Xin gửi lại ca khúc "Yêu Khổ" thơ Cao Vị Khanh, nhạc và giọng nữ SUNO AI, đầy đủ hơn trên kênh Youtube:
https://www.youtube.com/watch?
NVL
Xin gửi lại ca khúc "Yêu Khổ" thơ Cao Vị Khanh, nhạc và giọng nữ SUNO AI, đầy đủ hơn trên kênh Youtube:
https://www.youtube.com/watch?
NVL

Mừng July 4th Ngày Hoa Kỳ Độc Lập
Bỏ Quê hương đến xứ này
Chúng tôi được sống những ngày tự do
Nguyện cầu Thượng Đế ban cho Hoa Kỳ
Phú cường một cõi biên thùy
Tự Do đuốc sáng, phát huy toàn cầu!
Văn minh Mỹ Quốc hàng đầu
Uy quyền vũ lực, không đâu sánh bì!
Chúng tôi, vận Nước suy vi
Giang sơn bị Cộng trị vì bấy nay!
Như đàn Chim Việt lạc bày,
Tới đây, xin nhận nơi này Quê Hương!
Tuy rằng gốc gác tha phương,
Nhưng trong một Nước, yêu thương nhau cùng!
Mừng “Ngày Độc Lập” vui chung!
Tự Do ngọn đuốc sáng trưng toàn cầu !!!
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của tác giả:
Tùy bút của Thanh Hà
| Số 36, Đại lộ Nguyễn Huệ |
Mỗi năm mừng lễ Độc Lập tôi vẫn luôn nhớ những khi trời chợp tối dắt mẹ và gia đình các em lên khu đồi cao trống trải để nhìn pháo hoa .Xin chia sẻ kỷ niệm.
Có những dòng sông tưởng như sinh ra để chỉ chảy qua đồng ruộng, qua bãi cát mịn, những bãi bồi lặng lẽ, hay lượn qua những lũy tre làng êm ấm. Nhưng cũng có những dòng sông, không hiểu vì sao, lại được lịch sử chọn làm ranh giới, chảy qua cả số phận của một dân tộc – để chia đôi hai miền, chia đôi phận người. Từ sông Gianh của thế kỷ xa xưa, nơi hai miền Đàng Trong – Đàng Ngoài, của Chúa Trịnh Chúa Nguyễn, đứng nhìn nhau qua màn sương lịch sử, đến sông Bến Hải của thế kỷ gần hơn, nơi bên kia cầu Hiền Lương từng run rẩy trong tiếng loa phóng thanh và những ánh mắt thù nghịch với mã tấu búa liềm, và bên này cầu với ấm no hạnh phúc, giáo dục nhân bản, và tự do xã hội. Hai dòng nước ấy, cách nhau hàng trăm năm, lại cùng mang một nỗi đau: nỗi đau của một đất nước bị chia đôi như một nhát chém vào tim. Là nỗi đau của những con người bị buộc phải đứng ở hai bờ, nhìn nhau mà không thể bước đến cầm tay nhau.
Bên ly cà phê cuối tuần, thân gửi đến các thân hữu ca khúc "Mưa Bên Trời, Mưa Trong Tôi" thơ Giáng Xưa, nhạc và giọng hát nam SUNO AI tha thiết bên lòng:
Chừng như tiếng gió thở dài
Chùm hoa đang héo u hoài mùa xuân
Mưa rơi nghe tiếng ngập ngừng
Tựa như goá phụ nhiều lần khóc than!
Cớ chi khuất bóng trăng ngàn
Khiến cho trần thế bước đàng chông chênh
Cầu duyên mấy nhịp gập ghềnh
Đò ngang xa bến cuộc tình dở dang !
Trách ai lỡ nhịp cung đàn
Tiếng ca ngào nghẹn miên mang nỗi sầu
Riêng ta, ta biết về đâu
Nửa đời vong quốc mái đầu trắng hoa!
Quê hương mãi mãi còn xa
Nhớ thương ngày tháng lệ nhoà mắt trông
Đêm ngày khắc khoải hoài mong
Tự do non nước cõi lòng bớt đau !
Con Về Thăm Bố
Ngày Từ Phụ, con trở về thăm bố,
Miệng mỉm cười, hôn bố, mắt long lanh!
Nhìn bố đăm đăm, rồi giã biệt nhanh.
Bố tỉnh dậy với hai dòng nước mắt!
Bố không khóc vì nỗi buồn hiu hắt,
Mà khóc vì, sung sướng được gặp con!
Có phải, theo mây qua đỉnh Thái Sơn...
Nghĩ đến bố, lòng mến thương bổi hổi?
Nên về thăm bố, rồi đi rất vội,
Không dặn dò, cũng chẳng nói năng chi.
Con yêu dấu ơi… con đã ra đi,
Vẫn sinh động trong trái tim bố mẹ.
Trên Thiên Đàng, con hãy mừng vui nhé!
Bố mẹ gặp con, trong mỗi kinh cầu!
Dù âm dương, song chẳng cách biệt nhau,
Cứ thỉnh thoảng, nhớ về thăm bố mẹ!
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của tác giả:
quocbao_30@yahoo.com
VỀ “CHUYỆN NGỦ”
CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Một tác phẩm văn học thực sự chạm đến trái tim người đọc không cần phải là những triết lý đao to búa lớn, mà đôi khi chỉ là một mảnh ký ức nhỏ, một tiếng cười hồn nhiên được nhặt nhạnh từ những ngày nghèo khó. "Chuyện Ngủ" của nhà văn Đặng Xuân Xuyến chính là một lát cắt như thế.