Wednesday, November 30, 2016

Màu tím hoa sim

_______________

Thơ Hữu Loan
Tiếng ngâm Võ Hoài Sơn

Từ khi em bước sang ngang


Thơ và Poster Hai Hùng SG

Gàn


_______________



                                                 

                                         Đem tâm để hình kia sai khiến

                                         Còn ngậm ngùi than vãn với ai

          Ôi! Không có hình làm sao có tâm! Trên đời mấy người không bị sai khiến bởi cái " túi hôi" này?  Đào Tiềm , một vị thánh được hàng triệu người Á Đông kính ngưỡng! Nhưng Thánh Thán lại chê (!). Thánh Thán nói: Bắt chước Đào Tiềm  về vui thú Điền Viên (Không phải như thánh Gióng cưỡi ngựa sắt về trời vui thú đìên viên) thì con cháu sau này sẽ ... bốc phân thôi!!!  Vậy không phải Đào Tiềm GÀN sao? Nhưng chưa bằng ông chúa gàn Khuất Nguyên ( Đời đục cả một mình ta trong, đời say cả một mình ta tỉnh) thế mà vẫn bị lão ngư ông chê: Đời đục cả sao ta không rửa chân khuấy cho bùn lên, đời say cả sao ta không húp cả hèm...!
                                                       Sông Tương nước chảy trong veo
                                             Thì ta đem giặt cái lèo mũ ta
                                                       Sông Tương nước đục chảy ra
                                             Thì ta lội xuống để mà rửa chân

Xin trả tôi về

_____________

Cổ nhạc Loan Thảo
Karaoke Nguyễn Thiện Thanh
Tiếng hát Kim Trúc

Tuesday, November 29, 2016

Khoảnh khắc cuộc đời 30 & 31


  https://app.box.com/s/se3jk5yz1h4fqhseuh99echnn67lnmv0

Hận cả dòng sông


ÔNG BẢY THỢ RÈN


Võ Kỳ Điền



Ông bảy thợ rèn ở gần nhà ngoại tôi trong một khu phố lụp xụp cạnh tỉnh lỵ. Đường vào lò rèn trải đá xanh lồi lõm dơ dáy, nhất là vào mùa mưa. Nhưng mùa nắng con đường nầy cũng vẫn lầy lội vì bên hông nhà ông Bảy có cái giếng nước. Suốt ngày từ sớm mai tới chiều tối, không lúc nào không nghe tiếng thùng thiếc va vào thành giếng loảng xoảng. Khu nầy chưa có nước máy nên cả xóm phải nhờ vào cái giếng. Lò rèn của ông Bảy vốn đã náo nhiệt, lại càng náo nhiệt hơn. Người ta chờ đợi tới phiên để lấy nước, rảnh rổi qua bên ông Bảy coi rèn dao rèn kéo, nói chuyện nắng mưa. Tôi khoái nghe ông Bảy nói chuyện, bất cứ chuyện gì. Chưa bao giờ tôi thấy ông mặc quần áo nào khác ngoài cái quần xà lỏn đen. Ngực nở nang, da đen bóng thường đỏ hồng dưới ánh lửa. Tuy tuổi đã trên năm mươi mà thân thể ông còn lực lưỡng lắm. Các bắp thịt nổi lên cuồn cuộn. Chiếc búa tạ thật to mà ông cầm coi nhẹ nhàng. Từng nhát búa đập trên thỏi sắt nung đỏ, lửa văng tung tóe như đốt pháo bông. Những buổi trời mưa lành lạnh, ngồi bên lò than đỏ rực, coi ông Bảy rèn dao, miệng bàn đề bốn chục con thì không còn gì sướng hơn nữa.
Ông ngoại tôi và ông Bảy là hai ông bạn già tâm đầu ý hợp. Lúc nào tôi qua nhà ngoại mà không có thì chắc là ngoại ở lò rèn, chớ không đâu khác. Hai ông mà bàn đề thì khỏi nói, nổi tiếng ở cái xóm nhỏ nầy. Có lần ngoại tôi cầm tờ Thần Chung chỉ vào cái mục “Thì Thầm” có cái câu -người sáng suốt phải nhìn trước trông sau, cho ông Bảy thấy. Ông ngọai tôi trầm ngâm, suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

Sunday, November 27, 2016

Rong Rêu

______________

Sáng tác Nguyễn Tâm
Tiếng hát Võ Hoài Sơn





Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển.
Thà là chim bay vui theo tháng ngày.
Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời.
Lang thang giữa cuộc đời mà vui.

Một ngày bên em, cho em hơi thở.
Từ dạo yêu em, con tim tan vỡ.
Để rồi đêm nay trên căn gác lạnh lùng.
Đêm thương nhớ một mình lẻ loi.

À .. Ơi .. người yêu ơi, da thịt mát tình nồng say.
Tìm đâu em hỡi, người yêu ơi, đêm hồng những lần hẹn hò.
Vòng tay buông lơi, tình yêu chơi vơi, nhớ người.

Chỉ vì yêu em nên anh vất vả
Chỉ vì yêu em nên anh mất cả.
Tình buồn em ơi, lanh thang giữa cuộc đời.
Bên sông có một người .. nhìn theo.

Một ngày mưa rơi trên con phố nhỏ.
Chỉ mình anh thôi lang thang lối nhỏ.
Còn lại trong anh rong rêu tháng ngày dài.
Lê thê suốt một đời
Vì sao?

Khoảnh khắc cuộc đời 28&29


  https://app.box.com/s/se3jk5yz1h4fqhseuh99echnn67lnmv0

Mõi mòn đợi mong


Lá thư Úc Châu: Lai rai ba sợi!


dxt_lairai.jpg

_________________

Đoàn xuân Thu



Thưa bà con! Thú thiệt là lúc rảnh rỗi, tui rất khoái tụ bè tụ đảng, tùng tam tụ ngũ để lai rai ba sợi; để đấu láo cho vui thôi. Chớ bạn bè chí cốt gặp nhau... hỏng lẽ uống nước trà?
Dẫu vậy, tui cực kỳ chống đối chuyện say sưa tối ngày đó nhe! Chẳng qua nếu mình chạy quá trớn để thành bợm nhậu, ghiền rượu nó cũng di truyền từ đời ông tới đời cha, tới đời con rồi đời cháu đó nhe?
Do đó lỡ có nhậu thì mình trốn ra sau garage mà uống một mình! Đừng để con vợ mình, mấy đứa con mình biết. Kẻo tụi nó bắt chước nhậu theo hết ráo là càng thêm báo.

Thưa bà con cái gì cũng vậy. Vừa vừa phải phải cho đời vui... Thì tại sao không?
Còn uống như hũ chìm rồi chìm luôn thưa thiệt quả không nên!
Vì rượu sẽ làm mình mất trí nhớ, ngu như bò vậy!
Nên có chuyện rằng một ông bước vào quán rượu gọi một ly whiskey. Mới nhắm môi một hớp, thì có đứa chạy vào cấp báo: "Tèo! Nhà mầy cháy kìa!"
Ông vội bỏ ly rượu xuống, chạy ra ngoài mới sực nhớ: "Ủa mình đâu có căn nhà nào đâu hè!"
Bèn bước trở vô cầm ly whiskey lên, làm thêm một hớp thì có một đứa khác chạy vô cấp báo: "Tèo! Tía mầy chết rồi!"
Ông vội bỏ ly rượu xuống chạy ra ngoài mới sực nhớ: "Ủa mình đâu có Tía!"
Bèn bước trở vô cầm ly whiskey lên làm thêm một hớp nữa thì có đứa chạy vào cấp báo: "Tèo! Mầy trúng lô độc đắc rồi!"
Ông bèn nhảy phóc lên lưng ngựa ra roi, để đến sở Xổ số Kiến thiết Quốc gia giúp đồng bà ta... lãnh tiền. Quá đã!
Phi ngựa giữa chừng chợt nhớ: "Ủa mình đâu phải tên Tèo!"

Thursday, November 24, 2016

Hoa tím lục bình

_______________

Thơ: Nguyễn Thị Mỹ Hạnh
Viết lời cổ: Thiện Thanh - Minh Ngọc Hồ
Tiếng ca: Kim Trúc

Tạ Từ





Chứng nhân

_______________

Hai Hùng SG

Poster Hai Hùng SG

Xin cảm ơn cuộc đời


Hoàng Thanh




Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, “Dân ngoại quốc sao mà… “quởn” quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để người ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà”.
Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó được nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.
Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu được ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.
Thời gian này tôi đang thực tập ở một pharmacy để lấy bằng dược sĩ. Tiệm thuốc này rất đông khách, cả ngày mọi người làm không nghỉ tay, điện thoại lúc nào cũng reng liên tục, nên ai nấy cũng đều căng thẳng, mệt mỏi, dễ đâm ra quạu quọ, và hầu như không ai có nổi một nụ cười trên môi.

Happy Thanksgiving




Wednesday, November 23, 2016

Màu tím tôi yêu

Poster: Hai Hùng trình bày

Asia 78 Tình Yêu và thân phận



                     http://www.kenh88.com/xem- phim-

Thi sĩ Phạm Văn Bình và bài thơ Chuyện Tình buồn




Thi sĩ Phạm Văn Bình quê ở Đông Hà và từng dạy học ở Trường Bán Công Đông Hà.
Lúc thiếu thời ông có một người yêu, nhưng hai người không cưới nhau được vì sự khác biệt tôn giáo nên phải chia tay. Từ mối tình này, ông có bài thơ “Chuyện Tình Buồn” nổi tiếng, đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát cùng tên.
Kế đến ông vào quân ngũ và lập gia đình. Sau biến cố 30 tháng 4, 1975 nhà nước miền Bắc đưa ông đi cải tạo. Hiện ông và gia đình đang định cư tại Hoa Kỳ.

Nầy người tình nhỏ


Tuesday, November 22, 2016

Chuyện Tình Buồn



____________

Kính mời quý Thầy Cô và bạn hữu bốn phương cùng nghe nhạc phẩm Chuyện Tình Buồn qua tiếng hát một thời của trường NTT năm xưa - anh Võ Hoài Sơn- 
Bản nhạc được phổ từ bài thơ Chuyện tình buồn của nhà thơ Pham Văn Bình
Thân ái chào đón anh Võ Hoài Sơn đến với Trang nhà Tha Hương....


HTTL





Mời xem phim Une Nuit Sans Lune do Uni-Action thực hiện

Mời xem phim của Montreal làm  (nhóm Uni-Action & Banque Nationale ) .
Tối nay 19 giờ ở Cinéma du Parc 
 3575 Av du Parc, Montréal, QC H2X 2H8

Người chủ truơng là cô Nguyễn Thị Bé, cô láng giềng của nhà Phúc ngày xưa, khi còn ở 990 Alexis Nihon . Cha mẹ cô vẫn còn ở chổ củ, trên Cote Vertu (góc Alexis Nihon).

Có thể khuyến khích con em đi xem, vì mình kể chuyện vượt biên không hào hứng và cảm động bằng trong phim . 




Nghe mùa thu cũ về khua cõi lòng


PPS Chiều Quebec

  
     

em đi dưới tiếng nhạc đời


Sunday, November 20, 2016

Ngày 20 tháng 11, người đưa đò ....

______________

Ngày 20/11 đến, em thương chúc Cô luôn trẻ trung vui tươi để mãi là người thầy, người chỉ đường gần gũi nhất với mọi học sinh.

Phạm Thị Hồng Nhung<3


Cô giáo Phạm thị Hồng Nhung với hoc,trò em  nhân ngày nhà giáo 20 tháng 11 2016

Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức Thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương
Con đò mộc - mái đầu sương 
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày

Nhớ lắm Hạ ơi

                                     
                                                                         Hai Hùng SG

Tôi còn nhớ năm nọ, chỉ còn vài tuần nữa thôi chúng tôi phải tạm chia tay sau suốt một năm dài cùng nhau học tập, tháng năm là cái tháng vừa chớm vào Hạ, mặt trời nóng gay gắt hơn, những chùm hoa Phượng vừa hé nở trên cành mặc cho lũ Ve sầu vẫn còn ngủ vùi đâu đó nên chúng chưa xuất hiện để cùng nhau hòa tấu những giai điệu quen thuộc báo hiệu một mùa Hè nữa lại quay về trên quê hương yêu dấu ngàn đời của chúng ta.


Bài vở chẳng mấy chốc rồi đây trở thành giấy cũ, những điểm mười, điểm năm sáu thậm chí điểm zero trong sổ gọi trả bài của thầy cô chấm điểm chúng tôi hàng ngày nó cũng trở thành quá khứ, bao nhiêu buồn vui hờn giận, bao nhiêu trò nghịch ngợm phá phách lẫn nhau, và những tình cảm riêng tư nhẹ nhàng giành cho nhau chắc cũng nhòa đi sau chín mươi ngày xa cách. Những ngày tháng ít ỏi còn lại trước lúc chia tay nó khiến cho chúng tôi thấy tiếc nuối, suốt một năm dài mặc dù ngồi cạnh nhau, ra vô lớp chạm mặt nhau hàng ngày vậy mà những điều muốn nói từ lâu chưa có dịp nào thổ lộ cho nhau, chỉ biết lén nhìn nhau, tìm cớ mượn tập vở của cô bạn dễ thương đem về nhà chép bài nhưng kỳ thực là chèn vào trang sách
nào là mảnh giấy nho nhỏ nói lên cái tâm trạng rung động đầu đời cho "người ấy " hoặc những hình vẽ dễ thương nào đó ngụ ý nói lên tình cảm trên mức bình thường, để rồi khi mang trả lại cuốn vở ngoài mặt các chàng tỏ vẻ rất thản nhiên, nhưng các cô nàng tóc dài đâu có biết rằng các chàng tóc ngắn kia đang đánh lô tô trong bụng, trao trả cuốn vở lại cho các cô nàng mấy anh chàng cho dù hàng ngày rất lém lỉnh nhưng lúc đó thái độ "lóng nga lóng ngóng" có khi thể hiện điệu bộ như "Gà mắc tóc", vì vậy khi cuốn sách vừa rời khỏi tay thì các chàng lật đật chuồn êm vì ngại các nàng phát hiện ra vật đi kèm trong vở thì có nước độn thổ vì ngượng ngùng...

Bài tình ca mùa đông


Chiện đời xưa

_____________
Y Tả

Image result for viết truyện
Tui có người cô ruột, sinh tiền, những năm 80 thường vài năm thì từ Texas qua Cali thăm con cháu, cô thường ở nhà tui. Lần nào qua Cali Cô Ba cũng kể đi kể lại mấy chiện đời xưa. Tuổi trên tám mươi nên cô không nhớ là cô đã kể mấy chuyện nầy có 3, 4 lần rồi. Tụi tui thì cứ làm bộ như chưa nghe lần nào, cả đám chị em, dzợ chồng con cái tui ngồi dưới đất nhóc mõ lên nghe.


Đông Phong


Saturday, November 19, 2016

Khoảnh khắc cuộc đời 22 & 23

  https://app.box.com/s/se3jk5yz1h4fqhseuh99echnn67lnmv0

Lữ Hành

Sài Gòn, cà phê sáng


________________



Hà Việt Hùng

Mất khá lâu tôi mới tìm được hai chữ “cà phê” trong Từ Điển Hán Viêt của Thiều Chửu (café theo tiếng Pháp, coffee theo tiếng Anh). Thiều Chửu cho nghĩa 咖啡(gia phi hay già phê) là cà phê, cây cà phê. Cả hai chữ đều có bộ khẩu .Thì ra. anh chàng Tầu tham lam, hợm hĩnh, láu cá, cái gì cũng muốn có hay copy của người khác mà có.



Nhờ có thời gian ở Vĩnh Long, Vĩnh Bình và Chương Thiện, “ông thầy” học của “đệ tử” những cách gọi cà phê bằng tiếng Tầu, khiến chủ quán, dù là người Tầu thật hay lai 70 đời, cũng phải thắc mắc, kinh ngạc và kính nể, không biết người khách này học tiếng Tầu ở đâu. Vào quán, muốn uống cà phê, cứ gọi một cái xây trừng (cà phê đen nhỏ ) hay một cái xây bạc xỉu (cà phê sữa nhỏ) là xong. Có thể người bán thuộc lớp người mới, không hiểu xây chừng hay xây bạc xỉu là gì, nhưng điều đó không quan trọng. Chỉ cần chứng tỏ ta là người… biết tiếng Tầu là được rồi. Bạc sỉu (tiếng Hoa 白小, bạch và tiểu, âm Tầu là bạc và sỉu có nghĩa “trắng và nhỏ”, xuất phát từ vìệc uống cà phê của người Việt gốc Quảng Đông, bên Tầu, phổ biến ở miền Nam VN, như cà phê sữa, nhưng phần sữa nhiều hơn, cà phê ít hơn). Còn nữa, nhưng, xin lỗi, tôi quên mất rồi.

Ông lái đò

Friday, November 18, 2016

Nhịp cầu tháng 11


Hội ngộ Tha Hương tại Houston Dallas


 Hình chụp tại Nasa Houston 

Nước biển mưa nguồn Phần 2

___________

Soạn giả Viễn Châu
Trình bày Kim Trúc


Thầy dạy Công dân

____________

Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Image result for người thầy năm xưa

Trước 1975, tác giả từng viết nhiều truyện ngắn trên bán nguyệt san Tuổi Hoa, và các truyện dài xuất bản bởi Tủ Sách Tuổi Hoạ (hiện có trên trang mạng Tủ Sách Tuổi Hoa: http//tuoihoạhatnang.com) Sau 30/4/1975, Cam Li không viết nữa, chỉ chuyên làm công việc nghiên cứu khoa học. Định cư tại San Jose từ 2003, sáu năm sau cô góp cho "Viết Về Nước Mỹ" nhiều bài viết giá trị và đã nhận giải vinh danh "Tác Phẩm Xuất Sắc, Viết Về Nước Mỹ 2010.” Sau đây là bài viết mới nhất của cô
Thầy Văn bước vào lớp. Như một thông lệ, cả lớp đứng dậy. Thầy đứng thẳng, yên lặng một giây, mặc nhiên là một hành động chào lại. Thầy trò lớp này vẫn là như thế.
Thầy ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống, rồi bước đến bên bàn của Thầy, đặt chiếc cặp da lên đó, và nhìn một lượt khắp lớp. Đôi mắt Thầy dừng lại ở bàn cuối. Bốn đứa con trai chột dạ, không dám ngó Thầy.

Có một chiều tháng năm




________________




"Thầy còn nhớ con không...?" 

Tôi giật mình nhận ra 

         người đàn ông áo quần nhếch nhác 

Người đàn ông gầy gò 

         ngồi sau tủ thuốc ven đường. 

Wednesday, November 16, 2016

Vui đời đẹp đạo




Khoảnh Khắc cuộc đời kỳ 20 & 21

  https://app.box.com/s/se3jk5yz1h4fqhseuh99echnn67lnmv0

Khung trời cũ




Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ 
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang 
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ 
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn 
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở 
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan 
Cười với nắng một ngày sao chóng thế 
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng 
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ 
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh 
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ 

Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn

Tàn Thu


                                                                      Tranh Cát Vân

tàn thu
n v â n
nằm im xác lá chiều thơm 

rung rinh nhịp điệu bãi cồn trinh nguyên



trăm con ngỗng đứng điềm nhiên 
để con suối cuộn hồn nhiên qua đời

đi về phía hoàng hôn trôi 
trăng cong đẩy mặt trời rơi xuống hồ

hai con sóc rất hồ đồ 
rượt nhau đuôi cứ nhấp nhô liên hồi

một chàng thi sĩ dư hơi 
thã thơ từ phía ngọn đồi bên kia

thơ rằng: 
đá cũng biết nghe 
tiếng tim người dội qua khe suối nguồn