Thursday, February 19, 2026
Tết Đã Ra Mùng
Nguyễn Vĩnh Long
Trong những ngày Tết đang trôi qua, xin gửi đến các thân hữu bài thơ "Tết Đã Ra Mùng", như bao nhớ thương về một nơi chốn với bao kỷ niệm:
làn hương khói tỏa đọng bên thềm
trong thiêng liêng có bao hình bóng
theo gió hiên ngoài lạnh suốt đêm
Mùng Bốn sẽ qua ngày vẫn vậy
vẫn nắng mong manh thiếu cảnh nhà
bên mâm cúng đủ gà, xôi, rượu
chỉ thiếu mặt người vẳng phương xa
Chưa tới Mùng Năm mà xa lắc
mùa Tết em tôi mắt ngại ngùng
như thể bốn ngày chưa đếm đủ
những lần pháo nổ nhớ người ta!
Thôi đã qua Mùng như thể chẳng
có mùa Tết thuở cúc vàng hoa
ngõ nhà ai đó màu sân nắng
như trải áo tà hương phấn xa..!
Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long
Truyện Hay Sài Gòn Xưa - GÁNH XÔI NGHĨA TÌNH
Được gửi đến từ Kim Trúc
Cám ơn em
TH
Wednesday, February 18, 2026
1- Thơ : MÂM CỖ ĐẦU NĂM.
*****
Tết Đã Về Trong Lòng Bạn Hay Chưa ? (Đ.Văn)
Hoàng Thị Bích Hà
Nhớ Mùa Xuân Xưa
Thanh Hà

Tuesday, February 17, 2026
TUỔI XẾ CHIỀU...
TUỔI XẾ CHIỀU...
Khai bút đầu Xuân
NGÀY XUÂN TẢO MỘ
NGÀY XUÂN TẢO MỘ
Những ngày gần tết tôi hay mở you tube xem cảnh Việt Nam đón Tết cho đỡ nhớ quê hương, may ra tìm lại được một chút gì hình ảnh kỷ niệm của những mùa Xuân cũ.
Tình cờ tôi thấy những you tube ngày Xuân đi tảo mộ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa liền vào xem, nghĩa trang quân đội là hình ảnh thân thương với tôi từ lâu lắm rồi.
Giao Thừa Suy Tư
Ngoài kia, lặng lẽ… sương rơi.
Trong này, lặng lẽ… tôi ngồi suy tư.
Men say sưởi ấm từ từ,
Lòng nghe lắng đọng, tâm như nhập thiền!
Bao năm chĩu nặng ưu phiền,
Phủi tay buông bỏ, bỗng nhiên thư nhàn.
Giữa đêm trừ tịch,
Nghe bước thời gian.
Đâu đây… tiếng pháo nổ ran?
Ôi! muôn thế sự, cũng tan bụi đời!
Hít vào buồng phổi đầy hơi,
Nhẹ nhàng không khí lại rời thân ta!
Nhân sinh ở cõi ta bà,
Lợi-danh mây khói, vào ra vô thường.
Chợt nhớ bạn xưa,
Một thuở chiến trường!
Đã cùng gối đất, nằm sương,
Đêm nay lưu lạc, về phương trời nào?
Đang ngồi, nâng chén rượu đào,
Hay hồn đã lặng lẽ vào hư vô?
Sương sa trên chiếc lá khô,
Có-không, còn-mất, mơ hồ cả thôi!
Mịt mù, mây phủ đầy trời,
Suốt đêm trừ tịch, tôi ngồi trầm tư…
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của tác giả: