Monday, June 15, 2026

NỖI BUỒN CỦA BA

 

NỖI BUỒN CỦA BA 

 
                
Tưởng nhớ ba tôi
“Mùa báo hiếu từ phụ”
                 
               DTDB
 
Bao người háo hức tìm vui bên đó!
Tôi cũng muốn về thăm lại cố hương
Thời thanh xuân, ôi đẹp tợ thiên đường
Nhưng cay đắng, vẫn như hình với bóng!
 
Mẹ qua đời khi giặc về giải phóng
Lần đổi tiền đánh tư sản đợt đầu
Bị cướp nhà, chia ruộng đất, bắt trâu
Còn mang bản án cường hào ác bá!
 
Ở trong tù ba bị đày nghiệt ngã
Tội góp công, tiếp sức giúp“ngụy quyền”
Đào tạo nên người, thế hệ thanh niên
Tuổi lục tuần còn phải đi học tập!
 
Anh tôi cải tạo bỏ thây đất Bắc!
Vì ngày xưa làm “lính Mỹ đánh thuê”
Trả nợ máu nên chẳng có ngày về…
Bởi tốt nghiệp từ trường Quân Y sĩ!
 
Dùng thủ đoạn giặc trả thù vị kỷ
Không chút lý tình, luật lệ, nghĩa nhân
Cha mẹ tôi đã cứu giúp bao lần
Khi nhà họ gặp quẩn cùng khốn khó
 
Họ là học trò ba tôi thuở nọ!
Mà bây giờ lấy oán trả ơn thầy
Ba không buồn cho thế sự đổi thay
Nhưng đau đớn, cõi lòng như dao cắt!
 
Ba bịnh họan trong lao tù của giặc
Bảo lãnh mấy lần chúng chẳng thả về
Ngày qua ngày, bịnh trầm trọng não nề
Khi phóng thích, ngã quị vì kiệt sức!
 
Ba suốt đời nêu sáng gương mẫu mực
Dạy học trò, nay tẩu tán bốn phương
Theo chánh nghĩa, làm rạng rỡ tông đường
Cũng có kẻ phản đồ theo giặc đỏ!
 
Trước khi qua đời ba tôi nhắc nhở:
"... Hoàn cảnh nào cũng phải giữ sắt son
Cha âu lo nhân nghĩa sẽ không còn!
Trên đất nước mấy ngàn năm Văn Hiến..."
 
 DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Chúng Tôi Chưa Giải Ngũ Thơ-Nhạc Chương Ha - Suno AI

 Ghi nhớ kỷ niệm Ngày Quân Lực VNCH xin mời thưởng thức nhạc phổ

Chúng Tôi Chưa Giải Ngũ
Thơ nhạc Chương Hà-Suno AI
pps Nhật Thụy Vi

Lời Người Dưới Mộ


( Cảm tác vợ người bạn vừa qua đời)

Em nằm dưới đáy mộ sâu,
Thương nhau xin hẹn kiếp sau tìm về,
Đường em mây phủ sương che,
Đường anh một bóng chắc se sắt lòng?

Tiếng Thơ Hoa Vàng: Vũ Hoàng Chương và "U Uất Nỗi Chơ Vơ

 

Sài Gòn–Một Thoáng Hương Xưa (kỳ 1)

 

Sài Gòn–Một Thoáng Hương Xưa (kỳ 1)

 Tùy bút của Thanh Hà 

Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại

Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu

Tôi sẽ nhớ trần gian này mãi mãi

Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu

(Phụng Hiến, thơ Bùi Giáng)

Trách Thầm


 

Chứng Tích - thơ Cao Vị Khanh

 

Saturday, June 13, 2026

Chiều Xưa Mưa Ở Lại - thơ NVL

 

ĐÔI MẮT PHƯỢNG (Nguyễn Đạt Thịnh) (Full) | Văn Chương Miền Nam

 

Tàn Phai - Thơ: TS Hàn Thiên Lương - Phổ nhạc AI: NS Nguyễn Đức Liêm

 

Sầu Đất Trích - Thơ: TS Hàn Thiên Lương - Phổ nhạc AI: NS Nguyễn Đức Liêm

 

Vẫn Còn Nước Mắt (Đỗ Duy Ngọc) - Tài Nguyễn Diễn Đọc

 

Út Ơi ! (Đoàn Xuân Thu) | Văn Chương Miền Nam

 

PBN 79 | Bằng Kiều, Tuấn Ngọc, Thái Châu, Nhật Trung, Nguyễn Ngọc Ngạn - Em Đi

 

CHIỀU TAO NGỘ




CHIỀU TAO NGỘ

 Em  đã  xuân  qua, hạ  cũng  tàn,
Thu vàng chờ mãn, gió đông sang.
Em đi tuyết trắng, vương màu tóc,
Trăng nước hương xưa lắm lỡ làng.
Em vui nhịp trống, tiếng đàn vang,
Như gió đưa mây bước nhẹ nhàng.
Qua lại vần xoay, nhanh dáng đẹp.
Dìu  em  quên  hẵn  lụy  trần  gian.
Ta  đến  thăm  em, thấy  ảnh  xưa,
Hồng, lan tươi thắm sánh sao vừa,
Hồ thu  dìu  dịu,  tình  dâng  mắt.
Khiến dậy trong lòng, nổi gió mưa.
Quê  cũ  một  thời  trong lửa đạn,
Đâu  người tri kỷ với  hồng  nhan?
Nỗi trôi trong chốn bùn, than, bụi,
Thoát cảnh tàn hung, tuổi đã vàng.
Ta bước cùng  em  điệu  nhạc  buồn,
Gặp nhau đất khách, ánh đèn buông.
Sắc  tài  mộng ước  đâu  còn  nữa,
Riêng  mãi  xuân tình,  ý  vẫn  luôn.
Ta cũng như em, ngã bóng chiều,
Giai  nhân, hiền  sĩ  biết  còn  yêu?
Còn chi  ước  hẹn  mai  ngày  nữa?
Đôi ngã riêng đường, giữa tịch liêu.
           Nhật Quang Phi Hồ.

Friday, June 12, 2026

Nợ Ân Tình Là Món Nợ Khó Trả Nhất Đời Người - Phạm Nhật Minh











Có những món nợ cầm giấy tờ đi trả là xong. Có những món nợ chỉ cần đủ tiền thì mọi chuyện khép lại rất nhanh. Người ta vay nhau vài triệu, vài trăm triệu, thậm chí cả một gia tài rồi cũng có ngày thanh toán sạch sẽ. Riêng nợ ân tình thì khác. Càng sống lâu càng thấy nặng lòng. Càng đi nhiều càng hiểu thứ khó trả nhất trên đời chưa bao giờ là tiền bạc, mà là cái nghĩa người khác dành cho mình lúc sa cơ.

CHÁU XIN GHI NHỚ, (Phiên bản chỉnh sửa) Tác giả: Dư Thị Diễm Buồn

 

Nắng chiều | Lê Trọng Nguyễn | Bản phối AI: nhẹ nhàng, mái nhà đơn sơ, khói lam bảng lảng

 

Nỗi Lòng Lưu Lạc


 

Duy Khánh | Kinh Khổ (Trầm Tử Thiêng) | Nhạc Vàng Bất Hủ

 

Bên Nhau Thơ-Nhạc Chương Hà - Suno AI

 Hai mươi năm rồi đó em, bao nhiêu kỷ niệm thật êm đềm. Cảm ơn em đem lại cho anh một đời hạnh phúc. Cảm ơn em tình yêu tha thiết và đậm sâu.

Mời thân hữu cùng tôi thưởng thức bản nhạc phổ :
Bên Nhau.
Thơ nhạc Chương Hà-Suno AI
pps Nhật Thụy Vi
trong nhịp điệu Blue tràn đầy cảm xúc.

Tuesday, June 9, 2026

Hãy Mau Tịnh Hồn






Thầy Giáo Cũ và Là Cờ Vàng

 Thầy Giáo Cũ và Là Cờ Vàng 

Nguyễn Duy An


1780885032513blob.jpg

*****     Những ấp ủ của người Miền Nam VN sau 30- tháng 4- 1975 .     *****

Tôi bàng hoàng xúc động thật lâu khi nhận được điện thoại của một người bạn học gọi từ Pennsyl-vania báo tin thầy cũ của chúng tôi là thầy N. mới từ Việt Nam qua Mỹ du lịch và thầy rất mong được gặp lại tôi. 

Tôi Vẫn Nhớ ... (LÝ THỤY Ý) | Văn Chương Miền Nam

 

Nhớ Về Trường Cũ Kiên Thành

 





Tuỳ bút


Nhớ Về Trường Cũ Kiên Thành


Thanh Hà


Quận Kiên Thành ngày xửa ngày xưa chỉ mở từ lớp vở lòng đến lớp ba-tôi không nhớ rõ năm nào-. Muốn học hết tiểu học phải qua An Hoà.

Ba tôi là công chức, nhận nhiệm sở ở nơi khác đến năm chị hai 10 tuổi mới dọn về Rạch Sỏi cho gần ông bà Ngoại. Lúc ấy chị đã vào lớp tư nên bắt buộc chị phải qua An Hoà học, con đường đến trường rất nhiêu khê đối với một cô bé gái 10 tuổi. Nầy nhé, chị phải đi bộ từ nhà đến Ngã Ba Rạch Sỏi khoảng 900 mét, nơi ấy có thêm ba giao lộ: bên phải đường ra tỉnh lỵ Rạch Giá, bên trái dẫn đi Minh Lương. Chị theo con đường giữa tiếp tục xuôi xuống bến đò Cống Hoà Hưng thêm vài trăm mét để đón xuồng qua sông. Gọi là Cống Hoà Hưng vì nơi đó có trại cưa lớn tên Hoà Hưng và có cái cống thoát nước to nên mọi người lấy hai tên ghép lại gọi cho dễ nhớ. 

Sunday, June 7, 2026

Saigon Của Tôi


 

Cà Phê Thứ Bảy

 

Cà Phê Thứ Bảy

  

Em chẳng bao giờ thích uống cà phê,
Nhưng thứ bảy em theo anh ra quán,
Anh muốn bên em phút giây thư giãn,
Giữa ồn ào của phố xá cuối tuần.

Anh đưa em đến la Madeleine,
Chọn một bàn nhỏ mình ngồi bên nhau,
Những bàn ghế nâu, tường nhà màu nâu,
Cà phê nâu bưng ra còn hơi khói.

Ly chocolate nóng cho em. Anh gọi.
Anh và em riêng trong một không gian,
Mời em điểm tâm với bánh Croissant,
Bánh mới nướng thơm giòn mùi bơ Pháp

Anh chiều em mua thêm phần bánh ngọt,
Orange dream Cake màu vàng cam ngon,
Uống chocolate nóng chắc phai môi son
Ăn miếng bánh chắc mùi son bay mất.

Anh vẫn thích cuộc đời là sự thật,
Đâu vì màu son, màu phấn điểm trang,
Chốc nữa hôn em anh sẽ thích hơn,
Vì đôi môi em có mùi vị ngọt.

Thứ bảy có nhiều cuộc tình hò hẹn,
Có ai vào quán cà phê như mình?
Niềm vui đôi khi không tốn nhiều tiền,
Ly cà phê đủ cho tình gần lại.

Anh vẫn thích cuộc đời là thứ bảy,
Một ngày thảnh thơi trọn vẹn cho nhau,
Vào quán cà phê chia từng giọt sầu,
Chung từng giọt vui có em tri kỷ.

Cà phê với em. Tình yêu chỉ thế,
Không xa hoa, không mơ mộng hoang đường,
Em cũng thích đời đơn giản dễ thương,
Thứ bảy sau lại cùng anh ra quán.

Nguyễn Thị Thanh Dương.