Bảo Tâm
(Thân mến tặng các bạn trẻ Việt Nam, sinh ra
hoặc lớn lên từ hải ngoại)
****
Vào một đêm mưa dầm gió bấc giữa núi rừng âm u miền Việt Bắc, hang Pắc-Pó là nơi tôi cất tiếng khóc chào đời. Thời điểm nầy đúng vào lúc "bố tôi"(1) cùng các đồ đệ trung kiên đang bí mật luận bàn kế hoạch "tổng khởi nghĩa mùa thu" ngày 19 tháng 8 năm 1945.
Tôi biết rất rõ thân thể tôi là đồ ngoại lai, bị họ đặt tên từ nước đàn anh Liên Xô, đúng vào lúc bố tôi đang ngồi trong phòng kín nức nở ôm mặt thốt lên "chân lý đây rồi" và "Liên Xô vĩ đại muôn năm", rồi sau đó hớn hở tông cửa bước ra ôm chầm lấy chân "thần tượng Lê-Nin" mà hôn mà hít trông thật quá nhục nhã ê chề.
Tôi vô phúc bị họ nhuộm toàn thân thể một màu đỏ ối, lại còn đính thêm vào giữa mặt tôi một "sao vàng năm cánh". Theo thời gian mà trưởng thành, tôi nghiệm ra một điều oan nghiệt. Màu đỏ là màu của máu, của lửa, của tàn phá, màu của thảm cảnh chém giết hận thù, màu của mối họa đạo lý luân thường đảo ngược..., không bút mực nào tả xiết. Còn sao vàng năm cánh thì họ lại vỗ về bảo tôi là hình ảnh tự hào của tinh thần "Sĩ, Nông, Công, Thương, Binh đoàn kết". Nghe sao mà mơ hồ, trừu tượng, đành chịu nhắm mắt cúi đầu khóc thầm cho thân phận bèo bọt của chính mình.
Tôi biết rất rõ là mình bị dối lừa, bị bịp bợm. Bởi vì trên khắp các nẻo đường đất nước tôi đã đi qua, tôi đau lòng chứng kiến biết bao điều trái ngược, ngập tràn những oan khiêng chồng chất. Họ cưỡng bức tôi làm chứng, chấp nhận cảnh căm thù giai cấp, cảnh con giết cha, vợ ném đá tố khổ chồng, anh em đoạn tình cốt nhục. Hơn một nửa thế kỷ đã qua, họ buộc tôi phải nhắm mắt cúi đầu nhìn những tệ nạn quan liêu, những bè phái cửa quyền hách dịch. Tủi thân cho tôi phải bị ép buộc đứng ra đồng lõa để hợp thức hóa những tội ác tham nhũng tày trời từ các quan trên quan dưới, của nhân quyền bị trắng trợn chà đạp, của áp bức bóc lột, của thù nghịch triền miên. Hơn hai triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi, hàng triệu người lâm vòng tù tội, trùng trùng lớp lớp dân nghèo đói rách lại ngày càng đói rách tả tơi. Cả ngày lẫn đêm, họ cứ ran rản hô hào gọi tôi là "Quốc Kỳ", nghe danh xưng mà tủi nhục, mà nức nỡ khóc thầm cho thân phận, thật ra tôi chẳng xứng đáng một chút nào.

