỄN


Nửa đêm tôi đang ngủ điện thoại nhà bổng reng lên muốn điếc con ráy. Dạo đó hể điện thoại reng vào lúc nửa đêm là bụng tôi đánh lô tô, thường thì không cô cũng chú bên Việt Nam bị bệnh vô nhà thường, xui nữa thì là má tôi. 
Tôi vừa bắt máy chưa kịp a lô thì đã nghe tiếng khóc hụ hụ của nhỏ em Út rồi. Hồn vía tôi bay mất nhưng cũng cố gắng la nó:
- Có chuyện gì cứ từ từ nói, làm gì khóc rống lên như là mẹ mất hỏng bằng vậy hả con nhỏ mít ướt? 
Nói xong câu đó tôi giật mình không dám nghĩ tiếp. Tiếng nhỏ em đứt đoạn:
- Má.. má bất tỉnh đang nằm ở nhà thương Rạch Giá từ sáng tới giờ vẫn còn thoi thóp. Làm sao đây anh hai?...

Làm sao ai biết làm sao 
Mẹ. Con trái đất xa nhau nửa vòng 
Thiệt là tan nát cỏi lòng
Mẹ chưa khỏi bệnh con dong về liền...

Làm sao được bây giờ khi tôi ở cách mẹ mình nửa vòng trái đất. Chỉ là phú thác cho trời, cho những người với danh xưng bác sĩ mà thôi...Tôi trấn an nhỏ em bằng câu nói:
- Sáng mai anh sẻ lấy vé về nhà trong chuyến bay sớm nhất.

Một lần trở lại


KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI.. Định Mệnh ( TIẾP THEO )

______________

HÀ MỸ NHAN




ĐỊNH MỆNH






Càng ngày khoảng cách của cô dượng hai tui càng xa. Tính ra họ đã sống ly thân hơn 2 năm rồi. Cô hai Nhâm ngày càng quá quắc. Hầu như cô không dòm ngó gì tới chị Phụng Nga là đứa con mình rứt ruột đẻ ra. Vì vậy mà chị Phụng Nga coi cô hai Hui như má. Còn cô hai Hui thuơng cháu có mẹ cũng như không nên dồn hết tình thương vô chị Phụng Nga. Trong nhà hầu như ai cũng cưng chìu đứa cháu bất hạnh. Hễ cô hai Nhâm đánh bài thua là kể như cô hai Hui và chị Phụng Nga lảnh đủ.. xớ rớ gần cổ là ăn bợp tay hay ăn đủa bếp. 

Tuesday, December 5, 2017

Thương ca tiếng Việt



Chuyển đến từ anh Lê Đình Chơn Tâm
Cám ơn Sư Huynh
TL
_________________

Sáng tác: Đức Trí Lời: Hà Quang Minh Biểu diễn: Kyo York & Ju Uyên Nhi

Nhớ Mẹ

KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI..(TIẾP THEO)

_______________




Hà Mỹ Nhan


GIÒNG HỌ



Theo lời của ba tui kể lại thì giòng họ tui ở Thuợng Hải. Ông cố tui ngày xưa là người  Hẹ , là một danh y rất tiếng tăm và có nhiều tiệm thuốc bắc , giang sơn là nguyên dãy núi đất đai rộng lớn . Giòng họ tui bên Tàu  con cái đều xinh đẹp nên khi cưới gả phải lựa người  thanh lịch và mặt mày thanh tú. Vì vậy mà việc cưới gả rất kén chọn. Tui có một bà cô nổi tiếng hoa khôi ở Thuợng Hải. Bà có chồng làm quan chức rất lớn và giàu sang. Ông nội tui đươc sanh bên Tàu. Sau đó ông cố tui vì phản Thanh phục Minh mà chạy qua Việt Nam sinh sống và có vợ sau là người Việt.
Khi ông nội tui  6, 7  tuổi bà cố dẫn ông nội qua Việt Nam ở. Nhưng vài  năm sau ông cố kêu bà cố dẫn ông nội tui về Tàu cho ông đi học chữ và nối nghiệp nghề thầy thuốc. Đến khi ông nội tui 20 tuổi thì bên Tàu loạn lạc quá nên bà cố cho ông nội về Việt Nam còn bà cố ở lại Thuợng Hải .