Monday, June 1, 2026

Tiếc thương

 


Nắng nhạt chiều hôm gợi nỗi buồn

Vẳng xa lanh lảnh tiếng chuông buông

Dục hồn nhớ lại chiều quê cũ

Thương dáng mẹ hiền giữa rảy nương !

 

Có chiếc đò chiều về bến hẹn

Tao phùng rộn rã tiếng yêu thương

Người chờ thỏa lòng duyên tao ngộ

Người về rũ sạch áo phong sương.

 

 Đó cảnh thanh bình chiều xóm nhỏ.

Khói  chiều lan toả mái nhà tranh

Dưới dòng kinh hoa súng  nở rộ

 Cò bay điểm trắng cánh đồng xanh.

 

Tiếc lắm chiều thanh bình quê  

Nay chỉ còn trong ký ức buồn

Vì lửa loạn tràn vào thôn nhỏ

Thật bạo tàn  bao nỗi tang thương!

 

Trai phải ra đi lo chống giặc

Vợ hiền ở lại chịu gian nan

Mẹ chờ con lòng sầu khắc khoải

Thật não nùng đau khổ lầm than !

 

Mẹ già mõi mòn đành ngã gục

 Vợ hiền thành goá phụ cô đơn

Bao chiến sĩ nay thành tử sĩ

Hồn vật vờ trong nghĩa trang buồn!

 

Thật đau xót chiều qua thôn cũ

Có thấy gìa đâu chỉ nhớ buồn

Cảnh đấy người đâu vắng vẻ quá

Ngơ ngẩn hồn ta mãi tiếc thương!

2-6-2026

Hàn Thiên Lương




SÔNG BẾN HẢI CHIA ĐÔI TÌNH MẪU TỬ, bài 2, Tác giả: Dư Thị Diễm Buồn

 

SÔNG BẾN HẢI, CHIA ĐÔI TÌNH MẪU TỬ, bài 1, Tác giả: Dư Thị Diễm Buồn.

 

Sunday, May 31, 2026

Mỗi Ngày 1 Trang Sách

 Khi cuộc sống không như ý, nhất định đừng buồn bã và đau lòng. Hãy ghi nhớ 8 câu nói này ngay cả khi bây giờ bạn đang rất mệt mỏi và không vui.

Chỉ cần bạn vận dụng tốt tám câu nói này, chắc chắn bạn sẽ có thể gỡ bỏ được nút thắt trong lòng, giúp bạn sống những ngày tháng sau này một cách tùy tâm, tự tại, thoải mái và vui vẻ.
Câu thứ nhất: Mệnh do trời định, hợp tan không do người, được mất đã có số.
Thứ trong mệnh đã có thì cuối cùng cũng sẽ có. Cái gì cần đến sẽ đến, cái gì phải đi cũng không thể giữ lại. Đừng quá để tâm đến được mất. Là của bạn thì cuối cùng vẫn là của bạn, không phải của bạn thì có cưỡng cầu cũng vô ích.
Câu thứ hai: Thế gian vốn không có chuyện, kẻ tầm thường tự chuốc lấy phiền não.
Phiền não ngày nào cũng có, không bận tâm thì tự nhiên sẽ không còn. Bạn càng tính toán chi ly sẽ càng đau khổ. Ngược lại, bạn càng rộng lượng bạn sẽ càng hạnh phúc. Lòng rộng mở thì chuyện hóa nhỏ, nhìn thoáng rồi thì phiền não cũng tan biến.
Câu thứ ba: Đời người vốn là một cõi hư không.
Lúc đến chẳng vướng bận gì, lúc đi cũng chỉ như một làn khói nhẹ. Sinh không mang đến, tử không mang đi, đã không thể mang đi tất cả, vậy thì hãy tận hưởng trọn vẹn quá trình này, vui vẻ sống cho giây phút hiện tại.
Câu thứ tư: Sức khỏe và bình an mới là phúc đức.
Không bệnh không tai ương chính là hạnh phúc. Sức khỏe là số một, tất cả những thứ khác đều bằng không.
Câu thứ năm: Chỉ có một cơ thể khỏe mạnh thôi là chưa đủ, bạn còn phải có một nhân phẩm tốt.
Đừng làm chuyện xấu trái với lương tâm. Tâm tốt thì mọi việc đều tốt. Lương tâm còn thì phúc khí còn. Bất kể có bao nhiêu người hại bạn, bạn chỉ cần sống lương thiện là đủ, không cần bận tâm đến họ. Họ làm vậy là đang dùng chính phúc báo của mình để thanh toán cho bạn. Chỉ cần quản tốt bản thân, làm tốt việc của mình là được rồi.
Câu thứ sáu: Người trí không nhiều lời, gặp chuyện không tranh cãi.
Không tranh cãi chính là trí tuệ. Không nói toạc ra lại càng là một loại cảnh giới của tâm hồn. Nói nhiều ắt có sai sót, im lặng là vàng.
Câu thứ bảy: Mọi thứ tùy duyên, thuận theo tự nhiên.
Duyên đến không từ chối, duyên đi không níu kéo. Trên thế gian này, không có cuộc gặp gỡ nào là vô duyên vô cớ, cũng không có tổn thương nào là tự nhiên mà đến. Tất cả mọi cuộc gặp gỡ đều là sự sắp đặt của ông trời.
Bạn phải biết ơn mỗi một người bạn gặp trong đời, kể cả những người đã làm tổn thương bạn. Có lẽ họ đến cuộc đời bạn chỉ để dạy cho bạn một bài học, rồi quay lưng bước đi. Nhưng chính vì bài học đó mà họ mang lại, đã khiến bạn tỉnh ngộ giữa cõi người, bừng tỉnh trong khoảnh khắc.
Câu thứ tám: Biết đủ thì luôn vui vẻ, vui là được rồi.
Đời người ngắn ngủi vài chục năm, mọi chuyện bạn phải nghĩ thoáng ra, đừng tính toán chi li, đừng tham lam danh lợi. Hãy nhớ, không tranh giành mới có thể bền lâu, biết đủ mới có thể vui vẻ dài lâu.
Buông bỏ được mới có thể nhẹ nhõm, lòng thanh thản thì mới thấy thoải mái. Đời người chỉ có một lần, sinh mệnh cũng chỉ có một mà thôi. Sống được đã là thành công.
Mỗi sáng thức dậy, câu đầu tiên bạn phải tự nói với mình là: "Tôi phải sống một cách khỏe mạnh và tiêu sái. Tôi sống thêm một ngày, là tôi vui thêm một ngày. Không cần so đo tiền nhiều tiền ít, không bệnh không đau, đã là điều tốt. Đừng so sánh ai nghèo ai giàu, ai cười được đến cuối cùng, đó mới là tài sản đích thực."
Thứ đáng giá nhất trên cõi đời này, chính là sinh mệnh của bạn. Người bạn đời có yêu bạn không? Quan hệ mẹ chồng nàng dâu có tốt không? Bạn bè nào không trung thành với bạn? Ai nói xấu sau lưng bạn? Con cái có nghe lời không?
Bạn nhất định phải nhớ, trên nền tảng sức khỏe của chính mình, tất cả những điều đó chỉ là phù du. Bạn phải tự mình kiếm tiền, tự mình tiêu. Đừng nghĩ rằng mình có thể thay đổi được ai, cũng đừng nghĩ rằng mình có thể cảm hóa được ai, và cũng đừng tự chui vào ngõ cụt. Hãy tự yêu lấy chính mình.
Bởi vì nửa đời sau không chỉ là hơn thua nhau ở chồng con, mà còn là hơn thua ở chính sức khỏe của mình. Nếu bạn ngay cả một cơ thể khỏe mạnh cũng không có, ngày nào cũng tức giận chuyện này, bực bội chuyện kia, chỗ này nổi u, chỗ kia mọc bướu, thì lấy đâu ra sức lực để tận hưởng cuộc sống? Tha cho người khác cũng là tha cho chính mình.
Sự phóng sinh tốt nhất trên đời này, không phải là mua một con rùa, một con cá thả xuống sông, mà là buông tha cho chính bản thân mình.
Vì vậy, nhất định phải nhớ, đừng bao giờ đánh mất khả năng kiếm tiền của mình, trừ khi tiền của bạn đủ cho bạn tiêu cả đời. Chỉ có đồng tiền nằm trong tay mình mới vĩnh viễn không phản bội mình.
Giống như một con phượng hoàng ngẩng cao đầu ưỡn ngực, không bao giờ sợ cành cây gãy lìa. Bởi vì thứ nó tin tưởng, chưa bao giờ là cành cây dưới chân, mà chính là đôi cánh của bản thân mình.
Các bạn, hãy thử hỏi lòng mình xem, bạn có phải là người như vậy không? Chúc bạn quãng đời còn lại, chân đạp gió, lòng chứa yêu thương, túi đầy tiền, tương lai vô hạn.
📌 Mời bạn tham khảo bộ sách “Tỉnh thức” & “Giác ngộ” tại đây: https://s.shopee.vn/5flxiagvYs
See less

Trời Mưa hay Người Khóc


 

Saturday, May 30, 2026

Hồi Ký Của Một Người Con Gái Bắc Tại Sài Gòn Trước 75 - Hoàng Lan Chi




 Năm 1954 – 1960





Ngày ấy tôi còn bé lắm. Lênh đênh trên chuyến tàu cuối vào Nam theo cha mẹ chứ chẳng biết gì. Chuyến đi êm đềm không gì đáng nói. Tôi thấy người Pháp cũng đàng hoàng. Thì đâu chả thế. Cũng có người này người kia. Người hèn nhát, kẻ can đảm. Người quá khích, kẻ trung dung. Người Pháp trên tàu tử tế. Họ cho ăn uống đầy đủ. Tôi không hiểu tại sao họ phải tốn đủ thứ để đưa người di cư vào Nam. Nếu họ cứ mặc kệ thì không biết số dân Bắc có đến được miền Nam dễ dàng không…

HUẾ ƠI

 


Friday, May 29, 2026

Ngâm thơ - Lính mà em - Thơ : Lý Thụy Ý - Diễn ngâm : Dương Hùng & Hoàng Oanh

 

(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong – 2026)

 

(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong – 2026)

 
Flowers


Trong trái tim em

Anh không bao giờ chết

Anh chỉ nằm xuống

gối đầu trên mảnh đất quê nhà

cỏ xanh tươi từng nhánh hiền hòa

những con chim mang theo từng hạt nắng

rắc xuống mộ phần những sắc long lanh

 

Đôi giầy trận bùn vẫn chẳng hề khô

vẫn nhớ tùng ngón chân anh và lên tiếng gọi

vai áo chưa kịp mòn

cánh tay nào vẫn không hề mỏi

Anh đã làm gì với mớ tuổi thanh xuân

 

Lá cờ tổ quốc vẫn rung

trong lồng ngực còn rất trẻ

tiếng đạn nào vỡ òa như nước mắt

mảnh đạn nào bắn ra ghim vào giữa trái tim

 

Cũng trong lòng ngực thanh xuân đó

Anh chưa hề đếm bao nhiêu xác bạn xác thù

Anh chưa kịp mừng vui hay ân hận

chiến tranh lướt qua ngực anh như một trò đùa

 

Chiến tranh tàn

người ta ghi ơn chiến sĩ

người ta lau nước mắt cho nhau

 

Rồi người ta lại bắt đầu

một cuộc chơi sinh tử mới

và ngày Ghi Ơn không bao giờ cũ

nó chỉ bắt đầu lại

bằng một cuộc chiến khác

trên những vùng đất khác

và những người lính mới toanh

sẽ được ghi tên “Tưởng Niệm”

 

Những lá quốc kỳ vẫn được chọn để cắm

trên những cánh đồng hoa poppy

những bà mẹ

những người vợ trẻ

những đứa con

đều được đứng dưới lá cờ

cho Tổ Quốc Ghi Ơn

và em biết rất rõ một điều

 

Chắc chắn anh không về nữa.

 

tmt

Memorial Day- 2026

 

 

 

Nắng chiều | Lê Trọng Nguyễn | Bản phối AI: nhẹ nhàng, mái nhà đơn sơ, khói lam bảng lảng

 

Chỉ Một Lần Nào Thôi Thơ-Nhạc Chương Hà - Suno AI

 

Duy Khánh | Kinh Khổ (Trầm Tử Thiêng) | Nhạc Vàng Bất Hủ

 

Thursday, May 28, 2026

Người Có Hai Quê Hương

 Tản mạn

Người Có Hai Quê Hương

Thanh Hà

1/-


Mỗi cuối năm tôi thường đi Việt Nam để hưởng không khí Tết âm lịch cùng với đại

gia đình: các anh chị em, cháu và thân quyến, bạn hữu.

Để tả về chuyến đi Việt Nam thì có nhiều từ ngữ để sử dụng.

*a) Nếu là người ngoại quốc thì họ sẽ nói:

–Chúng tôi Đi Việt Nam vào thời gian nầy, và sẽ Trở-về nhà (hay Quay-về) vào thời

gian này...

*b) Phần tôi, có ai hỏi thì tôi trả lời một cách vô thức:

– Tôi “Về VN” vào ngày…, và “Về Thuỵ Sĩ” vào ngày…

Tôi dùng từ ngữ Về cho cả hai lượt nhập cảnh và xuất cảnh Việt Nam.

Bởi tôi có hai quê hương.

Việt Nam là gốc rễ cội nguồn, là nơi chôn nhau cắt rốn, là nơi tôi mở mắt chào đời và

lớn lên cùng gia đình bao gồm ông bà ngoại, ba má, các chị em. Là nơi tôi để lại rất

nhiều kỷ niệm tươi đẹp nhất lẫn những kỷ niệm buồn đau của đời người.

Còn Thuỵ Sĩ là quốc gia từ năm 15,16 tuổi tôi đã mơ ước được sinh sống. Là nơi có

phong cảnh thơ mộng lãng mạn đẹp như tranh vẽ. Không gian êm đềm thanh tịnh,

quyền tự chủ tự quyết của người dân là ưu tiên hàng đầu (mỗi năm chúng tôi được

trưng cầu dân ý không ngớt cho nhiều đạo luật. Hiện có một phong bì chứa 3 lá

phiếu bầu đang nằm trên bàn chờ tôi biểu quyết OUI hay NON). Là quốc gia ít có

xáo trộn xã hội lẫn chính trị, dân hiếm khi xuống đường biểu tình đòi quyền lợi nầy

kia, chứng tỏ họ hài lòng với cuộc sống*

*Tôi phải dài dòng cắt nghĩa vậy để hiểu vì sao tôi nhận đây là quê hương của mình.


Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi…

(Quê Hương, thơ Đỗ Trung Quân)


Nhà thơ Đỗ Trung Quân nói quê hương chỉ có một, nhưng tôi không “thấy” như ông

thấy.

Tôi biết rõ–bằng trái tim, tâm hồn, bằng lý trí–rằng mình có Hai Quê Hương.

Một quê hương Việt Nam là của phần-đầu-đời. Và một quê hương Thuỵ Sĩ là của

phần-đời-còn-lại.

RỪNG LÁ THẤP

 






        
"...Viết cho người lính chiến,...
 và phu quân tôi". DTDB
 
Anh hát ca vang, bài “Rừng Lá Thấp”
Lưng chừng đồi, một buổi tối đầu xuân
Gió thổi, suối reo hòa khúc nhạc rừng
Cây lá xạc xào, chim muông ca múa
 
Tiền đồn vắng nhưng tình xuân chan chứa
Không bánh chưng, không dưa hấu, thịt kho
Không nhang trầm tuôn đợt khói thơm tho
Không kiều nữ áo dài hoa tươi thắm
 
Người lính chiến đón xuân ngày ngưng bắn
Cơm xấy khô, cùng cá hộp, thịt lon
Nước lã thay trà trong chiếc bi-đông
Ca hát, chuyện trò suốt đêm không ngủ
 
Trời đêm xuân, sáng ngời muôn tinh tú
“…Giữa rừng già, ta có biết gì đâu…”
Giọng ngân nga, chợt đứt quãng từng câu
Tiếng sung nổ loạn cuồng, anh ngã sấp!
 
Anh đã hát dở dang bài “Rừng Lá Thấp”
Dòng máu tươi thấm ướp cỏ cây rừng
Để chiều chiều nhìn mây tím bâng khuâng
Tôi nghe vẳng, giọng buồn buồn anh hát!
 
Có người bảo, “Hãy quên đi đừng nhắc
Bảy Mươi Lăm, nay cũng đã đổi thay
Hãy quên đi, thù hận cũ nhạt phai
Trái hạnh phúc trong tầm tay đón đợi…”
 
Có Những chuyện cố quên, không nhắc tới
Đêm từng đêm, đi vùi xác bạn tù
Hồn tả tơi như lá úa chiều thu
Trại cải tạo, chốn trả thù kẻ bại
 
“Rừng Lá Thấp”, tiếng ai còn vọng mãi
Nỗi đoạn trường còn tan nát lòng tôi!
Tết Mậu Thân, chôn tập thể vạn người
Trên lịch sử, vết thương còn rướm máu
 
Tôi đọc mãi, bài “Bình Ngô Đại Cáo”
Mơ có ngày đuổi sạch bọn phi nhân
"...Đừng nói với tôi! Hãy hỏi lòng dân
Căm hờn đó! Nên thù, hay nên xóa?"
 
DƯ THỊ DIỄM BUỒN