Monday, March 23, 2026

Tản mạn Trở Lại Tuổi Hai Mươi





Thanh Hà


1/

Mỗi năm hai lần xứ tôi hiện sống phải đổi giờ theo mùa hạ và mùa đông. 

Thế là ta có thể vặn ngược hoặc vặn xuôi cây kim phút để chỉnh đổi thời gian được đấy.

Nhân vật Faust của văn hào Đức Goethe trước khi lìa đời, kêu lên:

–Đẹp quá thời gian ơi, xin ngừng lại.

Giờ đây chúng ta không chỉ làm thời gian ngừng lại mà còn xoay đảo, lùi hoặc tiến 1 giờ như trẻ con chơi trò chơi ấy. 

Mùa hạ ngày dài mà ta còn kéo kim chạy tới để cho ngày dài thêm ra. Nên 9:30 tối mặt trời vẫn còn chói chang quáng loè cả mắt. Sau 10g cảnh vật vẫn sáng tỏ.

Mùa đông mặt trời đi ngủ sớm, ta giật cây kim ngược lại cho ngày ngắn bớt nên mới 4g chiều trời mờ mờ ảo ảo, khoảng 5:30’ đã tối tăm lạnh lẽo khiến nhiều người bị chứng“trầm-cảm-mùa-đông”. 

Vậy ai nói thời gian chỉ đi tới chứ không bao giờ lui?

Sunday, March 22, 2026

Hồi Ký Miền Nam | TÔI ĐI BUÔN VÀ NHỌC NHẰN MƯU SINH (Hoàng Thị Bích Hà

 

Nhớ Thương Người Chiến Sĩ

 


Nhớ Thương Người Chiến Sĩ

 

Nhìn anh mưa nắng dãi dầu

Đời nay năm tháng đượm màu tang thương!

Nhớ xưa dũng liệt chiến trường

Núi cao rừng rậm gió sương chẳng sờn!


Chí trai nặng nỗi căm hờn

Giặc từ phương Bắc ngong cuồng bạo hung.

Đang tâm giết phá lạnh lùng

Xóm quê  tan nát bão bùng lửa binh!


Bút nghiên xếp lại hy sinh

Tòng quân chống giặc ven tình nước non.

Xót lòng lià  biệt vơ con

Thương cho vợ trẻ sắt son đợi chờ

Bầy con côi cút bơ vơ.

 

Mùa hè đỏ lửa mịt mờ khói bom

Trị Thiên An Lộc Kontum

Mồ chôn giặc ác… anh hùng  ra tay

Xứng danh những đấng râu mày

Nhờ trang dũng liệt có ngày nước vui.

Than ôi! sông núi ngậm ngùi

Mưu gian của bạn của thù thâm sâu.

Quê hương gánh trọn nỗi sầu

Nước non tan tác một màu tan  thương.

Nghĩ thật đau thật là buồn

Súng gươm phế bỏ giữa đường chinh nhân.

Người thì tự sát lìa trần

Người đành cúi mặt sa chân vào tù

Người mang thương tật thiên thu

Nay đang vất vưởng , gót thù nhởn nhơ.

Giữa đời lây lất bơ vơ

Đói cơm rách áo mịt mờ tương lai.

Nhớ anh còn được những ai?

Năm mươi năm cũng  lâu dài để quên

Người thi ăn trước ngồi trên

Đang vui hí hửng cạnh bên giặc thù!

Chiều chiều  gió thoảng vi vu

Như hồn tử sĩ ngâm ngùi về đây.

Lòng tôi khấn nguyện từng ngày

Mong người chiến sĩ  tràn đây Phúc Ân!

22-3-2026

Hàn Thiên Lương

Saturday, March 21, 2026

Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái


   



Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái 
Vũ Đông Hà
Posted by GLN  

Nếu ai hỏi tôi rằng sau ngày 30 tháng 4, 1975 cái gì mà cộng sản không thể “giải phóng” được; cái gì vẫn âm thầm nhưng vũ bão giải phóng ngược lại tâm hồn khô khốc của người dân miền Bắc lẫn nhiều cán binh cộng sản; cái gì vẫn miệt mài làm nhân chứng cho sự khác biệt giữa văn minh và man rợ, giữa nhân ái và bạo tàn, giữa yêu thương và thù hận; cái gì đã kết nối tâm hồn của những nạn nhân cộng sản ở cả hai miền Nam Bắc… Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.

1773672548113blob.jpg 𝐆𝐈Ữ 𝐓𝐈Ế𝐍𝐆 𝐌𝐈Ề𝐍 𝐍𝐀𝐌, 𝐆𝐈Ữ 𝐋𝐈𝐍𝐇 𝐇Ồ𝐍 𝐒Ô𝐍𝐆 𝐍ƯỚ𝐂

 



𝐆𝐈Ữ 𝐓𝐈Ế𝐍𝐆 𝐌𝐈Ề𝐍 𝐍𝐀𝐌, 𝐆𝐈Ữ 𝐋𝐈𝐍𝐇 𝐇Ồ𝐍 𝐒Ô𝐍𝐆 𝐍ƯỚ𝐂

Tiếng nói là linh hồn của dân tộc. Một dân tộc còn giữ được tiếng nói riêng của mình thì còn giữ được ký ức, phong tục và tâm hồn của tổ tiên. Bởi vậy, khi tiếng nói bị đồng hoá, bị ép buộc phải giống nhau, thì không chỉ là chuyện ngôn ngữ mất đi vài âm sắc, mà là cả một vùng văn hoá đang dần phai nhạt.

Cánh Đào Rơi Trên Dòng Potomac Thơ Chương Hà - Nhạc Suno Ai - Duet Opera

 Xuân lại về với hoa Anh Đào nở rộ bên bờ sông Potomac .Xin hãy cùng tôi nhìn những cánh hoa rơi tức cảnh sinh tình .

Cánh Đào Rơi Trên Dòng Potomac
thơ Chương Hà Nhạc Chat GPT/Suno
Song ca Opera

Monday, March 16, 2026

Thơ Xướng Họa


 

Văn Chương Miền Nam | Người Bạn Sách (Ái Khanh)

 

Nỗi Lòng Người Đi (Trần Hữu Hiệp) - Tài Nguyễn Diễn Đọc

 

Thuyền Tình Bến Mộng


 

Buổi Điểm Danh Cuối Cùng - Huy Phương (RIP)



HUY PHƯƠNG











Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu mình và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suýt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không còn khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” ký tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều.