Saturday, May 23, 2026

Tiếng Thơ Hoa Vàng Đặc Biệt: Tưởng Niệm Một Năm Ngày Mất Chiến Sĩ Võ Đại Tôn

 

Chiều Tà Quê Cũ Ở Đâu

 


Chiều Tà Quê Cũ Ở Đâu

胡馬嘶北風,

越鳥巢南枝   (佚名)

“ Hồ mã tê bắc phong

Việt điểu sào nam chi “ ( Khuyết danh – Đông Hán )

Ngựa Hồ tràn xuống Trung Nguyên

Ngửi mùi gió Bắc ngựa liền hí vang

Chim Việt  lạc tận Trường Giang

Nhớ quê chim ngủ cành nam hướng nhà.

 


  (摸魚兒-雁丘)

“ Vạn lí tằng vân

Thiên sơn mộ tuyết “

( Nhạn Khâu – Nguyên Hiếu Vấn – Nam Tống )

Quê nhà muôn dậm mù khơi

Ngàn mây lốp lốp trông vời cố hương

Quan san trùng điệp dậm trường

Chiều hôm tuyết phủ ngập đường về quê.

Y Tả

Chiếc Nón Sắt Trên Đồi Hoang Thơ Trần Quốc Bảo

 




Chiếc Nón Sắt Trên Đồi Hoang 

 

Chiếc nón sắt, 
Mang vết đạn thù!

Nằm cô quạnh,

Trên đồi hoang vu

Ôm trong lòng nón... Niềm u uất buồn!

 

Có đêm giông bão mưa tuôn,

Ầm ầm sấm chớp, gọi hồn chinh nhân.

Như bom rơi trước mặt!

Như pháo nổ thật gần!

Hồn chiến sĩ hiện thân,

… nón sắt trên đầu.

Oai hùng giữa ánh hỏa châu sáng lòa!

 

 

Đêm nào… như mới đêm qua,

Hàng hàng lớp lớp xông pha trận tiền!

Bây giờ nón sắt ngủ yên.

Anh Hồn Tử Sĩ về miền hư vô.

 

Có đêm lạnh giá,

Dưới ánh trăng mờ,

Hồn về tìm nón, mơ hồ hiển linh!,

Dâng lên Tổ Quốc điêu linh.

Chiếc nón sắt,

Của người chiến binh,

Đó là kỷ vật hi sinh cuối cùng!

 

 

Có đêm gió bấc lạnh lùng,

Gió lùa qua vết đạn,

Như tiếng nhạc hùng xuất quân!

Này Hồn Chinh Nhân…

Hãy vào lòng đất nhé!

Ngủ yên trong Trái Tim Mẹ Việt Nam.

Hiển linh trên lá Cờ Vàng…

Ba dòng máu đỏ hiên ngang oai hùng!

 

 

Rồi nữa, một mai…

Chiếc nón sắt mang vết đạn thù,

Chìm trong cát bụi,

Phủ kín là rừng.

Chuyến Đi Vê Sáng, Kim Trúc trình bày

 

Thursday, May 21, 2026

Chắc Cà Đao, Hốc Bà Tó: Địa Danh Có Thật hay Chỉ Là Lời Đồn? | Ký Ức Miền Tây

 

Tàn Rụng Trái Mơ Đời

 Truyện ngắn


Tàn Rụng Trái Mơ Đời 


Thanh Hà 


1/-

Nếu trí nhớ của Tường Vi đừng quá chây lười thì vào năm học đệ ngũ hay đệ tứ ông thầy dạy Việt Văn nhân giảng về văn thơ mới của các văn thi sĩ thời tiền chiến, có nhắc đến thi sĩ Hồ Dzếnh với bài Ngập Ngừng mà trong đó có mấy câu  sau:

Truyện ngắn




 



Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé

Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân….

…Tình chỉ đẹp những khi còn dang dở

Đời mất vui khi đã vẹn câu thề

Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đổ

Cho nghìn sau lơ lửng với nghìn xưa (Ngập Ngừng, Hồ Dzếnh)

Wednesday, May 20, 2026

NGÀN THU ÁO TÍM | TÁC GIẢ HOÀNG TRỌNG

 

Những Mảnh Tình Trong Thời Tao Loạn



Những Mảnh Tình Trong Thời Tao Loạn

20/04/2026

Minh họa Đinh Trường Chinh

 

Câu thơ xưa “Tạo hóa gây chi cuộc hí trường” bổng trở thành một tiếng vọng buồn thấm thía khi ta nhìn lại những mảnh đời, mảnh tình của người Miền Nam sau cuộc đổi đời. Giữa cơn xoáy của thời loạn, bao cặp vợ chồng đang yên ấm bỗng bị đẩy vào những ngã rẽ không ai kịp chọn lựa, kẻ rời trước người đi sau. Có những người nắm tay nhau run rẩy vượt biển, chọn con đường lưu lạc, dìu nhau qua biển lớn và may mắn đến được bến độ. Có người lạc mất nhau giữa đường đời; có những mảnh tình rơi lại giữa hành trình- như những chiếc lá bị cuốn trong phong ba - giữa biển đêm, giữa những nơi xa lạ trên xứ người. Và cũng có những người buộc phải buông tay nhau - không vì hết thương, mà vì cuộc sống quá khắc nghiệt để một mình gánh hết. Và cũng có những cuộc đoàn tụ muộn màng, khi hai người gặp lại nhau sau mười, hai mươi năm - nhưng mỗi người đã thuộc về một gia đình khác. Những câu chuyện ấy - không có câu chuyện nào giống với câu chuyện nào - dù đau bao nhiêu, cũng không mang theo lời trách móc. Chúng chỉ cho thấy con người nhỏ bé đến nhường nào trước những biến động lớn. Và trong sự mong manh ấy, ta lại thấy rõ hơn tình người, sự chịu đựng, và những cố gắng âm thầm để sống tiếp, dù trái tim còn mang một vết cắt không bao giờ liền hẳn. Gọi là vết thương thế kỷ của người di tản. Là kiếp sống của người lưu vong.

Saturday, May 16, 2026

Thăm con dâu mới sinh

 



Chỉ còn 15 phút nữa phi cơ sẽ đáp xuống phi trường Salt Lake City. Đây là lần đầu tiên bà  Phụng đến Utah thăm gia đình con trai Kent kể từ khi nó kết hôn và dọn về đây. Utah là quê quán của Jade con dâu bà.

Friday, May 15, 2026

Chuyện Tình Thời Chiến

 Truyện ngắn

Chủ đề: chiến tranh & tình yêu
Tác giả: MĐ BS Vĩnh Chánh

CHUYỆN TÌNH THỜI CHIẾN

Chị biết anh vì hai gia đình ở chung xóm gần chợ Gia Định. Chị cũng là bạn cùng lứa với em anh từ trường tiểu học cho đến lúc vào trường Trưng Vương. Anh học Khoa Học Sài Gòn. Thỉnh thoảng anh dừng chân ở quán nhà chị ở đầu ngõ, chào hỏi vu vơ, nói đôi ba câu chuyện. Kêu chị là bé dù anh chỉ hơn chị chừng 5 tuổi. Vậy mà chị lại thích, chị có cảm giác mình thật bé bỏng khi đứng bên cạnh anh thật cao lớn, cần sự che chở của anh.

Tưởng nhớ Nhà Thơ Phạm Thiên Thư (1940 - 2026)

 

SÀI GÒN KHÔNG CÒN NƠI TRÚ MƯA





 



SÀI GÒN KHÔNG CÒN NƠI TRÚ MƯA

Sài gòn đang vào mùa mưa. Mưa Sài Gòn bất chợt và đỏng đảnh như cô gái mới lớn. Chẳng có lịch trình, không một báo trước, muốn là làm cái ào, rồi tạnh, nắng lại lên. Cho nên nhiều khi khách đi đường thường quên mang theo áo. Mà nhiều khi có áo cũng chẳng muốn ngừng lại để mặc. Chỉ cần trú đâu đó một lát, tạnh mưa lại tiếp tục đi.

Sài gòn trong trái tim tôi - Nhạc Vũ Vĩnh Phúc - Tiếng hát Sơn túi đỏ

 

ferr

Monday, May 11, 2026

Tháng Tư Ngửa Mặt Nhìn Trời



30 tháng 4
Bức ảnh do nữ phóng viên Françoise Demulder chụp ghi lại cảnh xe tăng 390 (trái) của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam húc đổ cổng chính dinh Độc Lập vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, trong khi xe tăng 843 (phải) bị kẹt lại ở cổng phụ. Ảnh: Wikipedia.

            

 

Ngày hôm qua tôi dọn tủ quần áo cũ, mang ra phơi dưới nắng gió tháng Tư. Tháng Tư ở thành phố Đông Bắc Seattle năm nay rất đẹp, nắng ấm áp, màu nắng chảy trên những ngọn cây hoa đào, đẹp như có ai rót mật ong lên những chùm hoa. Mang những chiếc áo mùa đông để trong tủ lâu ngày ra phơi vào thời tiết này là đúng nhất. Những chiếc áo này thật ra là những chiếc áo không mặc tới mà vẫn muốn giữ; Áo dài nội hóa của tôi mang theo khi di tản từ 1975, cái áo gilet mầu xám tro của Bố, Bố qua đời từ năm 1985 vẫn giữ, áo cánh lụa của Mẹ may tay, thỉnh thoảng nhớ Mẹ tôi vẫn mang ra măc, vài cái áo của 3 đứa con hồi còn nhỏ bà ngoại may tay cho chúng….Con gấu nhồi bông, mấy cái chăn em bé có hình con thỏ, con mèo…, bộ áo đồng phục của trẻ từ hồi chúng học Mẫu Giáo,Tiểu Học (nay chúng đã có gia đình)