Tản mạn
Người Có Hai Quê Hương
Thanh Hà
1/-
Mỗi cuối năm tôi thường đi Việt Nam để hưởng không khí Tết âm lịch cùng với đại
gia đình: các anh chị em, cháu và thân quyến, bạn hữu.
Để tả về chuyến đi Việt Nam thì có nhiều từ ngữ để sử dụng.
*a) Nếu là người ngoại quốc thì họ sẽ nói:
–Chúng tôi Đi Việt Nam vào thời gian nầy, và sẽ Trở-về nhà (hay Quay-về) vào thời
gian này...
*b) Phần tôi, có ai hỏi thì tôi trả lời một cách vô thức:
– Tôi “Về VN” vào ngày…, và “Về Thuỵ Sĩ” vào ngày…
Tôi dùng từ ngữ Về cho cả hai lượt nhập cảnh và xuất cảnh Việt Nam.
Bởi tôi có hai quê hương.
Việt Nam là gốc rễ cội nguồn, là nơi chôn nhau cắt rốn, là nơi tôi mở mắt chào đời và
lớn lên cùng gia đình bao gồm ông bà ngoại, ba má, các chị em. Là nơi tôi để lại rất
nhiều kỷ niệm tươi đẹp nhất lẫn những kỷ niệm buồn đau của đời người.
Còn Thuỵ Sĩ là quốc gia từ năm 15,16 tuổi tôi đã mơ ước được sinh sống. Là nơi có
phong cảnh thơ mộng lãng mạn đẹp như tranh vẽ. Không gian êm đềm thanh tịnh,
quyền tự chủ tự quyết của người dân là ưu tiên hàng đầu (mỗi năm chúng tôi được
trưng cầu dân ý không ngớt cho nhiều đạo luật. Hiện có một phong bì chứa 3 lá
phiếu bầu đang nằm trên bàn chờ tôi biểu quyết OUI hay NON). Là quốc gia ít có
xáo trộn xã hội lẫn chính trị, dân hiếm khi xuống đường biểu tình đòi quyền lợi nầy
kia, chứng tỏ họ hài lòng với cuộc sống*
*Tôi phải dài dòng cắt nghĩa vậy để hiểu vì sao tôi nhận đây là quê hương của mình.
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi…
(Quê Hương, thơ Đỗ Trung Quân)
Nhà thơ Đỗ Trung Quân nói quê hương chỉ có một, nhưng tôi không “thấy” như ông
thấy.
Tôi biết rõ–bằng trái tim, tâm hồn, bằng lý trí–rằng mình có Hai Quê Hương.
Một quê hương Việt Nam là của phần-đầu-đời. Và một quê hương Thuỵ Sĩ là của
phần-đời-còn-lại.



