Thursday, August 27, 2026
MÙA VU LAN NHỚ MẸ
MÙA VU LAN NHỚ MẸ
***Hàn Thiên Lương
Mẹ chỉ là một danh từ đơn nhưng nội dung rất phong phú, ý nghĩa rất cao trọng hơn bất cứ danh từ nào khác,vì trong ý nghĩa đó bao hàm cả cái tình, cái lòng ,cái đức và cả một đời người!
Tình mẹ cao như núi, nhưng núi nầy không làm cho trần gian hẹp lại,ngăn cản đường đi lối về của các con, cho đời con rợp mát quanh năm!
Lòng mẹ bao la như biển. Biển nầy không có gió to sóng lớn.Biển hiền hòa, sóng nhỏ rì rầm, ru con và đưa con vào giấc ngủ bé thơ, hay an ủi con trên vạn dặm đường sương gió!
Ðời mẹ là vùng đất phù sa, mà các con là những mầm nhỏ nẩy chồi, sau nầy sẽ trở thành rừng xanh bát ngát!
Ðức của mẹ hiền như đất, vững bền thủy chung, hoàn toàn hy sinh cho con, không hề giữ lại cho mình một chút gì.
“Một đời vốn liếng mẹ trao
“Cho con tất cả mẹ nào giữ riêng”
Bởi thế nhà thơ
Wednesday, August 26, 2026
Nguồn Cội Xót Xa - Phạm Tín An Ninh -
Nguồn Cội Xót Xa- Phạm Tín An Ninh -Tôi quen Long từ lúc còn trong quân trường. Hai thằng có nhiều thứ khác nhau. Cái tên Nguyễn Vĩnh Long của nó cũng đủ làm cho tôi cảm thấy cách xa nó đến cả… vài trăm cây số. Nó cao lêu nghêu, tôi thuộc loại chỉ đủ thước tấc đi lính. Mỗi lần xếp hàng diễn hành hát bài Đường Trường Xa, nó cầm cờ đi hàng đầu, còn tôi ách ê hàng áp chót. Tôi ăn nói vụng về nên thường thầm lặng còn nó thì giỏi lý sự nên nói hơi nhiều. Cái giọng nam bộ của nó thường mở đầu bằng mấy tiếng chửi thề, nên tôi ngại nói chuyện với nó. Dường như hai thằng chỉ có một điều giống nhau duy nhất : Con nhà nghèo, gia đình lại ở quá xa, cho nên những ngày cuối tuần, hai thằng đều mồ côi tại chỗ. Không ngờ chính cái điều giống nhau duy nhất ấy mà sau này hai thằng trở thành bạn chí thân
Tuesday, August 25, 2026
Monday, August 24, 2026
• LÊ THỊ Ý: TÁC GIẢ''NGÀY MAI
Sunday, August 23, 2026
Saturday, August 22, 2026
Hạt Cát Thơ Trần quốc Bảo
Hạt Cát
Mùa hè nóng nực, ra biển nghỉ mát,
Lang thang trên bãi cát trắng phau phau.
Say ngắm đại dương, con sóng bạc đầu,
Vũ trụ bao la, biển xanh bát ngát!
Chẳng ai nhìn đến tôi, một hạt cát,
Bé tí tì ti… có cũng như không.
Muôn triệu thân “tôi”, kết dải mênh mông…
Êm mát mịn màng dưới chân lữ khách.
Có những đợt sóng vươn lên trong sạch,
Rửa thân tôi, lóng lánh ánh mặt trời!
Các em nhỏ say sưa, vốc cát chơi,Đùa với tôi, phút giây tràn hạnh phúc!
Có những đợt sóng, ùa vào vẩn đục,
Mang theo rong rêu, uế tạp, bùn dơ,
Phủ lên tôi, hôi hám… đến mịt mờ!
Tôi đã sống đọa đầy, trong địa ngục.
Một hạt cát, giữa vô thường thế tục,
Cũng trầm luân!… cũng ba nổi bảy chìm!
Còn chút vui riêng, bạn với đàn chim,
Hải điểu tới lui, múa ca hoan hỷ.
Và con dã tràng, cố nhân tri kỷ,
Xe cát trên lưng… đi lấp biển đông,
Giấc mộng phù sinh… tan biến hư không!
Vẫn ôm dĩ nghiệp, không hề thay đổi.
Những ngày nghỉ hè, qua đi rất vội,
Bao hình ảnh đẹp, vương vấn trong lòng…
Có ai quan tâm, tới hạt cát không?
Hay chỉ nhớ nhung, mây trời sóng biển?
Hạt cát quá nhỏ, vô danh vô diện,
Nhưng muôn triệu hạt, kết tựa nương nhau,
Nó tạo bề thế, vô địch toàn cầu!
Cả ngũ đại dương trong vòng tay cát!
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của tác giả:
quocbao_30@yahoo.com


