Showing posts with label Bảo Tâm. Show all posts
Showing posts with label Bảo Tâm. Show all posts

Friday, June 1, 2012

TÂM SỰ HAI LÁ CỜ - Bảo Tâm

____________


 Bảo Tâm

      
    (Thân mến tặng các bạn trẻ Việt Nam, sinh ra
                 hoặc lớn lên từ hải ngoại)   
            
                           ****

    Vào một đêm mưa dầm gió bấc giữa núi rừng âm u miền Việt Bắc, hang Pắc-Pó là nơi tôi cất tiếng khóc chào đời. Thời điểm nầy đúng vào lúc "bố tôi"(1) cùng các đồ đệ trung kiên đang bí mật luận bàn kế hoạch "tổng khởi nghĩa mùa thu" ngày 19 tháng 8 năm 1945.

       Tôi biết rất rõ thân thể tôi là đồ ngoại lai, bị họ đặt tên từ nước đàn anh Liên Xô, đúng vào lúc bố tôi đang ngồi trong phòng kín nức nở ôm mặt thốt lên "chân lý đây rồi" và "Liên Xô vĩ đại muôn năm", rồi sau đó hớn hở tông cửa bước ra ôm chầm lấy chân "thần tượng Lê-Nin" mà hôn mà hít trông thật quá nhục nhã ê chề.

       Tôi vô phúc bị họ nhuộm toàn thân thể một màu đỏ ối, lại còn đính thêm vào giữa mặt tôi một "sao vàng năm cánh". Theo thời gian mà trưởng thành, tôi nghiệm ra một điều oan nghiệt. Màu đỏ là màu của máu, của lửa, của tàn phá, màu của thảm cảnh chém giết hận thù, màu của mối họa đạo lý luân thường đảo ngược..., không bút mực nào tả xiết. Còn sao vàng năm cánh thì họ lại vỗ về bảo tôi là hình ảnh tự hào của tinh thần "Sĩ, Nông, Công, Thương, Binh đoàn kết". Nghe sao mà mơ hồ, trừu tượng, đành chịu nhắm mắt cúi đầu khóc thầm cho thân phận bèo bọt của chính mình.

       Tôi biết rất rõ là mình bị dối lừa, bị bịp bợm. Bởi vì trên khắp các nẻo đường đất nước tôi đã đi qua, tôi đau lòng chứng kiến biết bao điều trái ngược, ngập tràn những oan khiêng chồng chất. Họ cưỡng bức tôi làm chứng, chấp nhận cảnh căm thù giai cấp, cảnh con giết cha, vợ ném đá tố khổ chồng, anh em đoạn tình cốt nhục. Hơn một nửa thế kỷ đã qua, họ buộc tôi phải nhắm mắt cúi đầu nhìn những tệ nạn quan liêu, những bè phái cửa quyền hách dịch. Tủi thân cho tôi phải bị ép buộc đứng ra đồng lõa để hợp thức hóa những tội ác tham nhũng tày trời từ các quan trên quan dưới, của nhân quyền bị trắng trợn chà đạp, của áp bức bóc lột, của thù nghịch triền miên. Hơn hai triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi, hàng triệu người lâm vòng tù tội, trùng trùng lớp lớp dân nghèo đói rách lại ngày càng đói rách tả tơi. Cả ngày lẫn đêm, họ cứ ran rản hô hào gọi tôi là "Quốc Kỳ", nghe danh xưng mà tủi nhục, mà nức nỡ khóc thầm cho thân phận, thật ra tôi chẳng xứng đáng một chút nào.

Saturday, May 26, 2012

ĐẤT QUÊ HƯƠNG

___________

Bảo Tâm là bút hiệu của Bác Lê Tấn Hích- Một nhà văn hiện đang cư ngụ tại thành phố Winnipeg . . Bác Bảo Tâm đã từng cộng tác với Thời Báo Toronto , Hương Xưa và Người Việt Tha Hương tại Winnpeg . Mặc dù ở cái tuổi 79 song Bác viết rất khỏe và sáng tác đều đặn không ngừng .  Xin thành thật cám ơn Bác đã gửi bài cho Tha Hương và chúng tôi ân cần giới thiệu cũng bạn hữu Tha Hương Đất Quê Hương của nhà văn Bảo Tâm


HTTL


Bảo Tâm

 Hình như năm nào cũng vậy. Cứ đến sau giờ đón giao thừa, chờ cho cả nhà đều mệt mỏi và đi ngủ hết, ông Lành lặng lẽ đến vói tay lên bàn thờ Gia Tiên lấy xuống một chiếc hộp nhỏ từ lâu được gói kín trong hai lớp vải mầu vàng sậm. Ông cẩn thận đặt chiếc hộp ngay ngắn trên bàn kính đối diện với chiếc Sofa của ông thường ngồi đọc báo hằng ngày. Cái không gian hạn hẹp trong căn phòng nhỏ im phăng phắc lúc bấy giờ đang chìm dưới ánh đèn mờ, chỉ còn một con người và một món vật có lẽ đang cùng nhau tâm sự cho tới sáng.

             Còn nhớ rất rõ, tôi có dịp làm quen với ông Lành nhân  ngày đại hội cuối năm của Hội Cao Niên. Vóc người ông hơi lớn con, khuôn mặt tròn phúc hậu, mũi cao, mắt sáng. Tuy tuổi tác hồi đó của ông đã ngoài sáu mươi nhưng da dẻ rất hồng hào, nói năng hoạt bát, nhất là lúc nào cũng luôn có sẵn nụ cười trên môi. Hồi mới đối diện với ông Lành lần đầu tiên, bỗng tôi có cảm tình ngay. Điều nầy không phải riêng tôi, mà gần một trăm hội viên Hội Cao Niên Việt Nam trong cái thành phố Bắc Mỹ xa lạ nầy, tôi biết tất cả cũng đều có chung một nhận xét ngầm như vậy.

             Từ dạo ấy đến nay đã hơn mười năm rồi. Ngoài những lần họp mặt hằng tháng và đi du ngoạn đây đó do Hội tổ chức, có thể nói tôi với ông Lành đều có rất nhiều cơ hội thuận lợi để gặp gỡ gần gũi nhau hằng ngày. Bởi trong sáu năm gần đây, gia đình ông đã dọn đến ở cùng chung cư với tôi, một chung cư nhỏ yên tỉnh, ít người tại một vùng ngoại ô phía đông thành phố.

Monday, March 14, 2011

NGẬM NGẢI TÌM TRẦM

______________
Bảo Tâm

                        
      
                
             Dù cho giàu có bốn bề,
             Không bằng giữ lấy một nghề trong tay
                            ______
             
        Câu ca dao nói trên là một trong cả rừng ca dao tục ngữ, lời thơ bình dân giản dị nhưng lại chứa đựng lời dạy đầy khuôn vàng thước ngọc của các bậc tiền bối để lại cho các thế hệ con cháu đời sau. Quả thật đúng như vậy! Cái nghề trong tay mà tôi muốn đem vào trong câu chuyện nầy là nghề "Ngậm Ngải Tìm Trầm", đó là một trong những nghề làm ăn lương thiện tồn tại rất lâu đời trên quê hương tôi. Ở hầu hết các nơi, "Đi Điệu" là tiếng lóng, là tên gọi chung cho những người chuyên làm nghề nầy, riêng ở quê tôi còn được quý cụ bô lão âm thầm phong cho cái danh xưng nghe thật oai, đó là dân "Sói Rừng" (2). Bạn là người Quảng Nam? Vâng! Hằng năm, nếu có dịp về thăm quê hương vào những ngày đầu xuân, đặc biệt trong những năm gần đây, đi tới đâu hẳn bạn cũng không ngớt nghe thiên hạ bàn tán xôn xao về những gia đình có nguồn lợi thu nhập kết xù, nói rõ hơn là hốt được bạc tỷ nhờ Trầm. Hiện tượng nầy xảy ra nhiều nhất tại các huyện có nhiều rừng núi như Đại Lộc, Thường Đức, Đức Dục, Duy Xuyên, Quế Sơn, Thăng Bình và Trung Phước... Điển hình gần đây nhất là có hai nông dân tại xã Lộc Nghĩa thuộc huyện Đại Lộc, trong khi đang mang tâm sự lo buồn bởi vụ lúa mùa tháng 8 bị thất thu vì nắng hạn, họ bèn rũ nhau mang hành trang lên rừng đi tìm Trầm. May mắn làm sao, mới luồng lách hơn hai ngày đường họ liền trúng đậm một gốc Kỳ Nam với giá trị lên đến hơn 50 tỷ đồng. Nghe đâu ở xã Lộc Quang cũng có một trường hợp tương tự như thế. Qua rồi những năm tháng cơ hàn đói rách, nhà tranh vách đất, nghèo xơ nghèo xác, bỗng dưng tất cả đều vùng lên làm chủ những ngôi nhà tường đúc kiên cố thật khang trang bề thế, tiền bạc của cải dư thừa, tiêu xài vung vít, coi trời bằng vung. Trước khi đi vào phần cốt lõi của câu chuyện nầy, tôi xin sơ lược về hình dáng, nguồn gốc và những giá trị kinh tế từ Trầm để nội dung câu chuyện được thêm phần phong phú.

Thursday, December 16, 2010

Mắm cái lên ngôi - Bảo Tâm

______________________

****





Sống trên đời, không ăn mắm,
Chết xuống tuyền đài buồn lắm bạn ơi!

Tâm hồn Việt Nam là gì? Đố ai định nghĩa cho cạn, cho tường tận được. Trong mỗi con người Việt Nam tha hương không phân biệt nghề nghiệp, thành phần hay tuổi tác, chúng ta đã tự mang nó trong máu mình, trong xương trong thịt mình, nó ngấm từ ngoài da đến tận trong gan trong ruột của mình kể từ khi gạt lệ lên đường xa lìa đất mẹ, mà hỏi ra trong chúng ta có mấy ai chiu khó bỏ ra vài phút chạnh lòng nghĩ tới.


Những ngày đầu mới trôi giạt tới miền đất lạnh nầy, niên tuế đã thuộc loại già nhưng chưa đến nỗi cần gậy. Tôi cứ miên man thầm nghĩ, Canada là đất thiên đường cho mình hưởng thụ trong cái quãng đời phù du còn lại. Mà đúng như vậy! Nhưng trước khi muốn hưởng thụ thì phải trả một cái giá tối thiểu hoặc tương xứng chứ có ai đem biếu không. Ở đâu mà không có cái luật bù trừ. May mắn gặp ân nhân chỉ đường dẫn lối giúp tìm cho một "cái gióp" vừa sức lại vừa tài không phải là chuyện dễ trong tình trạng kinh tế xứ người đang rơi vào thời kỳ khủng hoảng. Thế là ngày ngày vợ chồng già cùng dung dăn dung dẻ dắt nhau đi làm, để vừa nói lên "cái mốc tiến bộ phi thường" của bản thân trong tinh thần đóng góp xây dựng ngày càng giàu đẹp mảnh đất tạm dung, vừa góp phần san sẻ gánh nặng đời sống cùng con cháu. Hết pạt-thăm tới phun-thăm, lâu lâu vớ được mấy giờ ô-vờ-thăm mừng như hồi còn con nít được xem hát bội. Sung sướng nhất là được đi làm bằng xe đưa rước của nhà nước (xe buýt đấy), có tài xế đồng phục tử tế ân cần đón mời. Đã đi làm thì phải chấp nhận lối sống quần quật, bất chấp mùa đông giá rét, thời tiết khắc nghiệt dài lê thê gần trên đầu trái đất, đâu còn thời giờ lo cho riêng mình - nhất là công việc nấu nướng, lo cái ăn thường nhật - trừ cuối tuần. Vì lẽ đó, nên các loài phát-phút có cơ hội xâm nhập vào "cái thị trường bao tử nhỏ xíu mà vô cùng vĩ đại của giống dân Tiên Rồng". Nếu không phải đó chỉ thuần túy xân-huýt, hót-đót tự túc, chít-kình-chiên tự biên, hay ham-bơ-gơ tự diễn...thì ít ra cũng vài ổ bánh mì chả lụa làm vội vã lạnh ngắt, thậm chí có khi cái hộp cơm nguội mang tòn ten trên vai cũng mang nhiều âm hưởng phát-phút ở trỏng.