Monday, March 16, 2026

Thơ Xướng Họa


 

Văn Chương Miền Nam | Người Bạn Sách (Ái Khanh)

 

Nỗi Lòng Người Đi (Trần Hữu Hiệp) - Tài Nguyễn Diễn Đọc

 

Thuyền Tình Bến Mộng


 

Buổi Điểm Danh Cuối Cùng - Huy Phương (RIP)



HUY PHƯƠNG











Ngày mới bước chân đến Mỹ, với tuổi mới trên 50, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, tham gia niềm vui của con cháu mình và con cháu bạn bè, tháng nào chúng tôi cũng phải tham dự một hai tiệc cưới. Bây giờ suýt soát tuổi 80, sắp lên chức “cố,” cả năm không còn khăn áo chỉnh tề, lên xe “phó hội” ký tên vào sổ vàng, tươi cười đóng hụi chết, mà áo trắng, cà vạt đen, mặt mày buồn thảm đi viếng tang cũng khá nhiều.

Thursday, March 12, 2026

EM ĐÃ THẤY MÙA XUÂN CHƯA (JAZZ NHẸ NHÀNG)

 

Tàn Phai


 

Mộng Chiều Xuân – Bản Phối Bossa Nova Nhạc Xuân 2026 | Giai Điệu Xuân Bay Bổng

 

Mùa Xuân Và Chiếc Áo Dài



Thanh Hà



1/-

Lúc tôi hãy còn bé chưa ý thức thời gian một năm có bao nhiêu tháng bao nhiêu ngày, chỉ nhớ mỗi khi cảm nhận hơi hướm buốt lạnh của ngọn gió mùa Đông Bắc -tức gió bấc- thổi tràn về phía Nam khiến mọi người co ro mặc thêm áo len giữ ấm thì vài ngày sau Ba tôi sẽ chở Má đi chợ Rạch Giá, mua về nhiều khúc vải đủ loại để may quần áo cho cả nhà, trong đó có ba xấp vải hoa văn trang nhã dành cho các chị em tôi mỗi đứa ba bộ đồ giống hệt nhau, là tôi biết ngày Tết cận kề.

Tuesday, March 10, 2026

THƯƠNG QUÁ...SÀI GÒN ƠI!

                

LÝ THỤY Ý



    Ăn sáng rồi! Café rồi! Sáng nay nắng dịu. Nguyệt Quế nở tối qua vẫn còn vương hương.
    Mây cũng hiền hòa, lặng lẽ trôi về cuối trời. Không gì muốn "gây chiến!" với người dễ quạu. Sao lòng bỗng gợn lên chút gì đó, không yên.
    Hiểu rồi, là cái tin sáng nay vừa đọc. Người ta đang muốn dời ngôi trường quen thuộc của Sài Gòn, Đại Học BÁCH KHOA ra khỏi trung tâm.
    Dĩ nhiên là để thay vào thứ gì họ muốn!
   Đất vàng đất bạc mà, một ngôi trường thì có là gì. Túi họ còn rộng lắm, mà Giáo dục thì từ lâu đã trở thành phế phẩm rồi!
    Đây cũng đâu phải lần đầu những cú nện vào tim người Sài gòn diễn ra! Hơn nửa thế kỷ! Từ một Hòn ngọc Viễn Đông lộng lẫy kiêu sa đã trở thành một thành phố bát nháo, nơi người ta thoải mái trộn lẫn sắc màu, kiểu dáng tùy hứng của kẻ cầm quyền. Mặc cho nỗi trăn trở của những cư dân từ lâu gắn bó! Gào cũng đã gào. Khóc cũng đã khóc. Chỉ thấy từng ngày, từng ngày, trái tim Người Sài Gòn quặn thắt! Đớn đau nhìn mảnh đất Tiền nhân dày công đắp bồi để lại cho con cháu bị hủy hoại không thương tiếc!

Hoànglan& Việt nam

  HOÀNG THỊ TỐ LANG


A life altering trip that I won't soon forget. I spent a few days at the beginning paying my respects to family and then finally venturing off on my own starting in the North and making my way down South. Traveling on my own was probably one of the hardest but rewarding things I have done. I ended off the trip with volunteering at a local orphanage that was very humbling and a great experience. Thanks for the memories Vietnam!

HoangLan 

Hoàng Lan và bà Ngoai,







Thật sự mà nói đến hôm nay tôi mới thấy nhẹ người đi phần nào. Gánh nặng ngàn cân như sắp trút xuống khi nghe con trên đường trở lại Sài Gòn. Những ngày con đi lòng cứ áy náy không yên. 
Lo sợ những bất trắc có thể xảy ra cho con. Tôi đã từng nói cho con nghe những lo âu của tôi song dường như con không quan tâm lắm. Thật ra tôi không thể trách Con vì hoàn cảnh sống của thế hệ tôi ngày trước cũng bao biến chuyển của đất nước sau cuộc đổi đời 75 đã xô đẩy hàng triệu người ra đi tìm tự do đã làm mọi lo âu khi nhớ về VN đã trở thành một cái nếp mất rồi.Nghĩ mãi rồi quẩn trí đi tôi như óc mượn hồn. Nhất là bạn bè tôi cũng lo âu như tôi khi nghe con về một mình như vậy.  
… Sau những chặng đường từ Bắc trở về Nam Con về lại Sài Gòn vào buổi sáng thật sớm. Suốt từ chặng đường từ Dà Lạt về con ngủ suốt nên giờ nầy con tỉnh như sáo. Như vậy con còn đúng 36 giờ đồng hồ nữa là con sẽ lên đường trở lại Winnipeg Canada. Ngoại trông cháu về  để nói chuyện cùng cháu, nấu món nọ món kia cho cháu ăn mà cháu bà có ở lại nhà với bà bao nhiêu ngày đâu... Cháu lại sắp từ giã Ngoại để trở về Canada rồi. Bà cứ nhìn cháu và rấm rức khóc vì nhớ con gái của mình. Bà cứ nói mãi:
- Nhìn con sao Ngoại nhớ Mẹ con ngày xưa quá.