Monday, August 24, 2026

 • LÊ THỊ Ý: TÁC GIẢ''NGÀY MAI

ĐI NHẬN XÁC CHỒNG”…
- Mai Trung Tín
Cuối thập niên 70, trong bối cảnh chiến tranh lên cao điểm, ca khúc “Tưởng Như Còn Người Yêu” do Phạm Duy phổ nhạc từ thơ của Lê Thị Ý gây xúc động lớn lao cho người nghe.
Nhà thơ Lê thị Ý xuất thân trong một gia đình văn nghệ. Người anh lớn là nhà thơ Vương Ðức Lệ, người chị lớn là nhà văn Phượng Kiều và cô em gái là nhà văn Lê Thị Nhị. Lê Thị Ý làm thơ rất sớm, từ lúc còn học trung học và viết đều hơn khi theo gia đình vào Nam năm 1954.



Một Mô Hình Giáo Dục Rất Hay Bị Đứt Gãy Sau 1975 - Đỗ Duy Ngọc








Sau hai năm học lớp Đệ Thất và Đệ Lục ở trường Phổ thông Trung học, tôi quyết định thi tuyển vào Trường Kỹ Thuật Đà Nẵng. Tôi chọn trường này với lý do rất kỳ cục chỉ là vì đây là ngôi trường đẹp và hiện đại nhất lúc bấy giờ. Không chỉ ở Việt Nam mà còn là nhất Đông Nam Á. Trường khai giảng khoá đầu tiên năm 1962. Trường được chính phủ Hoa Kỳ viện trợ xây dựng và trang bị những thiết bị máy móc cần thiết cho một trường dạy nghề không khác gì các trường quốc tế. Trường được xây dựng trên khu đất sát bãi biển Thanh Bình lúc đó còn hoang sơ và dân cư thưa thớt. Như vậy, ở miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ song song hai mô hình giáo dục: Trung học Phổ thông và Trung học Kỹ thuật.

Saturday, August 22, 2026

Truyện Hay Sài Gòn Xưa - TIẾNG RAO ĐÊM DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU - Kể Chuyện Sài Gòn Trước 1975

Ngó Người - thơ Trần Yên Hòa

 

Truyện Hay Sài Gòn Xưa - MÙI CÀ PHÊ VỢT VÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN SÁNG SỚM - Kể Chuyện Sài Gòn Trước 1975

 

Truyện Hay Sài Gòn Xưa - ÔNG LÃO PHU XE VÀ THẰNG NHỎ ĐÁNH GIÀY - Kể Chuyện Sài Gòn Trước 1975

 

Hạt Cát Thơ Trần quốc Bảo

 Inline image

Ht t  

 

Mùa hè nóng nực, ra biển nghỉ mát,

Lang thang trên bãi cát trắng phau phau.

Say ngắm đại dương, con sóng bạc đầu,

Vũ trụ bao la, biển xanh bát ngát!

 

Chẳng ai nhìn đến tôi, một hạt cát,

Bé tí tì ti… có cũng như không.

Muôn triệu thân “tôi”, kết dải mênh mông

Êm mát mịn màng dưới chân lữ khách.

 

Có những đợt sóng vươn lên trong sạch,

Rửa thân tôi, lóng lánh ánh mặt trời!

Các em nhỏ say sưa, vốc cát chơi,Đùa với tôi, phút giây tràn hạnh phúc!

 

  

                                                                               

Có những đợt sóng, ùa vào vẩn đục,

Mang theo rong rêu, uế tạp, bùn dơ,

Phủ lên tôi, hôi hám đến mịt mờ!

Tôi đã sống đọa đầy, trong địa ngục.

 

Một hạt cát, giữa vô thường thế tục,

Cũng trầm luân!… cũng ba nổi bảy chìm!

Còn chút vui riêng, bạn với đàn chim,

Hải điểu tới lui, múa ca hoan hỷ.

 


Và con dã tràng, cố nhân tri kỷ,

Xe cát trên lưng đi lp biển đông,

Giấc mộng phù sinh… tan biến hư không!

Vẫn ôm dĩ nghiệp, không hề thay đổi.

 

Những ngày nghỉ hè, qua đi rất vội,

Bao hình ảnh đẹp, vương vấn trong lòng

ai quan tâm, tới hạt cát không?

Hay chỉ nhớ nhung, mây trời sóng biển?

 


Hạt cát quá nhỏ, vô danh vô diện,

Nhưng muôn triệu hạt, kết tựa nương nhau,

Nó tạo bề thế, vô địch toàn cầu!

Cả ngũ đại dương trong vòng tay cát!

 

          Trần Quốc Bảo

                  Richmond, Virginia

            Địa chỉ điện thư của tác giả:

         quocbao_30@yahoo.com