Saturday, September 30, 2017

PPS Trăng Thu

_________________



 Link: PPS Trăng Thu

Nói với một người


QUỚI NHÂN



              Tác giả:   Hai Hùng SG



  Mấy má con đang theo dõi  tuồng cải lương Tiếng trống Mê Linh trên vô tuyến truyền hình, đến đoạn Kép Thanh Sang trong vai Thi Sách đang vô vọng cổ mùi mẫn để từ biệt Trưng Trắc  thì bà Mười và đám con ai nấy cũng Sụt sùi thương cảm cho hoàn cảnh này, nhất là con Út Đẹt là đứa nhạy cảm nhất trong nhà, hể truyền hình chiếu cái gì có chia tay, chết chóc bệnh hoạn thì y như rằng đôi mắt nó đỏ hoe ngấn lệ, hôm nay cũng vậy thấy ông Thi Sách bị giặc bắt và đem ra pháp trường hành quyết, trong lòng Út Đẹt nó bất nhẫn vô cùng, nó đưa tay che mắt lại để không phải thấy cảnh bi thương kia, nó ngồi rút vội  vô lòng bà Mười rồi nó nói:

 - Giặc Tàu ác quá má ơi, khi không lại bắt người ta hà, con ghét ông giặc Tàu có râu thấy ghê quá.

 Nghe cái giọng ngây thơ của con, bà Mười cũng nói cho qua chuyện, vì có giải thích thế nào thì Út Đẹt cũng chưa thể nhận biết được, bà nói :

 - Ừ , họ ác lắm con , mai mốt lớn lên con sẽ biết tại sao họ bắt ông Thi Sách, thôi vô ngủ đi con, ngày mai còn đi học nữa.

 Út Đẹt chưa kịp đứng lên thì ngoài sân tiếng chó sủa vang lên inh ỏi, bà Mười làu bàu :

 -Ai làm gì ngoài đó mà con ki ki nó sủa rân trời vậy cà.

Mùa Thu trong thi ca


_____________________

VIỆT HẢI & PHẠM CHUNG

              

Search Results

Friday, September 29, 2017

Tháng chín đã về rồi đó

TỪ DENVER tới YELLOW STONE

___________________

                                       Bút Ký của Nguyễn văn Đông & Nguyên Nhung




Sau chuyến đi 3 ngày từ Los Angeles tới San Francisco của một hãng du lịch khá thông dụng, giá cả phải chăng nếu không nói là rất hợp với túi tiền của những người cao niên đã về hưu, chúng tôi được ghé thăm nhiều thắng cảnh kể cả lượt đi lẫn lượt về. Thế là lần này chỉ sau 2 tháng, chúng tôi quyết định thêm một chuyến nữa, sau khi hỏi kỹ người dẫn đường về hành trình từ Denver đến Yellowstone.
Tôi vẫn thường khuyến khích “chàng” của tôi bằng một câu mà xem ra khá hợp lý, nghĩa là “đừng tước đoạt tuổi thọ của mình, khi đã đến lúc nghỉ ngơi”, nên quyết định đừng ham lao động nữa, tiền kiếm được chỉ tổ đóng thuế nhiều mà thôi. Trung bình một ngày có 24 giờ, chia làm 3 thì thời gian nghỉ ngơi rất cần thiết cho sức khoẻ, không cân nhắc là tự mình muốn lên bàn thờ ngồi ngắm gà khoả thân như thiên hạ thường nói.
May mắn sao chàng nghe lời tôi, nhưng để chuyển tiếp từ việc quen đi làm như một cái máy, sang giai đoạn ngồi nhà “buồn tay buồn chân” cũng khó lắm, rồi lại ở không ngồi ôm người tình mặt vuông, sinh ra “ nhàn cư vi bất thiện”. Nhân ngay lúc đó có một số anh chị đồng môn trường tôi rủ nhau  làm một chuyến dài ngày thăm Úc châu nhân dịp Đại Hội Trường, chúng tôi quyết định đi ngay, vì vậy mà “ anh xã”  không bị cảm giác buồn chán như  bị đứng lại khi  nhịp thở xã hội cuồn cuộn chảy.

Chân đồi hai mộ


Image result for đồi thông hai mộ

Chân Đồi Hai Mộ

*Trần Trúc Duyên (Trần Dệt)


TRẦN PHIÊU



Quê người Xuân lạnh, ngỡ vào Thu
Gió cuốn âm u, mây mịt mù
Ô Thước lựơn quanh kêu qúa  qụa ...
Chim Rừng: Cúc cục cú cù cu ...
Bên tai văng vẳng từ đâu vọng
Thánh thót xa vời, cứ mãi ru
Đôi ngả âm dương sầu ly cách
"Chân Đồi Hai Mộ", biệt ngàn thu!

HIỂU LẦM

________________

                       HAI HÙNGSG




 Từ khi cái tiệm cà phê của Cô Hiền mở ra ở đây,  xóm làng nơi ông Tám Ngàn  sinh ra nhiều chuyện hỉ nộ ái ố xảy ra như cơm bữa.

 Ngày đầu tiên cô khai trương thì nam phụ lão ấu trong xóm bu đến rần rần, phải công nhận Hiền có đầu óc làm ăn khá nhạy bén, với cánh đàn ông thì ngày khai trương cô tính chỉ có năm mươi phần trăm giá tiền,mà nếu cô có tính trăm phần trăm hoặc mắc hơn nữa thì họ vẫn chen chân đến uống, bởi Hiền có gương mặt đẹp như tiên, nếu ông Từ Thức ngày xưa còn sống đến tận bây giờ chắc ông ta cũng ngẩn ngơ trước vẻ đẹp thánh thiện của cô nàng, Ông Tám ngàn cũng vậy tuy đáng tuổi cha chú so với tuổi của Hiền nhưng ông cũng thầm "ngưỡng mộ" nét ngọc mày ngài của Hiền, tuy vậy ông cố giữ nhân cách của người lớn tuổi không làm điều gì để mọi người đánh giá là một trong những con thiêu thân đang lao vào ánh sáng như những ông khách uống cà phê khác. Còn đối với phụ nữ và trẻ con đến tiệm sẽ được phát một lá thăm sổ số trúng thưởng cho vui, phần thưởng thì bọc kẹo, vài bộ ly tách, hoặc bộ truyện tranh, vậy mà các bà các cô cùng đám trẻ con hớn hở ra mặt, ai cũng mong lá thăm của mình là lá thăm may mắn trong ngày "trọng đại" này ...

Nụ hôn hòa bình




Thursday, September 28, 2017

Chuyện tình không suy tư

Thuyền viễn xứ

Nửa mảnh trăng đơn


Mưa Thu


Một ngày rất lạ

_________________

NVH chuyển đến

Cám ơn bạn
TH


Từ Thức

Một buổi sáng chủ nhật, nắng rực rỡ, trời xanh và sạch như thủy tinh, mát mẻ. Y xách chiếc xe gắn máy ra đường , bà vợ chạy theo: "Anh phơi đầu trần, lại đau cho mà coi". Bà vợ cằn cỗi, nhăn nhó mọi ngày, dịu dàng chụp lên đầu y cái mũ vải, với nụ cười thật tươi. Y bắt gặp nụ cười đám cưới năm nào.

Y buột miệng "Cám ơn em", ngạc nhiên không biết ba chữ rất lạ, kỳ cục ấy, không biết ở đâu rơi xuống. Bình thường, người ta chỉ dấm dẳn, gây gổ, cằn nhằn, đay nghiến nhau về chuyện tiền bạc, ăn uống. Đề tài trao đổi luẩn quẩn chung quanh cái dạ dầy. Những lời âu yếm, những câu tử tế nó trốn đâu đó , sâu trong tiềm thức, hôm nay tự nhiên bò ra.

Tuesday, September 26, 2017

XÓM NHỎ .



                    Hai Hùng SG 




  Chống cặp nạng tập lê bước đi tới đi lui trong sân nhà, bổng bà năm nghe cái giọng của chú Hai Xích lô vang lên ồm ồm phía sau lưng mình:

 -Cha chả, hôm nay cô Năm nó tự tới lui được rồi hén, vậy đi cô tự tập chừng vài ba bữa là nó quen thôi.

   Bà Năm nhoẻn miệng cười, bà nói:

  -Thằng Dũng nó mắc đi mần rồi, có nó dắt dìu tui tới lui nhẹ nhàng hơn chú Hai ơi, mà sao hôm nay chú chạy xe trễ dữ vậy, mọi lần gà gáy đầu hôm là tui nghe chú đi rồi.

  -Lúc này ế lắm cô Năm ơi! Chạy sớm xách xe không đi lòng vòng rã cặp giò mà chẳng có khách, với lại dạo này mấy cha xe ôm cạnh tranh quá, mấy chả tính rẻ nên vớt hết khách, rầu lắm cô ơi!

Nợ


Thu Ca



              


Đèn Trung Thu

________________

Tiểu tử


Sàigòn đang vào Tết Trung Thu. Sàigòn, bấy giờ đã được đổi tên. Cũng đúng thôi! Bởi vì “nó” không còn giống cái “Sàigòn” của thời trước, cái thuở mà mỗi món vật mỗi con người đều được nhận diện một cách trung thực, cái thuở mà tiếng nói chưa bị thâm nhập bởi những “mỹ từ… dao to búa lớn”, cái thuở mà tình cảm còn thật là tràn đầy… Cái tên mới của Sàigòn có hơi… dài, nên sau này, người ta chỉ còn gọi là “thành phố”, vừa ngắn gọn lại vừa hợp… thời trang!
Sàigòn bình thường đã rộn rịp. Vào dịp Tết Trung Thu lại còn rộn rịp gấp bội. Xe cộ – đông nhứt là xe mô-tô, loại sau này được gọi chung là Honda – chạy đầy đường, chạy loạn, tiếng máy nổ điếc tai thêm bóp kèn liên hồi inh ỏi. Quán lều cũng đầy đường. Hàng họ chưng bày cũng đầy đường. Bánh mứt đèn lồng Trung Thu cũng đầy đường. Coi thật là phồn vinh sung túc.

Gửi cô học trò phương xa


Monday, September 25, 2017

Tiếng đàn bầu


" Đàn bầu ai gảy nấy nghe, 
Làm thân con gái chớ nghe đàn bầu ".( Ca dao )
Ngọc Huệ xin gởi đến bài thơ " TIẾNG ĐÀN BẦU " như ru lại cung buồn muôn thuở của nước non , tiếng đàn nghe sao mà não nuột , gợi nhớ nhiều về mảnh đất quê hương một thời mang nhiều kỷ niệm.


Tìm về tiếng Việt truyền thống với thầy cô giáo trẻ qua ngôn ngữ, văn hoá, lịch sử






CHUYỆN TRÁI CAM

____________

CHÂN DIỆN MỤC

Tôi đọc báo (lề phải) thấy một vị Thứ Trưởng nói trái cam để tươi đẹp lâu chưa chắc đã là phun thuốc bảo quản! Ông bà ta xưa từng để trái cam trên bàn thờ tám tháng không hư (!). Phát ngôn này là vô tư… hay… có hoa hồng (!)… đợi hạ hồi phân giải…
Nhưng thường những người đả kích thẳng thừng… hoặc dùng ngụ ngôn… đều là người lề trái!
   
Trong số những người dùng ngụ ngôn có nhiều tay cự phách, đắt khách và lưu truyền tên tuổi để đời.

Sunday, September 24, 2017

Nắng hạ vàng ngõ trúc


Tình Đầu, Tình Cuối


Nguyễn Tuấn Hoàng




Ông Hải, tay cầm ly cà phê, tay cầm cuốn sách, đang lúng túng định dùng vai đẩy cánh cửa kính của cái cafeteria, nơi bán thức ăn làm sẵn của nhà dưỡng lão Yee Hong, thì ở đàng sau, đã có một bàn tay nhanh nhẹn mở dùm. Ông Hải bước vào và lúng búng nói với người đàn ông đi sau:
-Thank you!
Rồi ông Hải tiến về cái bàn quen thuộc ở góc phòng. Ông đặt ly cà phê vừa mua ở tiệm Tim Horton xuống bàn, vươn vai nhìn đồng hồ:
– Gần mười giờ!
Ông mở nắp ly cà phê, nhấp một ngụm rồi lật cuốn sách đọc sơ qua vài hàng.
Vừa lúc đó, có tiếng bánh xe lăn trên sàn gạch , ông Hải ngửng lên cất tiếng chào:
-Chào bà Loan! Good morning Tina!
Tina, là tên của cô y tá đang đẩy chiếc xe lăn đến bàn, để xe vào chỗ đối diện chỗ ngồi của ông Hải, cũng cất tiếng chào lại bằng tiếng Anh:
– Chào ông Hải! Hôm nay ông có khỏe không?

Mùa thu viễn khách


Rác

______________

 Lanh Nguyễn






Rác. Theo tôi là những thứ bỏ đi không còn dùng được nữa nhưng mà vất chúng ở đâu đây? Nếu mà mỗi người trong chúng ta cứ vất bừa ra đường, ra sông, ra biển thì thử tượng tượng xem thế giới nầy sẻ trở thành như thế nào???



Theo bà  Elizabeth Segara của Speakout thì trung bình mỗi ngày một người Mỹ đã thải ra 4,4 pounds rác hay 6.351 pounds một năm. Tính chẵn thì là 3 tấn rác. Không những vậy mà trong 100 năm gần đây dân số mỗi ngày mỗi tăng, số lượng rác thải ra mỗi ngày mỗi nhiều vậy thì còn bao lâu nữa trái đất nầy sẽ biến thành một bãi rác khổng lồ???

Trước đây người ta có 2 cách hủy rác một là đào hố chôn hai là thả cho chúng trôi ra biển. Nhưng ít có người suy ngẫm có bao nhiêu rác trôi trên biển hoặc chìm dưới lòng đại dương. Nếu chỉ tính riêng cho những vật nổi trên biển như là chai nhựa, bọc ni-lon ...hay  nói chung là họ hàng nhà plastic thôi thì mỗi năm cũng hơn 28 tỷ pounds rồi. Mà plastic muốn phân hủy hoàn toàn phải cần đến 450 năm cho tới 1000 năm tùy theo loại. Còn chai thủy tinh thì phải mất cả triệu năm.

Saturday, September 23, 2017

Con đường cỏ may

_________________

Con Đường Cỏ May Thơ Chương Hà Nhạc Vĩnh Điện Tiếng Hát Đông Nguyễn
PPS Nhật Thụy Vi

TẬN CÙNG CỦA NỖI ĐAU


  
                     Hai Hùng SG 



    Liên ngồi thẩn thờ trên chiếc ghế đẩu nơi bàn ăn đặt trong nhà bếp, câu nói của Hường em mình như vừa báo tin vừa trách móc chị mình làm cho Liên xốn xang trong lòng vô cùng:

  -Chị Liên nè ông Ngọ hết chối cãi rồi nghe, chính mắt em thấy ổng chở con nhỏ nào sáng nay nè, xui cho ổng em chạy sau lưng nên ổng đâu có biết, chị dễ dãi quá nên ổng càng ngày càng làm tới, không khéo nay mai mấy con "quỷ cái" đó hốt ổng đi mất xác luôn nghe chị.

  Càng nhớ lại Liên càng thấy như trăm ngàn mũi kim chích vào con tim bé nhỏ của mình, bất giác hai dòng lệ tuôn chảy trên mặt mình hồi nào Liên chẳng hay, Liên hồi tưởng lại những ngày thơ mộng ngày xưa ....
                                 ***
  Ngọ cùng đám bạn học rẽ vào tiệm nước ở thị xã, quán nước trang trí rất đẹp và ấm cúm, nhưng Ngọ và đám bạn đóng đô ở cái quán này không phải chỉ vì yếu tố kể trên, mà vì "một bóng hồng" rất xinh tươi đang ngự trị nơi đây, vì thế quán lúc nào cũng nườm nượp khách hàng ra vào ăn uống, thưởng thức các món ăn thức uống của quán chỉ là phụ, còn việc chính là đám thanh niên cố trêu chọc cô gái nọ để mong hình bóng mình lọt vào đôi mắt xanh của nàng.

Mưa quê

________________

Nguyễn Sơn – Nhà Nhiếp Ảnh Mùa Thu



____________________________

Mùa Thu tới. Tranh sơn dầu trên bố 92cm x 120cm by Nguyễn Sơn



Friday, September 22, 2017

Tình đẹp chỉ còn trong giấc mơ


NÉT NGHỆ SĨ VÀ MỸ THUẬT TRONG THƯ PHÁP CỦA VĂN TẤN PHƯỚC (Paris, FRANCE)

NHÀ CÓ PHÚC

___________

CHÂN DIỆN MỤC


Con hơn cha là nhà có Phúc!
Câu này không riêng cho Việt Nam! Mà cho toàn thế giới! Nếu con không hơn cha thì nhân loại ngày nay vẫn còn thời kỳ ăn lông ở lỗ.

Nhưng một số người Việt lại nói rằng: Trứng không khôn hơn vịt! Trứng không khôn hơn rận! Áo mặc sao qua khỏi đầu !!! Ấy thế nên mới có chuyện để nói (!)
Nói nào ngay! Việt Nam tôi bây giờ là một đất nước đại họa! Nào thấy có một chút phúc nào đâu? Ở nhà các Đại Gia thì: Đường thi cử của con? Đường công danh của con? Đường gia thất của con? đều do cha mẹ quyết định! Có thể con giầu hơn cha! Có thể có địa vị hơn cha… nhưng tất cả đều do Tâm Cơ của cha… mưu mô của cha… nói tóm lại là cha rất “Khôn” nên mới được như thế !!!

Thursday, September 21, 2017

Nhớ anh


Cảnh Xưa Đâu


  Cảnh xưa đâu?


Chiều đưa lơ lững bóng hoàng hôn,
Vi vút heo may thổi dập dồn.
Xa vắng bao năm đầu đã bạc,
Lang thang ngày tháng lệ rơi tuôn.
Giàn hoa xưa ấy còn khơi sắc?
Vệt nắng chiều thu nhớ ngập hồn.
Non nước đổi thay,người khuất bóng,
Quê hương lảng vảng mỗi chiều buông.

Nguyễn lộc

Thăm mộ em


Wednesday, September 20, 2017

Monday, September 18, 2017

Thầy tôi


Một chiều thu



MỘT CHIỀU THU



(Hai Hùng SG )



Ta lại gặp nhau một chiều thu
Nơi thôn cô tịch lắm mây mù
Mây trời lãng đãng vờn trên núi
Êm như lời mẹ cất tiếng ru

Chiều thu gợi nhớ kỷ niệm xưa
Ngây thơ hai đứa thích vui đùa
Tung tăng bay nhảy bên trời mộng
Hai đứa tâm hồn chẳng " bão dông".

Tháng rộng ngày dài cứ lặng trôi
Tôi em theo đó lớn lên rồi.
Dòng đời cứ thế mà tuôn chảy
Để rồi đến lúc phải chia phôi

Em bỏ tôi đi một chiều thu
Mang bao kỷ niệm dốc sương mù
Ở nơi hai đứa hay hò hẹn.
Xa tít thật rồi trời viễn du

Gặp lại em tôi một chiều thu
Nhớ em quay quắt, nhớ sương mù
Em nay thiếu phụ đời cô lẻ
Tôi kẻ si tình trong gió thu.

Như mưa trong đời


Sunday, September 17, 2017

Gìn vàng giữ ngọc cho tiếng Việt truyền thống tại hải ngoại

___________________
Chuyển đến từ NVC
Rất cám ơn
TH


Đàm Trung Pháp

Diễn-văn chủ-đề của tác giả trong Lễ khai-giảng khóa huấn-luyện và tu-nghiệp sư-phạm các trung-tâm Việt-ngữ Nam California ngày 28-7-2017 tại Little Saigon.
Giáo sư Đàm Trung Pháp


Đau lòng phải giã biệt miền Nam khi cộng quân miền Bắc xâm chiếm cuối tháng 4 năm 1975, chúng ta mang theo được gì? Của cải, danh vọng, bà con thân thuộc, bạn bè thì không, nhưng chúng ta mang theo được văn hóa và ngôn ngữ Việt Nam truyền thống ra hải ngoại với chúng ta. Sau hơn 40 năm tỵ nạn tại hải ngoại, chúng ta vẫn duy trì được văn hóa và ngôn ngữ đáng trân quý ấy. Các truyền thống văn hóa Việt thể hiện qua các lễ lạc như Tết Nguyên Đán, Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương, Giỗ Hai Bà Trưng, Tết Trung Thu; các tập tục như quan, hôn, tang, tế, tinh thần tôn sư trọng đạo vẫn được thiết tha duy trì trong các cộng đồng Việt hải ngoại. Và tiếng Việt truyền thống – nơi lưu giữ cái linh hồn, cái tinh hoa, cái bản sắc, cái tình tự dân tộc thắm thiết của chúng ta – vẫn còn nguyên vẹn.

Điệu buồn dang dở

_______________

Sáng tác Hoàng Thi Thơ
Tiếng hát Bích Thủy
Clip Khánh Nga

Friday, September 15, 2017

Thương nhớ buổi tựu trường




Huy Phương

Chúng ta, nhiều người không có một ngày tốt nghiệp với mũ áo ra trường, nhưng ai cũng có một ngày “Hôm nay tôi đi học!” Kỷ niệm đó thật đã xa vời, dễ chừng là đã năm mươi, sáu mươi năm hay đã bảy mươi năm dài tuỳ theo tuổi tác của mỗi người. Bạn còn nhớ gì trong buổi tựu trường ngày xưa ấy với những hớn hở hay lo âu, chiếc áo mới còn thơm mùi băng phiến, tập vở mới, chiếc bình mực tòn teng trên tay và bàn tay, chỉ sau một buổi học đầu tiên, đã dính mực ra dáng học trò.
Ngày thơ ấu, chúng ta còn nhớ đến ba đoạn văn của ba tác giả về ngày tựu trường.
Trong chúng ta, với tuổi “cổ lai hy,” không ai là không biết đến đoạn văn “Tôi đi học,” của nhà văn Thanh Tịnh một thời, vẫn nằm trong trí nhớ, ghi lại “những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường:”

Hoàng Kiều


_________________



Việt Nam ta có Hoàng Kiều
Đã là Tỷ Phú; lại nhiều lòng nhân
Thiên tai, dạ ngọc bâng khuâng
Giúp dân NămTriệu; thế nhân ai bì !

Giàu như Tân Tổng Huê Kỳ
Xuất ra triệu bạc; giúp thì nạn tai
Rạng danh nhân đạo anh tài
Đền ân đáp nghĩa; tháng ngày dung thân

Thơm lây, xin được chút ân
Đầu Đàn Dân Việt - Hồng ân đáp đền
Cầu xin Thượng Đế Ơn Trên
Hộ trì tuổi thọ; vững bền trăm năm

Trần Phiêu

Hình Bóng quê nhà


Thursday, September 14, 2017

BỘ TAM SÊN.


                      _________________                     

                     Hai Hùng SG 

   Đang cuốc đất be bờ lại cho mảnh ruộng nhà mình bổng Tư Nên nghe tiếng của Sáu Càng gọi:

   -Cha chả hôm nay anh Tư mầm sớm dữ hung a, sao không kêu sấp nhỏ ở nhà ra phụ, già cả rồi đừng ráng quá anh Tư ơi, anh mần quá có ngày cụp xương sống là mệt cầm canh nghe anh.

   Chống tay lên cán cuốc Tư Nên cười khì một cái khi nghe ông láng giềng quan tâm đến mình hơi quá, Tư Nên nói:

   -Chú Sáu nói sao chứ tụi mình chưa đầy "Lục từng" mà già cái khỉ khô gì, bữa nọ mở đài vô tuyến truyền hình tui nghe mấy ông hội nông dân tọa đàm về sức khỏe và đời sống của nông dân mình, có ông lên ngâm hai câu thơ làm tui khoái chí lắm, vầy nè :

Có lẽ


Wednesday, September 13, 2017

Viễn Du

Chuyển đến từ anh LĐCT

Cám ơn anh T
TH
_____________________________

NĂM NHỰT




                        Đi cho biết đó biết đây,
Ở nhà với vợ biết.....

            Viết tới đây, bà xã ở sau lưng lúc nào không hay hét lớn lên:
            - Nè, anh muốn viết "ở nhà với vợ biết ngày nào khôn", phải không? Em nói cho anh nghe, lúc mới biết em, tiếng "yêu" anh còn ấp a, ấp úng nói chẳng ra lời; còn bây giờ sau hơn 55 năm sống chung, anh nói tiếng "yêu em" nghe sao mà dễ thương, nghe sao mà xúc động lòng người. Như vậy anh đã khôn ra, đó chẳng phải là nhờ em, nhờ bà vợ nầy đã khổ công nâng niu, chiều chuộng, nên em đề nghị anh phải sửa lại như vầy:
                       
Đi cho biết đó biết đây,
                        Ở nhà với vợ, càng ngày, càng khôn !!!!!!!?