Tuesday, June 9, 2026

Tôi Vẫn Nhớ ... (LÝ THỤY Ý) | Văn Chương Miền Nam

 

Nhớ Về Trường Cũ Kiên Thành

 





Tuỳ bút


Nhớ Về Trường Cũ Kiên Thành


Thanh Hà


Quận Kiên Thành ngày xửa ngày xưa chỉ mở từ lớp vở lòng đến lớp ba-tôi không nhớ rõ năm nào-. Muốn học hết tiểu học phải qua An Hoà.

Ba tôi là công chức, nhận nhiệm sở ở nơi khác đến năm chị hai 10 tuổi mới dọn về Rạch Sỏi cho gần ông bà Ngoại. Lúc ấy chị đã vào lớp tư nên bắt buộc chị phải qua An Hoà học, con đường đến trường rất nhiêu khê đối với một cô bé gái 10 tuổi. Nầy nhé, chị phải đi bộ từ nhà đến Ngã Ba Rạch Sỏi khoảng 900 mét, nơi ấy có thêm ba giao lộ: bên phải đường ra tỉnh lỵ Rạch Giá, bên trái dẫn đi Minh Lương. Chị theo con đường giữa tiếp tục xuôi xuống bến đò Cống Hoà Hưng thêm vài trăm mét để đón xuồng qua sông. Gọi là Cống Hoà Hưng vì nơi đó có trại cưa lớn tên Hoà Hưng và có cái cống thoát nước to nên mọi người lấy hai tên ghép lại gọi cho dễ nhớ. 

Sunday, June 7, 2026

Saigon Của Tôi


 

Cà Phê Thứ Bảy

 

Cà Phê Thứ Bảy

  

Em chẳng bao giờ thích uống cà phê,
Nhưng thứ bảy em theo anh ra quán,
Anh muốn bên em phút giây thư giãn,
Giữa ồn ào của phố xá cuối tuần.

Anh đưa em đến la Madeleine,
Chọn một bàn nhỏ mình ngồi bên nhau,
Những bàn ghế nâu, tường nhà màu nâu,
Cà phê nâu bưng ra còn hơi khói.

Ly chocolate nóng cho em. Anh gọi.
Anh và em riêng trong một không gian,
Mời em điểm tâm với bánh Croissant,
Bánh mới nướng thơm giòn mùi bơ Pháp

Anh chiều em mua thêm phần bánh ngọt,
Orange dream Cake màu vàng cam ngon,
Uống chocolate nóng chắc phai môi son
Ăn miếng bánh chắc mùi son bay mất.

Anh vẫn thích cuộc đời là sự thật,
Đâu vì màu son, màu phấn điểm trang,
Chốc nữa hôn em anh sẽ thích hơn,
Vì đôi môi em có mùi vị ngọt.

Thứ bảy có nhiều cuộc tình hò hẹn,
Có ai vào quán cà phê như mình?
Niềm vui đôi khi không tốn nhiều tiền,
Ly cà phê đủ cho tình gần lại.

Anh vẫn thích cuộc đời là thứ bảy,
Một ngày thảnh thơi trọn vẹn cho nhau,
Vào quán cà phê chia từng giọt sầu,
Chung từng giọt vui có em tri kỷ.

Cà phê với em. Tình yêu chỉ thế,
Không xa hoa, không mơ mộng hoang đường,
Em cũng thích đời đơn giản dễ thương,
Thứ bảy sau lại cùng anh ra quán.

Nguyễn Thị Thanh Dương.

Lính Nghĩ Gì, Tác giả: Lê Tấn Dương

 Bài thơ "Tôi Viết Cho Anh Người Tù Cải Tạo" Dư Thị Diễm Buồn đã gởi đi khắp nơi: Á, Âu, Úc... các Diễn Đàn trong và ngoài nước Mỹ. Mãi 21 năm sau nhận được bài "Lính Nghĩ Gì" của anh Lê Tấn Dương họa "TVCANTCT" gởi tặng DTDB. Và đến nay tháng 6/2/2026 được anh Yankee Nguyễn và toàn ban phổ theo nhạc mới AI. Trân trọng kính mời quý khán thính giả, và quý anh chị thưởng thức cả hai bài trên youtube. Chân thành cảm ơn bài họa của anh Lê Tấn Dương, anh Yankee Nguyễn phổ nhạc mới, cùng toàn ban... với lòng chân thành biết ơn của DTDB.


Tôi Viết Cho Anh. Người Tù Cải Tạo. Tác giả: Dư Thị Diễm Buồn

 

Saturday, June 6, 2026

Thương Nhớ Chapa

 


 

 Thương Nhớ Chapa

Kể từ lưu lạc xa quê,

Biết bao thương nhớ gửi về Chapa. (Sa Pa)

Một vùng rừng núi bao la,

Thượng ngun châu thổ Hồng Hà Lào Cai.

 

Tuyệt vời khí hậu nơi đây!

Lạnh se se tựa những ngày lập Đông,

Giống như Đà Lạt Lâm Đồng,

Tả Vân, Tả Phín bình bồng sương sa.

 

Chập chùng đồi núi Chapa,
Đỉnh cao nhất nước, ấy là Fansipan!
Trọng Đông tuyết lạnh giá băng,
Kỳ quan thắng cảnh, sánh bng Fuji.


Ruộng bậc thang đẹp tuyệt kỳ!

Cắt vòng đồi núi khác bức tranh.

Sức người biến cải thiên nhiên,

Nhà nông vẫn giữ cổ truyền xưa nay.

 

Sắc dân bn tộc nơi đây,

Gồm Mèo, Hmông, Thái, mường Tầy,ng Dzao.

Mỗi bản nói tiếng khác nhau,

Nhưng khi họp chợ, lầu lầu tiếng Kinh.

 

Gái Mèo, Hmông, Thái rất xinh!

Hồn nhiên hát “Dắc Cành Dinh (*) hẹn hò

Người Dzao, Tầy giỏi nông phu,
Cắt đồi thành ruộng, cần cù làm ăn.
  

n Chapa rất hiền lành,
Tấm lòng hiếu khách, đã thành bẩm sinh.

Cát Cát đi núi hữu tình!

Hương hoa thơm ngát rừng xanh bốn mùa.

 

Chim muông ca hát nô đùa,

Đất lành khí hậu gió mưa thuận hoà!

Tha phương nhắc tới quê nhà,

Nỗi lòng thương nhớ Chapa bồi hồi

            Trần Quốc Bảo
              Richmond, Virginia
           Địa chỉ điện thư của tác giả:

 

(*) Dân  ca miền Thượng “Dắc Cành Dinh (đại ý: Vào rừng hái hoa) trai gái thường hát,để tỏ tình với nhau.