Sunday, July 5, 2026

Hồn Quê Nhớ Mãi


 

Hồn Quê Nhớ Mãi

Ta như chiếc lá xa cành

Cách ngăn năm tháng thôi đành nhớ thương

Lẻ loi trong những đêm buồn

Cô đơn từng bước đoạn trường tha hương!

Mịt mờ trong những chiều sương

Đâu còn thấy được con đường làng xưa

Vui làm sao những ngày mùa

Đương đê vội bước gió lùa tóc ai!

Đêm hôm dưới bóng trăng đầy

Vẳng đưa tiếng hát sum vầy thôn trang

Đàn ai dạo khúc hòai lang

Thương sao ý thiếp tình chàng thủy chung!

Đò chiều về cập bến sông

Người xa trở lại tương phùng lệ rưng

Đẹp làm sao những ngày xuân

Vàng mai rực rỡ tưng bừng pháo hoa!

Ngày vui hạnh phúc mau qua

Giặc tràn thôn xóm cửa nhà nát tan

Hãi hùng lửa cháy thôn trang

Gông cùm cải tạo lầm than tột cùng !

Bao người cố sức vẫy vùng

Vượt biên ra biển, qua rừng… lìa quê

Lòng đau chẳng hẹn ngày về

Cam đời vong quốc tứ bề cô đơn!!

Lòng ta sao tắt cơn buồn

Hồn quê mãi mãi nhớ

thương ngậ

Saturday, July 4, 2026

MỪNG LỄ ĐỘC LẬP

 



                                 Lễ Độc Lập lại về nơi xứ Mỹ

Tượng trưng quyền tự trị xứ Cờ Hoa
Mọi người vui mừng đón ngày hoan ca
Tiếng pháo nổ đì đùng mừng ngày mới

Lễ Độc Lập là ngày vui mở hội
Mừng Tự Do, đất Nước được toàn quyền
Nước Cờ Hoa vui hưởng phút thần tiên
Niềm hãnh diện đứng lên xây dựng Nước

Đất Hoa Kỳ bao năm dài Lập Quốc
Đã qua rồi những ngày tháng khó khăn
Hiệp Chủng Quốc giờ đây đã trưởng thành
Xây dựng Nước vững tin vào Thượng Đế

4 tháng Bảy, người ta vui mừng Lễ
Tràng pháo bông chào đón ngày vinh quang
Trang lịch sử oai hùng mãi hiên ngang
Đặt Tổ Quốc với niềm tin trên hết

4 tháng Bảy, ngày mừng khôn kể xiết
Nói lên tình đoàn kết của toàn dân
Góp chung tay mang lại ánh hào quang
Hiệp Chủng Quốc đứng lên giành Độc Lập

Tiếc thương thay Việt Nam bị vùi dập
Bởi thằng ngu cai trị chúng tham quyền
Dân tình ta đói rách, khổ triền miên
Nước Độc Lập sao dân tình vẫn khổ ?

Nguyễn Vạn Thắng


Sau Cơn Mưa, Trời Vẫn Tối (Nhật Hà) | Văn Chương Miền Nam

 

TA VỀ NHÌN LẠI

 Nhân Mừng July 4th, 250 Năm Độc Lập Nước Mỹ, nhìn lại...

Gửi đến các thân hữu ca khúc "Ta Về Nhìn Lại" thơ Trần Bang Thạch, nhạc và giọng hát nữ SUNO AI:

https://www.youtube.com/watch?v=xZtazdg5LRc

 

Chúc mọi niềm vui,

BẾN CỦA DÒNG SÔNG

 

Biển Sầu Trong Mắt Đợi



 


Chiếc Roi - Đoàn Xuân Thu









Cành dâu tằm




Má về với ba khi còn rất trẻ. Ba, hai mươi tuổi. Má, mười tám tuổi. Má dứt sữa anh Nhiên không lâu thì có mang tôi. Tôi được sanh ra cách anh Nhiên tôi hai tuổi. Theo tập tục dân giã truyền thống của ngưòi dân vùng đồng bằng sông Cửu Long Tây Nam Việt Nam, người khác thường gọi anh mình bằng thứ: chẳng hạn anh hai, anh ba. Riêng tôi, tôi đặc biệt gọi anh mình bằng tên: anh Nhiên.

Friday, July 3, 2026

Sinh Nhật Thứ 250 Năm Của Hoa Kỳ Lời Tri Ân Từ Một Người Tị Nạn Việt Nam

image.png

·       

Triều Giang


Hai trăm năm mươi năm trước, những người lập quốc Hoa Kỳ đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một quốc gia được xây dựng trên những giá trị mà ngày nay chúng ta vẫn luôn nhắc đến với niềm kính trọng: tự do, bình đẳng và quyền mưu cầu hạnh phúc.

TẠISAO TÔI YÊU NƯỚC MỸ

 MỪNG ĐỘC LẬP NƯỚC MỸ 




TẠISAO TÔI YÊU NƯỚC MỸ

DTDB
  
Cứ mỗi năm xứ người mừng “Độc Lập”
Pháo tưng bừng... gợi nhớ quá cố hương
                    Chồng cải tạo, gia cảnh lắm đoạn trường                     
Hãi hùng, âu lo, dật dờ, ngao ngán...
 
Sau miền Nam rơi vào tay Cộng sản
Từng lớp lớp người hớt hãi bôn đào
Vượt biển khơi, trời thịnh nộ thét gào
Sấm gầm gừ, sóng ầm ầm giận dữ!
 
Kể từ đó chúng tôi đời lữ thứ
Tạm dừng chân hoang đảo, nước tự do
Thuyền nhân thoát nạn, đỡ sợ, bớt lo
Liên Hiệp Quốc với tấm lòng hoan hỉ
 
Chín tháng sau, gia đình tôi vào Mỹ
Nhà bốn người, chồng vợ cùng hai con
Xứ lạ quê người, buồn tủi héo hon…
Thương nhớ cha mẹ, họ hàng, chòm xóm…
 
Nhớ bờ sông cây bần nhiều đom đóm
Xuồng câu tôm le lói bóng đèn chông
Giọng hò lơ cô lái thả xuôi dòng
Trẫy chợ Tết, trời nửa đêm về sáng
 
Thời Cộng Hòa không ai buồn cấm cản
Sĩ, nông, công, thương… tự chọn cho mình
Có người vào trường đào tạo chiến binh
Công, tư chức, kẻ bán buôn, ruộng rẫy…
 
Dân miền Nam sống ấm no thoải mái
Trường dạy nghề, thầy lớp học sẵn sàng
Đường tiến thân lớp trẻ rộng thênh thang
Vì tương lai, tiền đồ dân tộc Việt…
 
Khi đến phi trường Mỹ, rồi mới biết
Vợ, chồng, con ốm đói như thây ma
Đôi dép mòn, bộ đồ cũ dính da
Hải đảo bịnh đau, héo hon sức kiệt
 
Nước Mỹ với tôi vạn điều khác biệt
Phong tục, tập quán, tiếng nói… ngu ngơ
Trong bao giấy, vỏn vẹn bốn hồ sơ
Không của cải, không đồng xu dằn túi!
 
Xứ người giàu sang… chạnh lòng buồn tủi!
Thương kẻ quyết tâm trốn bỏ quê hương
Với Cộng nô không cùng lối, chung đường
Đổi tự do, sống còn trong cõi chết...
 
Tháng lại năm qua… cày không biết mệt!
Việc bộn bề đỡ phiền não… băn khoăn
Nếp sống hài hòa, vượt những khó khăn
Con trẻ vô tư, đến trường chăm học…
 
Tâm hồn chúng thảnh thơi hồng tuổi ngọc
Sống vững vàng, với bằng cấp chuyên môn
Gia đình an vui, thoải mái tâm hồn…
Lòng ngay thẳng, không nghĩ suy tạp nhạp
 
Có như thế thân tâm luôn an lạc
Gẫm cuộc đời như gió thoảng mây bay
Ngày đến đây chỉ có trắng đôi tay!
Siêng năng... mới hòa đồng dân bản xứ!
 
Nước Mỹ trợ giúp người nghèo mọi thứ
Có tự do, có bình đẳng, nhân quyền…
Được mở hãng xưởng, những việc tư, riêng…
Miễn đừng phạm pháp, hoặc phiền người khác
 
Mỹ trong tôi, là bầu trời ấm mát
Là tấm lòng của biển độ thế nhân
An ổn tâm linh, sức khỏe, tinh thần…
Vì như thế… nên tôi yêu nước Mỹ!
 
DƯ THỊ DIỄM BUỒN
 
 

Ngó Người - thơ Trần Yên Hòa

 

Yêu Khổ - thơ Cao Vị Khanh

 Xin gửi lại ca khúc "Yêu Khổ" thơ Cao Vị Khanh, nhạc và giọng nữ SUNO AI, đầy đủ hơn trên kênh Youtube:

https://www.youtube.com/watch?v=hbJCTJx2hHY

NVL

Đàn Bà...Đàn Bà Là Chi Rứa ?!












- Đàn bà là thứ mà đàn ông không thể thiếu được. Anh có thể thiếu rượu, thiếu thuốc lá, thậm chí có thể thiếu cả áo mặc nhưng không thể thiếu đàn bà.


- Đàn ông tiếng là mạnh mẽ thế, cứng cỏi thế nhưng thiếu đàn bà là cô đơn ngay.


- Bận rộn như Hoàng đế Napoleon, xông pha trận mạc khắp các chiến trường châu Âu mà vẫn không thể thiếu đàn bà. Chiến tranh quyết liệt, căng thẳng như ở lòng chảo Điện Biên Phủ năm 1954 mà Tướng De Castries vẫn cần một cô nhà báo xinh đẹp làm thư ký riêng.


- “Giai nhân tự cổ như danh tướng”. Người Trung Quốc xưa đã nói như vậy.

Trần Thái Hòa - Lá Đổ Muôn Chiều (Đoàn Chuẩn, Từ Linh) PBN 97

 

Thursday, July 2, 2026

TRĂNG VỀ THÔN DÃ - TG Hoài An & Huyền Linh -Tiếng hát Trương nguyệt Ánh - Hoà âm Trọng Thủy

 

Mừng July 4th Ngày Hoa Kỳ Độc Lập

 Mừng July 4th Ngày Hoa Kỳ Độc Lập 

 

Bỏ Quê hương đến xứ này

Chúng tôi được sống những ngày tự do

Hôm nay là: JULY 4th

Nguyện cầu Thượng Đế ban cho Hoa Kỳ

 

Phú cường một cõi biên thùy

Tự Do đuốc sáng, phát huy toàn cầu!

Văn minh Mỹ Quốc hàng đầu

Uy quyền vũ lực, không đâu sánh bì!

 

   





Chúng tôi, vận Nước suy vi

Giang sơn bị Cộng trị vì bấy nay!

Như đàn Chim Việt lạc bày,

Tới đây, xin nhận nơi này Quê Hương!

 

Tuy rằng gốc gác tha phương,

Nhưng trong một Nước, yêu thương nhau cùng!

Mừng “Ngày Độc Lập” vui chung!

Tự Do ngọn đuốc sáng trưng toàn cầu !!!

 

         Trần Quốc Bảo

                Richmond, Virginia

           Địa chỉ điện thư của tác giả:

       quocbao_30@yahoo.com

 

Sài Gòn-Một Thoáng Hương Xưa (kỳ 3 - Cuối)

 Tùy bút của Thanh Hà 


Số 36, Đại lộ Nguyễn Huệ
Sách vở ích gì cho buổi ấy
Áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già
(Nguyễn Khuyến)

Ngày 02 & 03/12/ 2025
Đường Lê Lợi- Nhà sách Khai Trí
Ngày xưa khi Internet chưa ra đời, người ta đọc & học qua
sách vở, báo chí in trên giấy. Nhắc đến sách vở là phải nhắc đến nơi bán sách. Nhắc đến nơi bán sách thì không ai không nhớ đến Nhà sách Khai Trí địa chỉ số 62 đại lộ Lê Lợi (từng có tên Bonard) Sài Gòn. Chủ nhân là ông Nguyễn Hùng Trương, một người có tấm lòng, có công rất lớn với nền văn hoá nhân bản miền Nam Việt Nam.
Tôi chắc rằng tất cả những người hiếu học, đam mê sách vở của thời trước năm 1975 đều từng đặt chân vào nhà sách Khai Trí không chỉ một lần.

TRỞ LẠI VƯỜN XƯA


 

Wednesday, July 1, 2026

Nhìn Pháo Hoa Nhớ Mẹ - Thơ Nhạc Chương Hà - Suno AI

 Mỗi năm mừng lễ Độc Lập tôi vẫn luôn nhớ những khi trời chợp tối dắt mẹ và gia đình các em lên khu đồi cao trống trải để nhìn pháo hoa .Xin chia sẻ kỷ niệm.

Nhìn Pháo Hoa Nhớ Mẹ
thơ nhạc Chương Hà
Suno AI hổ trợ
pps Nhật Thụy Vi

 



Có những dòng sông tưởng như sinh ra để chỉ chảy qua đồng ruộng, qua bãi cát mịn, những bãi bồi lặng lẽ, hay lượn qua những lũy tre làng êm ấm. Nhưng cũng có những dòng sông, không hiểu vì sao, lại được lịch sử chọn làm ranh giới, chảy qua cả số phận của một dân tộc – để chia đôi hai miền, chia đôi phận người. Từ sông Gianh của thế kỷ xa xưa, nơi hai miền Đàng Trong – Đàng Ngoài, của Chúa Trịnh Chúa Nguyễn, đứng nhìn nhau qua màn sương lịch sử, đến sông Bến Hải của thế kỷ gần hơn, nơi bên kia cầu Hiền Lương từng run rẩy trong tiếng loa phóng thanh và những ánh mắt thù nghịch với mã tấu búa liềm, và bên này cầu với ấm no hạnh phúc, giáo dục nhân bản, và tự do xã hội. Hai dòng nước ấy, cách nhau hàng trăm năm, lại cùng mang một nỗi đau: nỗi đau của một đất nước bị chia đôi như một nhát chém vào tim. Là nỗi đau của những con người bị buộc phải đứng ở hai bờ, nhìn nhau mà không thể bước đến cầm tay nhau.

Viết Một Chuyện Tình (Tiểu Tử) | Văn Chương Miền Nam

HAPPY CANADA DAY

happy CANADA DAY.Kính chúc quý Thầy CÔ CÙNG CÁC THÂN HỮU CỦA THA HƯƠNG MỘT NGÀY CANADA DAY TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC

Monday, June 29, 2026

Vội qua cầu

-l5EGvfKvot5DNge19rAqkb0SDskyq9GJ6kjmvItXGAWpdo/s600/VOIQUA%20CAU.png"/>

Sunday, June 28, 2026

Mưa Bên Trời, Mưa Trong Tôi - thơ Giáng Xưa

 Bên ly cà phê cuối tuần, thân gửi đến các thân hữu ca khúc "Mưa Bên Trời, Mưa Trong Tôi" thơ Giáng Xưa, nhạc và giọng hát nam SUNO AI tha thiết bên lòng:

https://www.youtube.com/watch?v=q930O_nO8Xs

Phiên Khúc Chiều Mưa / Kim Trúc Trình Bày

 

Friday, June 26, 2026

THA HƯƠNG 3.000.000 PAGEVIEWS


 

NỖI lÒNG




Chừng như tiếng gió thở dài

Chùm hoa đang héo u hoài mùa xuân

Mưa rơi nghe tiếng ngập ngừng

Tựa như goá phụ nhiều lần khóc than!

Cớ chi khuất bóng trăng ngàn

Khiến cho trần thế bước đàng chông chênh

Cầu duyên mấy nhịp gập ghềnh

Đò ngang xa bến cuộc tình dở dang !

Trách ai lỡ nhịp cung đàn

Tiếng ca ngào nghẹn miên mang nỗi sầu

Riêng ta, ta biết về đâu

Nửa đời vong quốc mái đầu trắng hoa!

Quê hương mãi mãi còn xa

Nhớ thương ngày tháng lệ nhoà mắt trông

Đêm ngày khắc khoải hoài mong

Tự do non nước cõi lòng bớt đau !


 

Con Về Thăm Bố Thơ Trần Quốc Bảo

     



            Thơ Trần Quốc Bảo

   Con VThăm B

 Ngày Từ Phụ, con trở về thăm bố,

Miệng mỉm cười, hôn bố, mắt long lanh!

Nhìn bố đăm đăm, rồi giã biệt nhanh.

Bố tỉnh dậy với hai dòng nước mắt!

 

Bố không khóc vì nỗi buồn hiu hắt,

Mà khóc vì, sung sướng được gặp con!

Có phải, theo mây qua đỉnh Thái Sơn...

Nghĩ đến bố, lòng mến thương bổi hổi?

 

Nên về thăm bố, rồi đi rất vội,

Không dặn dò, cũng chẳng nói năng chi.

Con yêu dấu ơi… con đã ra đi,

Vẫn sinh động trong trái tim bố mẹ.

 

Trên Thiên Đàng, con hãy mừng vui nhé!

Bố mẹ gặp con, trong mỗi kinh cầu!

Dù âm dương, song chẳng cách biệt nhau,

Cứ thỉnh thoảng, nhớ về thăm bố mẹ!

 

          Trần Quốc Bảo

                  Richmond, Virginia

            Địa chỉ điện thư của tác giả:

        quocbao_30@yahoo.com