Bao nhiêu năm rượu vẫn đầy
mời người uống lại vị cay năm nào
chút trái đắng chút niềm đau
chút da thịt máu chút màu tang thương
Xin nâng ly những đoạn trường
uống ngày tháng cạn mười phương cúi đầu
uống đời từng ngụm mưa mau
uống thân xác những áo nhàu nếp nhăn
Còn gì ở lại tháng năm
còn hương phấn cũ còn trầm tích xưa
tháng Tư uống mấy cho vừa
mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người
Để rồi cũng giấc mơ thôi
đêm nằm rót mộng bờ môi thắm nồng
đưa người cuối một nhánh sông
tìm đâu bến đợi giữa trăm năm buồn...
Tháng Tư Ơi, Những Phù Vân
Tháng Tư ơi, nắng có vàng
ngoài kia khóm lá cành ngang góc nhìn
chút bâng khuâng chút lặng thinh
có gì như thể bóng hình tháng năm
Tháng Tư ơi, bỗng thật gần
bao nhiêu năm vẫn ngỡ chừng hôm qua
gương soi đâu những lụa là
môi ngon đâu dấu tình xa cuối ngàn
Tháng Tư ơi, những phù vân
theo đời mấy bận qua lần mấy sông
chia nhau bao nỗi đường trần
mà nghe trong giọt lệ ngăn đáy lòng
Tháng Tư em có buồn không
có ngồi đếm sợi chỉ lồng bóng đêm
thương câu tóc xõa vai mềm
mà nay mây đã trắng thềm lãng quên
ThángTư ơi, những muộn phiền
nằm trong ký ức dốc triền lũng sâu
có gì gửi lại mùa sau
chút hương phấn cũ chút màu biển dâu...




