Thursday, August 13, 2026

MỘT LẦN ĐI – NGUYỆT ÁNH - MỘT LẦN XA…SÀI GÒN| AI COVER | NHẠC XƯA GỢI NHỚ SÀI GÒN TRƯỚC 1975

 

HOA THẬT THƠM TÊN THẬT THẢM

 


HOA THẬT THƠM TÊN THẬT THẢM

MẠCH VẠN NIÊN


          Đáng lẽ ra những loài hoa có chữ hương đàng sau thường có những cái tên rất đẹp như Dạ Lý Hương, Dạ Lan Hương, Quỳnh Hương...Trước sân nhà mà có cây Dạ Lý Hương thì ôi thôi tới khi nó nở hoa thì thơm phức cả một vùng trời đêm. Cánh hoa nhỏ xíu nhưng mà thơm thì bao la. Ngắt chỉ một hoặc hai ba cánh hoa bỏ vào túi áo thì thơm phức cà người. Dạ Lan Hương là Hoa Huệ tây đem cắm vào cái lục bình rồi chưng trước phòng khách thì chẳng những sang chảnh mà còn rất phong lưu. Còn Quỳnh Hương tuy thuộc họ cây xương rồng nhưng rất dễ trồng và không cần tưới nước nhiều. Chỉ cắm lá nó xuống đất là sống hùng sống mạnh. Bà xã tui rất khoái loài hoa nầy vì bản thân là cô em Bắc Kỳ nho nhỏ kẹo ơi là kẹo, bả sợ tốn nước nên trồng nhiều hoa nầy cho chắc ăn. Chỉ một chậu hoa thôi mà tới mùa là nó nở hằng trăm cánh hoa trông thật đẹp mắt Nhưng có ba loài hoa cũng tên hương tui kể ra đây bạn sẽ thấy tưng tức cái mình tên gì mà nghe sao thật thảm. 

Vọng Cổ : Tâm Sự Mai Đình / Kim Trúc Trình Bày

 

Wednesday, August 12, 2026

THƠ XƯỚNG HỌA



VĨNH BIỆT - Lam Phương

THOÁNG MƠ


 

PHƯỢNG NHỚ


 

Bát Nhã Tâm Kinh

 


Bát NTâm Kinh

 

Đời người biến đổi không ngừng,

Niềm vui thoáng đó, bỗng dưng u buồn!

Tiền tài, như giọt mưa tuôn,

Tình yêu cũng chẳng ở luôn bên mình.

Uy danh, lúc trọng lúc khinh,

Khiến nhân tâm, nổi bất bình xốn xang.

Thấy đường đời quá trái ngang,

Chìm trong bể khổ, chứa chan cực hình!

 



Muốn tìm lẽ sống an nh,

Hãy dùng “Bát nhã Tâm kinh soi đường!

Ngm suy, những chuyện bình thường,

Mây kia, gió thổi bốn phương lưu hành.

Nước kia, biến đổi dạng hình.

Ngàn hoa rồi cũng, dứt tình với Xuân!

Thời gian nào có dừng chân,

Hữu sinh hữu diệt, chuyển luân vô thường!

 



Cớ sao, ái dục vấn vương?

Trần ai, nào có gì thường tr đâu?

Lợi danh, ham giữ bền lâu,

Ấy là cái gốc kh đau muôn trùng!

“Chiếu kiến ngũ uẩn giai không,

Độ nhất thiết khổ ách”… chồng chất lên!

Đã hay, đời chẳng vững bền,

Có duyên thì gặp, hết duyên thì rời!

 



Ta không phủ nhận cuộc đời,

Nhưng dùng trí tuệ sáng ngời rọi soi.

Sắc không - không sắc, mà thôi!

Trần gian cõi tạm, cuộc đời phù vân.

Tư duy chính niệm thiện nhân,

Mở lòng quảng đại, tâm thần an nhiên.

Sống yêu thương, sống đại hiền!

Thì trong b khổ, vẫn tiềm tàng vui.

 

Như bông sen chốn bùn hôi.
Tự mình giải thoát giữa đời trầm luân.

 

        Trần Quốc Bảo

             Richmond, Virginia

       Địa chỉ điện thư của tác giả:

     quocbao_30@yahoo.com