Thursday, June 4, 2026
Hồi ký vui Xúi Quẩy và May Mắn
Hồi ký vui
Xúi Quẩy và May Mắn
Thanh Hà
1/-
Trong đời có những người thường gặp việc xúi quẩy cách kỳ lạ. Chẳng hạn đụng vào vật gì là đổ bể vật ấy. Trong buổi tiệc, ly nước hay rượu để trước mặt, xớ rớ quơ tay ngang làm ly ngã nhào bể tan, nước(rượu) đổ lênh láng, văng cả vào quần áo đẹp và mới tinh của người ngồi bên cạnh. Đôi đũa gác ngang miệng chén, loay hoay thế nào khiến một chiếc rớt cái kịt xuống đất.
Wednesday, June 3, 2026
Còn đó một đêm trăng
Hoàng thị Tố Lang
Tuesday, June 2, 2026
Monday, June 1, 2026
Tiếc thương
Nắng nhạt chiều hôm gợi nỗi buồn
Vẳng xa lanh lảnh tiếng chuông buông
Dục hồn nhớ lại chiều quê cũ
Thương dáng mẹ hiền giữa rảy nương !
Có chiếc đò chiều về bến hẹn
Tao phùng rộn rã tiếng yêu thương
Người chờ thỏa lòng duyên tao ngộ
Người về rũ sạch áo phong sương.
Đó cảnh thanh bình chiều xóm nhỏ.
Khói chiều lan toả mái nhà tranh
Dưới dòng kinh hoa súng nở rộ
Cò bay điểm trắng cánh đồng xanh.
Tiếc lắm chiều thanh bình quê cũ
Nay chỉ còn trong ký ức buồn
Vì lửa loạn tràn vào thôn nhỏ
Thật bạo tàn bao nỗi tang thương!
Trai phải ra đi lo chống giặc
Vợ hiền ở lại chịu gian nan
Mẹ chờ con lòng sầu khắc khoải
Thật não nùng đau khổ lầm than !
Mẹ già mõi mòn đành ngã gục
Vợ hiền thành goá phụ cô đơn
Bao chiến sĩ nay thành tử sĩ
Hồn vật vờ trong nghĩa trang buồn!
Thật đau xót chiều qua thôn cũ
Có thấy gìa đâu chỉ nhớ buồn
Cảnh đấy người đâu vắng vẻ quá
Ngơ ngẩn hồn ta mãi tiếc thương!
2-6-2026
Hàn Thiên Lương
Sunday, May 31, 2026
Mỗi Ngày 1 Trang Sách
Khi cuộc sống không như ý, nhất định đừng buồn bã và đau lòng. Hãy ghi nhớ 8 câu nói này ngay cả khi bây giờ bạn đang rất mệt mỏi và không vui.
Saturday, May 30, 2026
Hồi Ký Của Một Người Con Gái Bắc Tại Sài Gòn Trước 75 - Hoàng Lan Chi
Năm 1954 – 1960
Ngày ấy tôi còn bé lắm. Lênh đênh trên chuyến tàu cuối vào Nam theo cha mẹ chứ chẳng biết gì. Chuyến đi êm đềm không gì đáng nói. Tôi thấy người Pháp cũng đàng hoàng. Thì đâu chả thế. Cũng có người này người kia. Người hèn nhát, kẻ can đảm. Người quá khích, kẻ trung dung. Người Pháp trên tàu tử tế. Họ cho ăn uống đầy đủ. Tôi không hiểu tại sao họ phải tốn đủ thứ để đưa người di cư vào Nam. Nếu họ cứ mặc kệ thì không biết số dân Bắc có đến được miền Nam dễ dàng không…
Friday, May 29, 2026
(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong – 2026)
(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong – 2026)
Trong trái tim em
Anh không bao giờ chết
Anh chỉ nằm xuống
gối đầu trên mảnh đất quê nhà
cỏ xanh tươi từng nhánh hiền hòa
những con chim mang theo từng hạt nắng
rắc xuống mộ phần những sắc long lanh
Đôi giầy trận bùn vẫn chẳng hề khô
vẫn nhớ tùng ngón chân anh và lên tiếng gọi
vai áo chưa kịp mòn
cánh tay nào vẫn không hề mỏi
Anh đã làm gì với mớ tuổi thanh xuân
Lá cờ tổ quốc vẫn rung
trong lồng ngực còn rất trẻ
tiếng đạn nào vỡ òa như nước mắt
mảnh đạn nào bắn ra ghim vào giữa trái tim
Cũng trong lòng ngực thanh xuân đó
Anh chưa hề đếm bao nhiêu xác bạn xác thù
Anh chưa kịp mừng vui hay ân hận
chiến tranh lướt qua ngực anh như một trò đùa
Chiến tranh tàn
người ta ghi ơn chiến sĩ
người ta lau nước mắt cho nhau
Rồi người ta lại bắt đầu
một cuộc chơi sinh tử mới
và ngày Ghi Ơn không bao giờ cũ
nó chỉ bắt đầu lại
bằng một cuộc chiến khác
trên những vùng đất khác
và những người lính mới toanh
sẽ được ghi tên “Tưởng Niệm”
Những lá quốc kỳ vẫn được chọn để cắm
trên những cánh đồng hoa poppy
những bà mẹ
những người vợ trẻ
những đứa con
đều được đứng dưới lá cờ
cho Tổ Quốc Ghi Ơn
và em biết rất rõ một điều
Chắc chắn anh không về nữa.
Thursday, May 28, 2026
Người Có Hai Quê Hương
Tản mạn
Người Có Hai Quê Hương
Thanh Hà
1/-
Mỗi cuối năm tôi thường đi Việt Nam để hưởng không khí Tết âm lịch cùng với đại
gia đình: các anh chị em, cháu và thân quyến, bạn hữu.
Để tả về chuyến đi Việt Nam thì có nhiều từ ngữ để sử dụng.
*a) Nếu là người ngoại quốc thì họ sẽ nói:
–Chúng tôi Đi Việt Nam vào thời gian nầy, và sẽ Trở-về nhà (hay Quay-về) vào thời
gian này...
*b) Phần tôi, có ai hỏi thì tôi trả lời một cách vô thức:
– Tôi “Về VN” vào ngày…, và “Về Thuỵ Sĩ” vào ngày…
Tôi dùng từ ngữ Về cho cả hai lượt nhập cảnh và xuất cảnh Việt Nam.
Bởi tôi có hai quê hương.
Việt Nam là gốc rễ cội nguồn, là nơi chôn nhau cắt rốn, là nơi tôi mở mắt chào đời và
lớn lên cùng gia đình bao gồm ông bà ngoại, ba má, các chị em. Là nơi tôi để lại rất
nhiều kỷ niệm tươi đẹp nhất lẫn những kỷ niệm buồn đau của đời người.
Còn Thuỵ Sĩ là quốc gia từ năm 15,16 tuổi tôi đã mơ ước được sinh sống. Là nơi có
phong cảnh thơ mộng lãng mạn đẹp như tranh vẽ. Không gian êm đềm thanh tịnh,
quyền tự chủ tự quyết của người dân là ưu tiên hàng đầu (mỗi năm chúng tôi được
trưng cầu dân ý không ngớt cho nhiều đạo luật. Hiện có một phong bì chứa 3 lá
phiếu bầu đang nằm trên bàn chờ tôi biểu quyết OUI hay NON). Là quốc gia ít có
xáo trộn xã hội lẫn chính trị, dân hiếm khi xuống đường biểu tình đòi quyền lợi nầy
kia, chứng tỏ họ hài lòng với cuộc sống*
*Tôi phải dài dòng cắt nghĩa vậy để hiểu vì sao tôi nhận đây là quê hương của mình.
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi…
(Quê Hương, thơ Đỗ Trung Quân)
Nhà thơ Đỗ Trung Quân nói quê hương chỉ có một, nhưng tôi không “thấy” như ông
thấy.
Tôi biết rõ–bằng trái tim, tâm hồn, bằng lý trí–rằng mình có Hai Quê Hương.
Một quê hương Việt Nam là của phần-đầu-đời. Và một quê hương Thuỵ Sĩ là của
phần-đời-còn-lại.
RỪNG LÁ THẤP


