Nắng nhạt chiều hôm gợi nỗi buồn
Vẳng xa lanh lảnh tiếng chuông buông
Dục hồn nhớ lại chiều quê cũ
Thương dáng mẹ hiền giữa rảy nương !
Có chiếc đò chiều về bến hẹn
Tao phùng rộn rã tiếng yêu thương
Người chờ thỏa lòng duyên tao ngộ
Người về rũ sạch áo phong sương.
Đó cảnh thanh bình chiều xóm nhỏ.
Khói chiều lan toả mái nhà tranh
Dưới dòng kinh hoa súng nở rộ
Cò bay điểm trắng cánh đồng xanh.
Tiếc lắm chiều thanh bình quê cũ
Nay chỉ còn trong ký ức buồn
Vì lửa loạn tràn vào thôn nhỏ
Thật bạo tàn bao nỗi tang thương!
Trai phải ra đi lo chống giặc
Vợ hiền ở lại chịu gian nan
Mẹ chờ con lòng sầu khắc khoải
Thật não nùng đau khổ lầm than !
Mẹ già mõi mòn đành ngã gục
Vợ hiền thành goá phụ cô đơn
Bao chiến sĩ nay thành tử sĩ
Hồn vật vờ trong nghĩa trang buồn!
Thật đau xót chiều qua thôn cũ
Có thấy gìa đâu chỉ nhớ buồn
Cảnh đấy người đâu vắng vẻ quá
Ngơ ngẩn hồn ta mãi tiếc thương!
2-6-2026
Hàn Thiên Lương

