Monday, June 22, 2026

Từ LY


 

HOÀI NIỆM SÀI GÒN, Tác giả: Dư Thị Diễm Buồn

 <

Dấu Yêu - thơ Trần Yên Hòa

 Bên ly cà phê đầu tuần, mời các thân hữu tìm lại chút "Dấu Yêu" thơ Trần Yên Hòa, nhạc và giọng hát nam SUNO AI:

https://www.youtube.com/watch?v=sxkg_1G6E94

SÀI GÒN VÀ QUÁN CÀ PHÊ CÁI CHÙA…

 SÀI GÒN VÀ QUÁN CÀ PHÊ CÁI CHÙA…


Nằm ở góc ngã tư Lê Thánh Tôn – Đồng Khởi Q1 (Tự Do cũ) có một quán cà phê nổi tiếng trước năm 1975 mà dân “sành điệu” nào cũng biết, đặc biệt là giới văn nghệ sĩ, đó là quán cà phê La Pagode được gọi nôm na là quán "Cái Chùa".

Inline image

Quán không rộng lắm, khoảng 60 m2, đặt chừng 10 cái bàn gỗ mặt vuông, ghế ngồi rộng, cũng bằng gỗ có thành dựa, cửa kính dày hai mặt, khách ngồi uống cà phê có thể nhìn ra thông thống một khoảng không gian rất đẹp của khu công viên Chi Lăng nằm chếch ngã tư.

Công viên này có rất nhiều cây cổ thụ, cao to, thẳng tắp, đường kính thân cây cỡ hai vòng tay người ôm mới hết, thân cây với lớp vỏ sần sùi, mốc trắng. 

Buổi sáng, buổi chiều lớp võ sần sùi, mốc trắng màu thời gian này tùy theo sắc độ mà ánh lên trong mắt người nhìn bằng sự cảm nhận tổng hòa cả thời gian, không gian không chỉ là một thứ màu sắc mà còn là sự hồi tưởng, chất chứa kỷ niệm. 

Nhất là khi có những cơn mưa nhỏ, giọt lất phất như bụi từ trên những tán cây chảy xuống lớp võ sần sùi khô mốc ấy thì thật giống như một bức tranh sơn dầu với gam màu nhạt, bãng lãng, đầy sức quyến rũ và lay động lòng người.

Quán Cái Chùa của ông chủ người Pháp và dĩ nhiên cung cách phục vụ cũng theo kiểu Pháp. Nhân viên phục vụ mặc đồng phục áo sơ mi trắng, quần tây đen, thắt nơ con bướm ở cổ áo, nói tiếng Pháp tiếng Anh thông thạo và rất lịch sự. 

Tất nhiên, khách vào quán uống cà phê cũng thuộc thành phần trung lưu, lịch sự, đa phần tuổi trung niên trở lên, thỉnh thoảng mới có một nhóm khách thanh niên “con nhà” hay cặp tình nhân vào quán tìm một chỗ tâm tình lịch sự, yên tĩnh tuyệt nhiên không có khách tuổi choai choai, nhí nhố và không hiểu từ bao giờ quán Cái Chùa trở thành địa điểm gặp gỡ của giới nhà văn, nhà báo và tùy theo “chiếu” mà tập trung ngồi từng nhóm, ở những cái bàn gần như cố định, không thể có trường hợp ngồi lộn “chiếu trên”, “chiếu dưới”. 

Cũng xin nhấn mạnh rằng giới nhà văn, nhà báo trước năm 1975 phân chia đẳng cấp rất rõ rệt mà lúc bấy giờ gọi là “chiếu”.

Đặc điểm của quán Cái Chùa là cà phê rất ngon, tất nhiên mỗi quán cà phê có một bí quyết riêng, gần như “tuyệt mật” trong khâu pha chế.

Tuy nhiên cà phê chắc chắc không pha trộn hương liệu, hóa chất tạo mùi, tạo bọt như bây giờ bán đầy chợ Kim Biên. 

Cà phê quán Cái Chùa được pha phin, do tiếp viên mang ra tận bàn cho khách khi cà phê vẫn còn bốc khói và bay mùi thơm nức mũi.

Inline image

Đường bỏ vào cà phê là loại đường tinh luyện, viên hình vuông, trắng phau nhìn thôi đã thích mắt. Buổi sáng chưa ăn gì mà uống tách cà phê đen của quán Cái Chùa có thể bị “say”, tuy nhiên hương vị cà phê và chỗ ngồi ở đây thật không còn nơi nào tuyệt hơn. 

Đường Đồng Khởi (Tự Do trước đây) là con đường chính của khu trung tâm Q1 chạy ngang cửa quán, qua một lớp kính trong suốt, người ngồi bên trong quán có thể nhìn hoạt cảnh bên ngoài đang diễn ra tấp nập như trong một cuốn phim quay chậm. 

Đó là một góc nhỏ Sài Gòn vào buổi sáng đông người và xe cộ ồn ã, buổi trưa thưa vắng hơn và buổi tối rực rỡ ánh đèn với dòng người xuôi ngược lướt qua hay thanh thản dạo phố.

Sau năm 1975, quán cà phê Cái Chùa hoạt động một thời gian rồi trở thành đại lý bán vé máy bay. 

Tôi vẫn thường chạy xe ngang qua đây vào những buổi chiều tối khi thành phố vừa lên đèn và không khỏi bùi ngùi khi nhận ra một ngôi quán từng là kỷ niệm một thời, là nơi từng gặp gỡ bạn bè “văn nghệ” đã biến mất trong dòng chảy tất bật của sinh hoạt đang tiến về phía trước với một số đông người cần có một “độ lùi thời gian” nhất định để sống lại với kỷ niệm một đời người.

Mà thật vậy, không riêng gì tôi hay nhiều người là dân cố cựu Sài Gòn mà cả những bạn bè đã ra nước ngoài thỉnh thoảng vẫn hỏi tôi quán Cái Chùa bạy giờ ra sao?

Được trả lời là quán Cái Chùa bây giờ không còn bán cà phê nữa, hay gần đây nó đã mất luôn cho một công trình xây dựng cao ốc gì đó, những người bạn xa xôi ấy đã vô cùng tiếc nuối cho một ngôi quán đẹp, ở vị thế thuận lợi, từng là hình bóng kỷ niệm nơi một góc phố phồn hoa đã không còn nữa. 

Nó giống một người tình năm xưa đã từng ghi dấu ấn sâu đậm trong trái tim mình, giờ chỉ còn là một hình bóng cũ.

Từ Kế Tường ( Tác giả )


2 Attachments  •  Scanned by Gmail

HOÀI NIỆM SÀI GÒN, Tác giả: Dư Thị Diễm Buồn

 

Sunday, June 21, 2026

GẠO TRẮNG TRĂNG THANH, st: Hoàng Thi Thơ | Acoustic A cappella Cover | Nhạc quê hương phối mới

 

Có Một Chỗ Để Về - thơ Trần Bang Thạch

 

MỘT LẦN RỒI THÔI (Tango2) - Tài Nguyễn Diễn Đọc

 

THI PHẨM NỖI BUỒN CỦA BA - DƯ THỊ DIỄM BUỒN

                  THI PHẨM NỖI BUỒN CỦA BA - DƯ THỊ DIỄM BUỒN


VĂN BÚT TAO ĐÀN HẢI NGOẠI

HAPPY father's day

 


kính chúc các bậc từ phụ của THA HƯƠNGlời chúc một ngày lễ cha thật đầy hạnh phúc
TH

Trăm Sông Ngàn Nhánh - thơ Cao Vị Khanh

 

Cuối tuần, nhân ngày Lễ Cha (Father's Day) thân gửi tặng các thân hữu ca khúc "Trăm Sông Ngàn Nhánh" thơ Cao Vị Khanh, nhạc với giọng song ca nam nữ SUNO AI:

Saturday, June 20, 2026

NGÀY QUÂN LỰC19 THÁNG 6, Tác giả: Dư Thị Diễm Buồn

 

Tản mạn Sài Gòn–Một Thoáng Hương Xưa (kỳ 2)

 

Tản mạn Sài Gòn–Một Thoáng Hương Xưa (kỳ 2)

Tùy Bút của Thanh Hà 

Toà Đô Chánh Sài Gòn
*Ngày 02/03.12.2025

Hai đêm liên tiếp tôi được các cháu “dẫn” trở lại nơi chốn quen thuộc quanh quận 1, trung tâm của Sài Gòn mà nửa thế kỷ trước được gọi là thủ-đô, mệnh danh Hòn Ngọc Viễn Đông.

Tôi còn nhận diện vài con đường, khách sạn, toà nhà nào vẫn giữ nguyên hình dáng cũ. Ngược lại có nhiều nơi chốn tôi không nhận ra bởi nay nó mọc thêm các toà nhà nhiều tầng ngước nhìn mỏi cả cổ, điện đóm đèn màu nhấp nháy lung linh. Lúc ấy tôi cần các cháu đóng vai hướng dẫn viên giải thích mới rõ.

Thuở Em Là Nữ Sinh - thơ Trần Yên Hòa

 

Friday, June 19, 2026

MỘT QUÂN ĐỘI BỊ LÃNG QUÊN

 

Phạm Sơn Liêm

Có những người lính được lịch sử ghi tên bằng tượng đài.
Có những người lính được cả thế giới nhắc nhớ qua sách vở và phim ảnh.
Nhưng cũng có những người lính chiến đấu suốt tuổi thanh xuân, đổ máu trên từng tấc đất quê hương, rồi dần bị phủ mờ trong những trang sử của thời cuộc.
Đó là người lính Việt Nam Cộng Hòa.
Hai mươi năm chiến tranh.

Chia sẻ: VÁ CỜ - Nhạc: Một Mình - Lam Phương - Saxo Quyền Thiện Đắc - 30/12/2022

 

Gừng Cay Muối Mặn, Xin Đừng Quên Nhau (Phần Đầu) (Dạ Thúy) - Tài Nguyễn Diễn Đọc

 

Nhớ Ba

 

Nhớ Ba



IMG_7391
Minh Thúy Thành Nội nhận giải Tác Giả-Tác Phẩm VVNM 2025.

 

Tác giả bắt đầu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”. Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thúy, sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali. Tác giả nhận giải Vinh danh Tác giả 2023 và mới đoạt giải Vinh danh Tác Giả-Tác Phẩm VVNM 2025. Hướng về ngày “Father’s Day”, sau đây là câu chuyện cảm động của tác giả về hình ảnh đáng quý của một người cha dành cả cuộc đời cho con cái.

HAPPY fATHER'S DAY

 


NGÀY QUÂN LỰC19 THÁNG 6, Tác giả: Dư Thị Diễm Buồn

 

Thursday, June 18, 2026

Dỗ dành xa xôi

 


Thương Hoài Những Điệu Ca Dao! - Đoàn Xuân Thu







nguồn tapchidulich





Miền Tây quê ta là nơi hoang vu với rừng rậm um tùm, nhiều sông rạch, đầm lầy trải dài. Muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội tợ bánh canh. Dưới sông, sấu rống, trên rừng, cọp um… Những vùng đất bát ngát ấy phèn chua và thường ngập nước, nhưng ở vùng giồng cao hơn, người dân trồng cây hái trái, trồng tỉa hoa màu để sinh sống. Nước chảy cho đá lăn tròn, giận thì nói vậy chớ bụng còn thương em. Người Miền Tây không nói “thuyền” mà dùng “thoàn”, “nhơn ngãi”, “nhơn ngỡi” thay cho nhân nghĩa; “bệnh” thành “bịnh”, “huê” thay cho “hoa”, “lụy” thay cho “lệ”… và họ kiêng huý, ví dụ “Châu Do” thay cho “Chu Du” trong Tam Quốc diễn nghĩa để kính trọng.

Kiếp Này Sáo Mãi Còn Bay - thơ Nguyễn Vĩnh Long

 


"Sáo đừng bay nữa sáo ơi!

Cành cao cánh mỏi, nhịp rời rã đau

Trần gian cuối cuộc bể dâu

Bến nào sáo đậu, cũng màu hư không..!

Thân gửi đến các thân hữu ca khúc "Kiếp Này Sáo Mãi Còn Bay" thơ NVL, nhạc với song ca giọng nam nữ SUNO AI:

https://www.youtube.com/watch?v=SrT69jG0KT8

Wednesday, June 17, 2026

Cuộc Trả Thù Êm Ả (Phan Cao Toại ) - Tài Nguyễn Diễn Đọc

 

HƯƠNG GÂY MÙI NHỚ

  



              Mạch Vạn Niên


          Trước khi thế hệ " Mút Mùa Lệ Thủy, Sát Háng Mỹ Châu " lên ngôi thì hai đàn chị có cùng tên Hương đã thống trị giới cải lương là nghệ sĩ Thanh Hương và Ngọc Hương. Thanh Hương trên sân khấu Kim Chưởng-Thanh Hương có chồng là kép mùi Văn Chung. Khi chia tay với Kim Chưởng thì Thanh Hương Văn Chung lập đòan hát riêng lấy tên hai vợ chồng làm bảng hiệu và mời Hùng Minh làm kép chánh đóng cùng Thanh Hương. Một sự lựa chọn sai lầm của Văn Chung. Hùng Minh trẻ tuổi đẹp trai đã đốn ngã Thanh Hương sau bức màn nhung.
 

Văn Chung bị vớt một vết chém hư vô đau thấy bà cố hỉ đành ôm mối hận tình giã từ kép lão mùi đổi vai làm hề để cười cho chính mình và chọc cười cho thiên hạ hầu vơi đi mối sầu vạn cổ. Còn Ngọc Hương nổi tiếng trên gánh Thủ Đô tài sắc vẹn toàn lại phải lòng với ông già Thu An hơn nàng đúng chục tuổi. Thu An trước khi làm soạn giả nổi tiếng ông từng là thầy đờn. Tướng ông gầy gầy hút thuốc liên miên giống như một gã xì ke nhưng nhờ vậy mà ông viết ra những tuồng cải lương ăn khách như Gánh Cỏ Sông Hàn, Hai Chiều Ly Biệt, Con Cò Trắng, Người Điên Trước Cổng Chùa, Cánh Hạc Chiều...đặc biệt là vở tuồng Tiếng Trống Sang Canh khai trương đoàn hát Thủ Đô của ông Bầu Ba Bản mà Ngọc Hương đóng vai chính thành công vượt bực khiến Ngọc Hương đánh rớt trái tim vào lòng gã soạn giả tài ba. Sau nầy hai người ra riêng lập gánh ghép tên hai người là Hương Mùa Thu không khá như hồi ở Thủ Đô nên cuối cùng gánh hát tan rã.

Nỗi Buồn Hoa Phượng (Nguyễn Toàn) | Văn Chương Miền Nam