Thursday, February 19, 2026

VỀ ĐÂY NGHE EM – TRẦN QUANG LỘC

 

Tết Đã Ra Mùng

Nguyễn Vĩnh Long

Trong những ngày Tết đang trôi qua, xin gửi đến các thân hữu bài thơ "Tết Đã Ra Mùng", như bao nhớ thương về một nơi chốn với bao kỷ niệm:



Mùng Hai tôi là Mùng Ba em

làn hương khói tỏa đọng bên thềm

trong thiêng liêng có bao hình bóng

theo gió hiên ngoài lạnh suốt đêm

 

Mùng Bốn sẽ qua ngày vẫn vậy

vẫn nắng mong manh thiếu cảnh nhà

bên mâm cúng đủ gà, xôi, rượu

chỉ thiếu mặt người vẳng phương xa

 

Chưa tới Mùng Năm mà xa lắc

mùa Tết em tôi mắt ngại ngùng

như thể bốn ngày chưa đếm đủ

những lần pháo nổ nhớ người ta!

 

Thôi đã qua Mùng như thể chẳng

có mùa Tết thuở cúc vàng hoa

ngõ nhà ai đó màu sân nắng

như trải áo tà hương phấn xa..!

 

Durham, North Carolina

Nguyễn Vĩnh Long


Truyện Hay Sài Gòn Xưa - GÁNH XÔI NGHĨA TÌNH

 Được gửi đến từ Kim Trúc

Cám ơn em

TH

Wednesday, February 18, 2026

1- Thơ : MÂM CỖ ĐẦU NĂM.

 *****

1- Thơ : MÂM CỖ ĐẦU NĂM. ( Nguyễn Thị Thanh Dương.)


Em mời anh vào mâm cỗ đầu năm,
Một mâm cỗ đầy với mười hai món,
Em nấu buồn vui của mười hai tháng,
Nếm lại cuộc đời suốt một năm qua.
*
Món tháng mười hai vừa mới đi xa,
Nỗi buồn cuối năm vẫn còn ở lại,
Em nêm gia vị gió mùa xuân tới,
Anh nếm giùm em giây phút chạnh lòng.
Món tháng mười một ngây ngất Thu Đông
Mùi nước hoa thơm nồng nàn quyến rũ
Của hoa hồng nhung, phong lan tình tự,
Anh nếm em trên áo một mùi hương.
*
Món tháng mười mùa Thu thật dễ thương,
Những trái cây ngon đi cùng mùa lá,
Vườn lá rụng táo trên cành chín đỏ,
Anh nếm đi mùi hương táo hẹn hò.
Món tháng chín em chép một bài thơ,
Thay mùi vị của mùa hè nóng bỏng,
Em thả vào thơ chút tình lãng mạn,
Anh nếm đi những khoảnh khắc ngọt ngào.
*
Món tháng tám em hái cả trăng sao,
Gom ước mơ vào đêm rằm mở hội,
Trăng đã tàn, sao rơi vào đêm tối,
Anh nếm phôi phai ảo vọng hôm nào.
*
Món tháng bảy trời đất thấm mưa Ngâu,
Những khoảng cách đôi bờ chưa nối được,
Gia vị nhớ thương em cho nhiều lắm,
Anh nếm đi anh sẽ nhớ thương đầy.
Món tháng sáu mùa hè đang về đây,
Nắng rực rỡ như chưa từng rực rỡ,
Mùa hè ngọt qúa không cần gia vị,
Anh nếm đi khao khát những tình hè.
Món tháng năm, tháng tư và tháng ba,
Có bao loài hoa cùng nhau đua nở,
Làm rạo rực gió nhẹ rung chuông gió,
Anh nếm đi tình tri kỷ của lòng .
Món tháng giêng hai như chuyện hoang đường,
Mộng và đời còn làm mình ngơ ngẩn,
Năm hết tết đến cho mùa xuân thắm,
Anh nếm cùng em một mùa xuân ngon.
Chúng ta khai vị  mâm cỗ đầu năm,
Sau những mặn nồng chua cay năm cũ,
Mồng một tết nâng ly mừng nhau nhé,
Chúc nhau đời là giấc mộng đêm Xuân.
  Nguyễn Thị Thanh Dương.
  ( Jan. 05, 2017)

Tết Đã Về Trong Lòng Bạn Hay Chưa ? (Đ.Văn)

 Hoàng Thị Bích Hà

 

       Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* cạnh nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. 

Nhớ Mùa Xuân Xưa

Thanh Hà


Tôi đi tìm lại một mùa xuân
Mùa xuân xưa cũ qua mất rồi
Mùa xuân đã rơi vào dĩ vãng
Mà xuân nay vẫn còn dư hương…
(Tôi Đi Tìm Lại Một Mùa Xuân, nhạc Đoàn Nguyên)

Mỗi năm theo vòng tuần hoàn thiên nhiên bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông thay nhau ngự trị thế gian. Tuy nay không còn trẻ nữa, nhưng cứ nghe mùa xuân về là lòng tôi vẫn rộn ràng, hân hoan chờ đón như những ngày thơ dại.
Cuốn phim đời đưa tôi quay ngược về quá khứ, đoạn từ thơ ấu đến thiếu nữ. Trong vô vàn kỷ niệm xuân, có hai câu chuyện tôi định kể.

Tuesday, February 17, 2026

TUỔI XẾ CHIỀU...

 



TUỔI XẾ CHIỀU...

Bài: Đỗ Duy Ngọc
Rồi ai cũng phải về với cát bụi, có ai sống mãi trên nhân thế này đâu. Và thời gian càng ngày càng ngắn lại, sức khỏe càng ngày càng yếu đi.

Khai bút đầu Xuân

 


NGÀY XUÂN TẢO MỘ

 



NGÀY XUÂN TẢO MỘ

Những ngày gần tết tôi hay mở you tube xem cảnh Việt Nam đón Tết cho đỡ nhớ quê hương, may ra tìm lại được một chút gì hình ảnh kỷ niệm của những mùa Xuân cũ.
Tình cờ tôi thấy những you tube ngày Xuân đi tảo mộ  Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa liền vào xem, nghĩa trang quân đội là hình ảnh thân thương với tôi từ lâu lắm rồi.

Tiếng Thơ Hoa Vàng - Thơ Xuân Và Nỗi Nhớ

 

Giao Thừa Suy Tư


                 



Thơ Trần Quốc Bảo

  

Giao ThSuy 


Năm cùng tháng tận,
Lận đn quê người.

Ngoài kia, lặng lẽ sương rơi.

Trong này, lặng lẽ tôi ngồi suy tư.

Mesay sưởi ấm từ từ,

Lòng nghe lắng đọng, tâm như nhập thiền!

Bao năm chĩu nặng ưu phiền,

Phủi tay buông bỏ, bỗng nhiên thư nhàn.

 

Giữa đêm trừ tịch,

Nghe bước thời gian.

Đâu đây tiếng pháo nổ ran?

Ôi! muôn thế sự, cũng tan bụi đời!

Hít vào buồng phổi đầy hơi,

Nh nhàng không khí lại ri thân ta!

Nhân sinh ở cõi ta bà,

Lợi-danh mây khói, vào ra vô thường.

 

Chợt nhớ bạn xưa,

Một thuở chiến trường!

Đã cùng gối đất, nằm sương,

Đêm nay lưu lạc, về phương trời nào?

Đang ngồi, nâng chén rượu đào,

Hay hồn đã lặng lẽ vào hư vô?

 

Sương sa trên chiếc lá khô,

Có-không, còn-mất, mơ hồ cả thôi!

Mịt mù, mây phủ đầy trời,

Suốt đêm trừ tịch, tôi ngồi trầm tư…

 

         Trần Quốc Bảo

                  Richmond, Virginia

            Địa chỉ điện thư của tác giả:

        quocbao_30@yahoo.com