Tuesday, May 3, 2011

Khi em về

_______________

Thơ Nguyễn đình Toàn
Giong. ngâm Hoàng Oanh

Monday, May 2, 2011

Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

_____________
Thơ Trần Trung Đạo





Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Ðốt lửa cho đời tan khói sương

Mẹ tôi

_____________

Nhớ Mẹ - Nguyên Nhung

_____________


Saturday, April 30, 2011

Quê hương là người đó

____________
Nhạc Phạm đình Chương
Tiếng hát : ÝLan

Người nay xa xôi người bên kia trời
Người nay xa xôi người bên kia đời
chân người có vui những chiều cuối phố
chân người có nguôi những chiều mưa rơi

Ta lang thang cuộc đời lữ thứ
Ta đau thương người biết chăng người
biết bao giờ ta có lại nhau
biết bao lần ta nhắc tên người

ta thương em cuộc đời tan vỡ
ta thương em đời cuốn theo dòng
có bao giờ em nhớ tình ta ?
có bao giờ gối chăn nhạt nhòa

Ôi người quê hương một đời ta gọi
Ôi người quê hương một đời ta nhớ
Ôi người trăm năm đời đời biệt ly
Quê hương là người đó hấp hối tình xót xa




Sai gòn trùng trùng nỗi nhớ PPS

______________



Click here to start download from MediaFire..

Ly Biệt

____________

Friday, April 29, 2011

Trang nhật ký cho em - HTTL

______________

(Viết thay lời người ở laị vào tháng 4 đầu tiên nơi đất khách)

httl
                    

Em yêu dấu

Gần 5 năm trời nơi rừng sâu nầy anh sống như một nhà tu khổ hạnh, bỏ bên vệ đường quá khứ những kiến thức hữu dụng cuả thực tại, chối từ mọi bản thể khả hữu để ôm vào lòng những chai đá đắng cay . Nhưng từ trong tiềm thức, anh vẫn luôn luôn có một ánh haò quang rực rỡ, soi rọi vaò bóng tối âm u cuả cuộc đời anh, để cho anh đôi lúc muốn vùng lên: ''Lòng chỗi dậy như loài sâu hóa kiếp '' nhưng khi nhìn lại mình thì ''đời đã xanh rêu '' " .
Anh ngại ngùng nhìn vào ánh hào quang rực rỡ kia .? Anh sợ haĩ cúi mặt nhưng rồi laị ngửng lên uống ngọt ngào một cảm giác mà anh không hiểu được . Nó mơ hồ huyền hoặc, vừa êm aí, vừa thiết tha, vừa chua cay, vừa đau xót, mênh mang như một chuỗi dài bất tận, một cảm giác tuyệt vời mà khó dùng ngôn ngữ diễn tả một cách chân xác được . Hào quang đó là em - người yêu dấu muôn đời cuả anh - mà anh đã uất nghẹn bởi gông xiềng ngăn trở bước đến em .? Cứ nghĩ đến là niềm xúc động dâng lên lòng anh, cổ anh nghèn nghẹn và mắt dường như bị một cay nồng
Mỗi ngày chỉ cần một ít vật thực gì đó để cho hình hài còn có thể cựa quậy được, để cho bộ óc đừng mất đi những tri kiến và để trái tim đừng hỗn loạn bơỉ những đày đọa, oán thù . Anh vẫn nuôi dưỡng hào quang ấy như một linh phù thủ mệnh .? Hỡi tiếng sấm đầu muà cuả tiết kinh trập tháng ba sao còn nín bặt, hãy trỗi lên cho loài sâu hóa kiếp chỗi dậy rộn ràng để quên đi thời gian tù túng trong lớp vỏ giưã muà đông .
Trong bước đi vào rừng, trong những dòng nước đỏ, trong những bóng tràm xanh và cả trong giấc ngủ mê muội nhất, nụ cười và âm hưởng ngọt ngào vẫn bám chặt lấy anh như một tiền kiếp......
Đạo linh phù thủ mệnh cuả anh đã mất .? Em đã ra đi rồi sao ?? Nghe tin em đã ra đi một mình anh tưởng chừng như sét đánh ngang tai . Trong điệp khúc đó anh tiếp nhận với tâm tư điêu tàn và đổ vỡ cuả chính mình .Sự đau đớn làm ngưng đọng moị hoạt động bình thường cuả anh, tinh thần trống rỗng lạ lùng .Vấn đề ẩm  thực bị lãng quên trong tê tái . Tâm tư  như ứ nghẹn những niềm đau . Anh ngồi xuống bên dãy rẫy khô cằn vì thiếu nước . Mấy nụ hoa bồng bồng vung vẫy trong giá rét, màu tím biếc như mực viết cuả ai . Thoang thoảng muì hương trong aó, trong khăn . Mồ hôi mặn chaỷ xuống môi anh, mắt anh vừa cay, vừa nồng . Trong khoảng mênh mông, anh thấy mình đơn độc lạ lùng . Tiếng con chim lạ naõ nề kêu tham? thiết goị đàn, có lẽ nó bị lạc loài từ nhiều đêm trước và đang trú mình trong một chỗ ẩn cô liêu 

Việt Nam về trong nỗi nhớ

_____________
Nhạc : Trầm tử Thiêng
Lời :Trúc Hồ
Ban họp ca Asia trình bày



Hình bóng cố hương nghìn năm, gọi ta như sóng xô bờ
Thành những bước chân mộng du, men theo lối về quê cũ
Để nghe con sông con suối với mái tranh cây đa đầu làng
Cùng trách những câu thật đau: "Người đi đi mãi mới về"

Làng xóm xiết bao tình thân, ngày xưa như mới hôm nào
Mẹ nấu chín xong nồi khoai, quanh thôn tiếng gà eo óc
Bình minh vang sau khóm trúc, hứa mang thêm tin vui một ngày
Làng xóm xiết bao tình thân, ngày xưa như mới hôm nào

Wednesday, April 27, 2011

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

____________



Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển

Thơ Du Tử Lê

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Đêm nhớ trăng Sài gòn

___________
Thơ : Du Tử Lê
Nhạc : Phạm đình Chương
Trình bày: Vũ Khanh

ĐỌC VÀNG THU ĐÔNG BẮC Của Cao Vị Khanh

______________

Phạm Huy Viên

                                                
Tôi đọc trên web bài Vàng Thu Đông Bắc của Cao vị Khanh,một người bạn thân cũ . Mừng vô cùng , khoái vô cùng . Khoa chân múa tay : Đây là một bài của người Việt , xa quê 30 năm   nhưng tâm hồn Việt vẫn tươi rói , rực sáng .Bạn viết là Tuỳ Bút . Nhưng nó không ngắn như Vũ trungtuỳ bút của Phạm đình Hổ hay của một số văn sĩ khác . Chỉ là sương , tuyết , gió , lá vàng … nhưng nó không hề nhàm chán .Trái lại , câu chữ của nó dẫn dụ  tôi đọc say mê một hơi , mộtlèo , không suy nghĩ . Suy nghĩ sao được vì hồn văn đà nhập vào hồn tôi , quyến rũ tôi về khung trời viễn mộng . Không phải là khung trời Canada , , không phài là khung trời thành thị Việt Nam hay khung trời quê tôi một làng hẻo lánh , mà khung trời nhiều mộng : khung trời hồn Việt Nam
                         Bạn đã không nhìn , đã không nghe mùa Thu bắng mắt bằng tai tên Hiền ( tên bạn ) ăn ngủ mỗi ngày , mà bằng mắt và tai của một Thi Sĩ lòng đầy hoài vọng quê nhà .
                         Tại sao lại Đông Bắc ? Bạn đang ở Đông Nam của Canada mà ! Bạn cũng chẳng có quốc tịch Mỹ để gọi nơi đó là Đông Bắc ! À phải rồi ! Nơi bạn đứng chính là Đông Bắc đối với quê nhà của bạn .
                          Tất cả lớp tuyết dày và gió lạnh thấu xương đã bị xoá nhoà , à không , bị phủ lấp , và bạn chỉ thấy cái lâng lâng , bâng khuâng , buồn nhớ , ngâm ngùi và tủi lòng trước quê mẹ làm ngợp hồn bạn .
                   Làm bạn lơi chân và sợ rằng :
                                             Bứơc đi sẽ đứt , động hờ sẽ tiêu
                           Sẽ tiêu … sẽ đứt … cái gì  thì thật không ai nói ra được ! ( dĩ nhiên không phải cái  “dây tơ “đâu )
                          Nếu các bạn đã từng mê văn chương , đuổi theo bóng văn chương mãi phương trời ảo vọng :
                                              Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì
                           Thì khi đọc Cao Vị Khanh các bạn sẽ trở về :                 
                                               Im lặng lòng nghe nghĩ ngợi gì
                          Bốn , năm chục năm trước đã có người đặt câu hỏi : Những tác phẩm do người Việt sống ở nước ngoài (và cả những người sống trong nước ) viết bằng ngoại ngữ có được xếp vào Văn Học Việt Nam không ? Ngày nay tất cả các tác phẩm của Việt Kiều đều được kể là Văn Học Việt Nam . Nhưng nếu các vị đó đã nhập tịch nước sở tại ! Con cháu các vị đó đã là cư dân bản địa, công dân , đi lính ( thậm chí xung đột với Việt Nam ) , liệu tác phẩm của họ có được kể là Văn Học Việt Nam không ?  (Đó là chưa kể người nước ngoài viết văn bắng tiến Việt )
                      Tôi không dám đi xa hơn nữa … ! …
                      Các bạn thân mến , nếu đi vào chi tiết từng câu hay , chữ hay trong bài của Cao vị Khanh , e rằng năm bẩy trang nữa không hết . Nhưng các bạn thấy hay tất khác với tôi ! Vả chăng tôi rất ghét các bài bình văn dài hơn bài của tác giả ! Vậy tôi xin mời các bạn chưa đọc thì đọc đi cho sốt dẻo . Bạn sẽ thấy rất … đã ! Bạn sẽ thấy đó là văn chương Việt . Cao vị Khanh là tác gia Việt . Các bạn sẽ là Đông Tác giả của bài văn . Các bạn sẽ truyền đi trên mạng cho hàng triệu đồng tác giả . Nên chăng một thứ văn chương mạng của người Việt .
                         Tôi rất tin vào tương lai “ Xa lộ Văn Chương Việt trên Thế Giới


Bottom of Form

Vàng thu đông bắc… Cao Vị Khanh

___________________




Bắt đầu…
…bắt đầu từ những sáng mù sương. Sương như hơi thở nấn nuối của đêm sắp bỏ đi. Đồi núi, phố xá, cỏ cây lẫn lẫn trong hơi sớm mù mù. Sương bay là là, sương rơi lả lả. Sương từ vạt núi tuôn xuống. Sương từ mặt sông bốc lên. Sương len vào hẻm phố. Sương tràn ngoài xa lộ. Sương thổi từng giòng khói trắng bay lan man vào từng lối ngõ quanh co, vắt lên cái nóc tháp chuông nhà thờ dát bạc, luồn vào khung cửa sổ để hở, tắp lên hàng ghế đá công viên, rồi sà xuống tưới đẩm những luống cỏ rướm vàng. Sương tự trời cao cúi xuống hay sương từ đất thấp chồm lên mà sương thấm vào vai người bộ hành dậy sớm làm ai đó rùng mình rồi chợt thoáng nghĩ ra… ờ … vậy mà đã thu rồi !

Mùa thu sẽ sàng trở về bằng những bước chân sương rất nhẹ.

Hôm kia, hôm kìa, từ nhũng góc phố khuất, từng bầy chim rủ nhau tụ về vần vũ, bay liệng như thoi đưa, miệng kêu hớt hải vừa như thúc giục vừa như chần chừ trước một chuyến đi xa, quá xa. Người qua đường bước chân bỗng có hồi như khựng lại rồi… rảo bước nhanh hơn. Đường phố thoáng có khi như ngừng đọng rồi…vội vã bắt lại cái nhịp vừa để lỡ. Lòng người có một giây như  ráo hoảnh…  Có một cái gì bảng lảng đâu đây. Có một cái gì không nói được.

Monday, April 25, 2011

Thơ N.Hân

_____________

Họa bài : Mơ

_____________


  Tha Hương nhận được bài thơ nầy nhưng không thấy đề tên tác giả  . Nếu tác giả bài thơ trên có vào TH xin vui lòng cho biết quý danh của mình . Đa tạ
Tố Lang

Sunday, April 24, 2011

Hà Nội - Em và Tôi



Cám ơn anh Mã Quốc Thái đã gửi bài hát.
Xin chúc một ngày vui.

Saturday, April 23, 2011

Gọi người yêu dấu

_______________

Sáng tác: Vũ Đức Nghiêm
Tiếng hát :Khánh Ly

Người lính già trên chuyến tàu đêm

______________
Nguyên Nhung


Ngắm Trăng

_____________

Ngô Tam Dan


Soi lòng suối mảnh Trăng gầy vắt vẻo
Hồn rưng rưng, nhớ thuở nọ Trăng đầy
Dõi lên trời, ngà ngọc ánh Sao Mai
Luôn chung thủy dìu Trăng sang ngày mới

Muôn làn gió từ bao nhiêu biên giới
Mang chút tình nhung nhớ với thương yêu
Về bên Trăng xoa dịu những ưu phiền
Và Trăng nở nụ cười tươi, Trăng nhé !

Tâm Tửu

__________

Friday, April 22, 2011

AN GIẤC !

___________
 Kiều Phong ( Toronto )


Hay tin dữ, nước mắt lăn dài trên má …
Nợ trần ai Thầy đã trả xong ?!
Để lại sau lưng những tấm lòng
Nhiều kỷ niệm THÂN THƯƠNG trên cõi thế
Thầy đã ra đi, bỏ cuộc giữa đàng
Thân bằng, quyến thuộc nhỏ lệ hai hàng …
Thương tiếc người đã từng chia ngọt, sẻ bùi, dâu bể !
Kiếp nhân sinh nào ai biết ra sao ngày sau ?!
Tùy duyên giảm bớt khổ đau
Cũng lưu lại cho đời ít nhiều kỷ niệm đẹp
Nguyện cầu hương linh sớm được vào miền AN LẠC
Phù trợ người thân cõi trần gian
VĨNH BIỆT LƯƠNG PHÚ HÙNG
Nguời Thầy nhỏ hơn TRÒ một tuổi !

KIỀU PHONG (Toronto)

THIÊN THU VĨNH BIỆT

 _________

Vũ Văn Vĩnh




Tử sinh, đi ở thôi mà
Cũng như một trạm tàu ga ghé vào
Có gì đâu phải xôn xao
Có gì đâu phải kêu gào khóc thương
Biết đời hai chữ vô thuờng
Thì tâm an lạc, Tây phương ta về
Lá rơi dưới cội Bồ Đề
Hẹn xuân sau sẽ trở về xanh tươi


Tàn bữa rượu - Cao Vị Khanh

__________



Níu sự buồn xưa - NQV

___________

Hai năm Tiễn Biệt Thầy - Ngô Quang Võ

_________________

  


                 
                     Để tưởng niệm. ngày giỗ thứ hai của Thầy LPH . Kính tặng Cô Như Mai và các em
                                          
                                                                Ngô Quang Võ

Tiễn biệt

Thursday, April 21, 2011

22 tháng 4 - Tưởng niệm anh Lương Phú Hùng

________________
Hoàng thị Tố Lang 

          Montreal với Anh Lương Phú Hùng, gia đình hai em Phượng& Minh ,  Nam & Tố Lang

Thân ái tặng chị Lê thị Như Mai

 

 Mới đó mà đã đến ngày giỗ thứ hai của anh. Bây giờ đây ngồi nhớ đến anh thì anh đã đi xa lắm rồi. Một vùng trời nào đó anh đến một mình có bơ vơ, lạc lỏng lắm không  anh ? Bạn bè anh, gia đình anh, học trò anh tất cả vẫn còn ở đây mà. Buổi chiều đang xuống thật thấp .  Dãy mây xanh mới sáng nay còn thấy trên nền trời  mà đến chiều tuyết tự nhiên lại đổ , mịt mùng cả cảnh vật. Tháng tư mà. Tháng tư thì buồn thiu. Tháng Tư như một định mệnh. Anh bỏ quê nhà đến phương trời lạ xa nầy. Và cũng tháng tư anh bỏ mọi người mà đi. Tháng tư trời khóc. Mọi người khóc cho anh. Bên bàn phím chiều nay tôi ngồi  gõ lọc cọc những dòng chữ nầy cho bài lên blog ngày mai " Viết cho người đã Khuất" và tôi tự hỏi anh có khuất trong lòng người ở lại hay không ? Câu trả lời tất nhiên là không rồi. Anh vẫn còn đó . Thầy Hùng vẫn còn đó mà. Mãi mài vẫn còn. Như anh đi xa chưa về.Thế thôi .  Anh vẫn quanh quẩn đâu đây, chung quanh vợ con anh, học trò anh và bè bạn anh. Còn mấy tháng nữa là tới Reunion Kiên Giang anh có biết không ? Nhớ  lần gặp lại anh tại Hội Ngộ Kiên Giang lần nào tại Toronto sau tháng tư bạn bè mồi người mỗi ngã. Vẫn là Thầy Hùng năm xưa. Vẫn nụ cười đó. Vẫn giọng nói hiền hòa dễ mến ngày nào . Nhớ hoài câu nói của anh khi tôi ngỏ ý sau Đêm Hội Ngộ tại Toronto vợ chồng tôi và các con sẽ đi Montreal và ghé nhà anh. Anh cười thật tươi và bảo  " Cửa chùa rộng mở, bần tăng sẵn sàng tiếp đón quý khách đến đạm bạc muối dưa". Và câu Cửa chùa rộng mở mỗi lần sau nầy khi nói chơi với ai là tôi nhớ đến anh. Chúng tôi quý anh ở tấm chân tình , không khách sáo và luôn luôn hòa đồng thân thiện với tất cả mọi người. Nhớ lần ở Montreal năm ấy, con bé học trò cưng Tường Vân của tôi đưa  cô giáo đi chơi khắp phố  phường cho tới nửa đêm. Ở quán ăn ra nhìn đồng hồ cũng gần 1 giờ đêm. TV bảo
- Cô về nhà em nghỉ và ở chơi với em một đêm đi nha Cô, sáng mai Cô về rồi biết có lần  nào Cô Trò mình gặp nhau
 Dù thương TV cách mấy tôi cùng phải chối từ
- Cho Cô kỳ sau đi. Lên tới Montreal Cô đi suốt. Cô phải về nhà Thầy Hùng. Cô sợ Thầy trông
Về đến nhà anh thì quả thật anh và nhà tôi vẫn còn thức chơi đàn và chờ tôi về .Anh cười khi thấy tôi bước vào nhà. Anh khẽ nói
-Cô giáo đi dữ há. Hồi chiều tụi nầy có làm babercue mà chờ hoài không thấy cô giáo  về
Tôi đùa lại với anh
- Đâu có dám đi luôn. Thì cũng nhớ đường về mà. Không về nhà anh Hùng đêm nay chắc là kỳ sau lên đây cửa chùa thôi rộng mở
Đêm đó ở nhà anh thật vui có gia đình Ngô Thanh Minh và gia đình tôi. Tổng cộng gần mười người. Căn nhà nhỏ đầy  ấp ân tình của Thầy trò Rạch Gía . Ngồi viết những dòng nầy mà tôi còn  nghe như tiếng đàn lời ca của đêm nào vẫn còn văng vẳng đâu đây . Nhớ anh ngày nào tâm sự rằng anh muốn làm một trang Web như một diễn đàn cho Thầy Trò Rạch Gía. Tôi hay nói với học trò tôi " Phải Thầy Hùng còn chắc chắn là Thầy sẽ join Tha Hương liền với Cô ". Như lúc nầy đây trang blog trước mặt và tôi như đang nghe anh nói ước muốn của anh lần nào. Hôm trước chị Như Mai người bạn đời của anh đã phone để xin các bài viết của Thầy trò Rạch Gía viết cho anh để Hội Cựu Gíao Chức trên Montreal  làm một tập san nhỏ tưởng niệm anh. Chị Mai có nhã ý mời tôi một lần nào sang chơi với Chị. Tôi cũng muốn một lần nào ghé thăm Montreal nhưng Tường Vân đã đi rồi và anh nữa. Montreal một lần đến , để lại trong lòng biết bao kỷ niêm. Buổi Dim sam hôm nào, buổi đi tham quan một số thắng cảnh trong thành phố , và nhớ hoài lúc chúng tôi quay về Toronto anh  đưa đi một đoạn đường anh sợ xe chạy lạc . Thế mà anh cứ chaỵ hoài theo . Lúc đó Ngô Thanh Minh bảo :Coi chừng Thầy Hùng chạy  theo mình luôn về Toronto rồi cô ơi ... Tôi nghe quay quắt. Lòng man mác buôn. Kỷ niệm còn đây mà người đã xa khuất lắm rồi. Lời hứa với Tường Vân " Cho Cô kỳ sau đi " bây giờ đã tan theo mây khói. Montreal ơi ! Biết bao giờ mới có lần tôi về thăm lai.chốn xưa
 Hôm nay những dòng chữ mộc mạc. nầy như nén hương lòng  xin gửi đến anh L P H nhân ngày giỗ thư hai của anh  . Thương chị Như Mai làm sao , mỗi lần nhắc đến anh tôi thấy có ngàn giọt lệ  trong tiếng nói của chị và  tôi nhớ  hôm đó tôi đã nói với chị " Anh Hùng đâu có đi đâu phải không Mai. Anh vẫn quanh quẩn đâu đây mà. Mai có thấy như thế không "? Bên đầu dây kia tôi nghe tiếng nói của bạn tôi " Mai cũng nghĩ như TL vậy". Và tôi biết  anh vẫn là một nguồn hạnh phúc vĩnh viễn,  bất tận của chị và mãi mãi che chở chị và các con  cho đến cuối cuộc đời . Phải thế không anh Lương Phú Hùng thân mến? 



Hội Ngộ Kiên Giang Trường Xưa Lớp cũ Toronto 2002

              
              AnhLương Phú Hùng &  Như Mai , Tố Lang & Vũ Đình Nam