Tuesday, August 22, 2017

Rạch giá ngày xửa ngày xưa

_____________________--

Tôi là cựu học sinh của Rạch Giá nhưng học ỏ trường Phó Điều. Biết được hoạt động của Rạch Giá ở Hải ngoại qua một người bạn láng giềng xưa học ở trường Nguyễn Trung Trực. Nay vẫn còn sinh sống tại Việt Nam. Cũng tập tễnh gởi bài kể chuyện Rạch Giá cùng các bạn. Bài sau đây trích từ Hồi Ký đang viết dở dang
ngoquanghoa54@gmail.com






Món ăn đặc sản của Rạch Giá :
Ở Rạch Giá có một món ăn đặc sản là “Bún nước Rạch Giá” (Bún cá lóc). Gọi là đặc sản nhưng là món ăn rất bình dân ở các quán cà phê và các gánh hàng rong. Một nồi “nước lèo” âm ỉ bốc khói trên bếp lửa riu riu. “Nước lèo” trong vắt mang vị ngọt tự nhiên từ thịt xương cá lóc đồng. Những hạt trứng cá li ti màu vàng tươi nổi trên mặt nước trông thật hấp dẫn và đẹp mắt. Bún nước Rạch Giá không nêm mắm như ở Bạc Liêu, Sóc Trăng nên hương vị rất thanh, thích hợp khẩu vị của mọi khách hàng.   
Buổi sáng, đến quán cà phê gọi một tô bún nước. Bà chủ hàng bốc một nắm giá sống cho vào tô, bóp nhẹ cho những cọng giá gẫy gọn lại một chút. Sau đó bắt bún vào rồi đơm lên trên vài lát cá lóc trắng tinh đã được tách xương thật kỹ. Để cho tô bún bắt mắt hơn, người ta còn cho thêm vài con tép biển kho tàu màu đỏ thật tươi. Cuối cùng quay qua múc nước lèo chan vào tô bún. Trước khi bưng ra cho khách, người ta chỉ nêm thêm một tí nước mắm Phú Quốc và một ít ớt băm nhỏ trộn sẵn trong tô nước cốt chanh. Thêm vài cọng rau răm xanh mướt tô điểm trên mặt rất gợi thèm. Tuy là bún nước nhưng người dùng chỉ có được một đôi đũa chứ không dùng muỗng. Sợi bún được làm từ gạo lúa mùa nên có độ dai chứ không nhanh chóng bị rời rã sau khi chan nước lèo nóng hổi.

Monday, August 21, 2017

TỪ CHARLOTTESVILLE ĐẾN BARCELONA

TÚ THOOC.



            Trong vòng một tuần qua có hai biến cố quan trọng về hai cuốc lao xe chết người một ở Charlottesville nước Mỹ và một ở Barcelona nước Tây Ban Nha. Ở Tây Ban Nha thì rõ ràng là khủng bố vì chúng có âm mưu chủ đích tấn công một nơi đầy khách du lịch đi bộ và để tránh bị bắt và lộ tẩy chúng xử dụng xe van mướn có sức công phá lớn. Còn tại Charlottesville thì một anh chàng hai mươi tuổi dùng chính chiếc xe sedan của mình và trong một phút kích động đã không kiểm soát được hành vi của mình. Xử dụng xe riêng lao vào đám đông thì trước sau gì chắc chắn sẽ bị bắt, nếu có âm mưu thì anh ta có thể mướn xe với một lý lịch khác. Đằng nầy anh lại lái xe từ Ohio đến Chalottesville để tham dự cuộc biệu tình của người da trắng theo chủ nghĩa dân tộc (white nationalists) chống hạ bệ tượng tướng Lee, một lãnh tướng miền Nam trong kỳ nội chiến để rồi trong lúc hai phe đánh nhau anh đi lấy xe mình lao vào phía kia.

Bến Và Thuyền


Còn gì để viết về Lam Phương?

Chuyển đến từ Ngô Quang Võ



Sơn Tùng

Ra đời dưới một ngôi sao xấu, đầu thai lầm thế kỷ, sinh bất phùng thời... Có ai đó đã viết về những năm tháng đầu đời của Nhạc sĩ Lam Phương như vậy.

Thế rồi cậu bé thiếu may mắn Lâm Đình Phùng (tên thật của Lam Phương) phải rời quê nghèo ở Rạch Giá, lên Sài-Gòn tìm nơi nương tựa ở nhà một người thân để được cắp sách tới trường, và chỉ vài năm sau đã trở thành Nhạc sĩ Lam Phương, ở tuổi 15. Và, sau hơn 60 năm sáng tác, đã dâng hiến cho đời trên 200 nhạc phẩm.

Dòng nhạc dồi dào, phong phú ấy đã được hàng triệu người nghe, ưa thích, trong suốt mấy thế hệ thính giả ở miền Nam Việt Nam, và đã đưa tên tuổi Lam Phương lên cao trong bộ môn âm nhạc Việt Nam.

Sunday, August 20, 2017

KHÓC LÊN ĐI

Chân Diện Mục

          Một ông Tây nói: Than vãn, rên rỉ, khóc lóc đều là hèn nhát !!! Và càng ngày người ta càng ít biết khóc !!!  Người Mỹ bây giờ có cha mẹ chết: Người ta đưa tiễn, cầu kinh, không khóc... rồi về nhà họp lại, chia của !!! Người Việt ở trong nước chê là không có tình cảm (?).

          Một anh bạn tôi đọc truyện Tam Quốc: ghét nhất là Lưu Bị:  quanh năm chỉ biết nói: Bị này bất tài... rồi khóc! Chuyện văn đã có Khổng Minh, chuyện võ đã có Quan Công, Trương Phi...

          Bây giờ người ta chỉ muốn cứng rắn, bản lãnh, lanh lợi, không chịu thua ai
.
Nếu thất bại xóa bàn làm lại...!

Điểm đến cuối cùng!

______________________

Huy Phương



Cô Rita Rasimaite, 26 tuổi, đến từ quốc gia Cộng Hoà Litva, đã làm một cuộc hành trình xuyên Việt dài 3.600km từ Mộc Châu (Sơn La), Điện Biên rồi xuống Đồng Hới, Đà Nẵng, Nha Trang và đến Saigon vào tối ngày 18 tháng 7-2017 bằng chiếc xe đạp “Cannondale Quick 5” của cô.
Mệt mỏi sau những đoạn đường dài, Rita Rasimaite đã có một đêm nghỉ tại Hotel trên đường Nguyễn Trãi, Saigon, sáng ra thức dậy, chiếc xe đạp đã theo cô rong ruổi trên đường vạn dặm đã biến mất.
Cô gái người Litva này đã đi thăm hơn 10 quốc gia trên thế giới trước khi đến Việt Nam và mạo hiểm bằng một chuyến đạp xe từ Bắc vào Nam, khởi hành từ hơn hai tháng trước. Phong cảnh và dân tình trên đường đi đã cho cô những ý nghĩ đẹp đẽ về đất nước Việt Nam, nhưng cũng Việt Nam đã cho cô những ấn tượng làm tổn thương đến tình cảm này, khi ở Nha Trang cô đã bị mất một máy điện thoại và ở điểm đến cuối cùng, nơi mà bây giờ người ta gọi là Hochiminh City, cô đã mất chiếc xe đạp, người bạn đường yêu quý của cô.

Rượu


Công Cha Nghĩa Mẹ

Saturday, August 19, 2017

Đêm họp mặt thầy trò, thân hữu Kiên Giang ngày 05-01-2018 tại Melbourne Úc Châu





ANH ĐÃ BIẾT YÊU CÁC EM LÀ TỦI NHỤC

_________________

Mạch vạn Niên



            Hôm ghé nhà Thầy Nhựt (Bạn Láng Giềng) ở Montréal, Canada, phái đoàn Huê Kỳ của tụi tui được Thầy Nhựt Cô Đường Năm Cô Đường Tám (từ Toulouse, Pháp) đãi hột gà lộn, Sâm Bổ Lương, Gan ngỗng, Tôm Hùm trộn bơ đút lò Bún Cá Bass Tôm rim, rượu chát Napa toàn là những thứ bổ dương. nhứt là tô Bún Cá nước dùng toàn là xương thịt và xương cá, trờ về apartment của anh chị Tâm tui ngủ không được, lòng cứ rạo rục bừng bừng sắp nổ như hoả diệm sơn. Trên chiếc sofa bed nàng Triệu Minh ngủ ngon lành. Sở dĩ hai đứa tui nằm sofa bed là vì nhường cái apartment chỉ có một phòng cho sư huynh Trần Phiêu và sư tỉ Kiều Oanh. Tụi định chọc cho Triệu Minh thức dậy nhưng bà chị Kiều Oanh thì cứ ra vô hết giặt đồ rồi lại xấy. Tui đành thở dài và miên man suy nghĩ. Chợt tui đánh đét một cái như Newton tìm ra chân lý ! À thì ra mấy lần đi chơi chung hay đi thăm ai vợ chồng Học Trò Xưa đều mướn khách sạn không muồn ở nhà bạn bè. Thì ra vợ chồng trẻ có khác, trách gì chưa tới sáu bó mà đã lên chức ông chức bà. Chắc bên kia Học Trò Xưa và Rễ Rạch Giá cũng ngủ sofa như tụi tui cũng đang tức mình không ít vì thua Bài Cào với Thầy Long phải nhường phòng cho chàng và Ngọc Lan đành ngủ sofa nên mỗi lần về apartment là Rễ Rạch Giá ngủ vùi. 

Vu Lan Nhớ Mẹ


Wednesday, August 16, 2017

Trăm năm bền chặt

Thằng Sợ Vợ

  

                                   
Hai Hùng SG


   Trong đám bạn thời còn đi học của tôi,Thành là thằng đẹp trai nhất lớp, tướng tá của nó thật cân đối, với thân hình ( sáu múi) khi nó cởi trần tập thể dục thì các cô bạn học ngày xưa tròn xoe đôi mắt ngắm nhìn, biết được lợi thế trời cho của mình nên thằng Thành lúc nào nó cũng " làm tình làm tội" các nàng nào lỡ có cảm tình với nó, càng ngày Thành càng ra mặt làm tàng, đôi lúc cả đám ngồi trò chuyện thì Thành nhà ta tỏ vẻ ta đây là người hiểu biết mọi việc trên đời, vì vậy đám bạn tôi dần dà không thích cái tính cách của nó nên một số tách ra chơi riêng, thấy vậy  có hôm tôi  hỏi một thằng Xuân là một đứa trong đám bạn từng là "Cật ruột" với thằng Thành thì được Xuân cho biết :


  - Thằng quỷ Thành chẳng những nó tự kiêu mà còn có tật "Nổ" nữa.

Nghe thằng nọ nhận xét thằng Thành như vậy, tôi thắc mắc hỏi lại nó:

- Ông nói thằng Thành nó có cái tật nổ, nhưng tui chẳng biết nó nổ cái gì đâu, vậy ông biết gì ông nói tui nghe thử coi .

  Với một chút ngần ngại trên gương mặt của thằng Xuân, dường như nó không muốn thố lộ, nhưng thấy tôi hối thúc nên Xuân đành mở miệng :

Canada Xứ Lạnh Tình Nồng Kỳ chót

__________________

Lanh Nguyễn

Từ Ottawa về lại Montreal thật là nhanh. Chưa tới 4 giờ chiều là chúng tôi đã vào căn apartment của anh Tâm rồi. 
Mọi người ai cũng thi nhau tắm rửa chỉnh sửa lại dung nhan để tối đến nhà anh Tâm ăn dinner.

    Thầy & cô Lý Thành Lễ, Anh Tâm & Chị Bảo Phương


          

Hai đứa tui thả một vòng qua khu chợ để từ giả mấy cô đầm Canada bán hàng trên các sạp trái cây cũng như tiệm cà phê bánh ngọt Viennoiserie. Ui thiệt là bùi ngùi chua xót trong lòng, hổng biết có còn trở lại đây lần nữa hay không. Thiệt là tình mà... 

Monday, August 14, 2017

Canada Xứ Lạnh Tình Nồng Kỳ 7

Lanh Nguyễn




Chúng tôi dự định khởi hành đi Ottawa lúc 3 giờ chiều nhưng đến 3 giờ rồi mà cả phái đoàn còn lưu luyến bịn rịn chưa chịu giã từ nhau, loay quay, lần quần mãi đến khi xe bắt đầu lăn bánh thì đã hơn 3 giờ rưởi rồi. Nhưng nhờ đường xá ít xe nên cũng tới Ottawa trước 6 giờ chiều.