Friday, April 24, 2026

Mối Sầu


 

Chuyện xóm tôi 30 tháng tư 1975

 


Chuyện xóm tôi 30 tháng tư 1975 .


Sau ngày 30 tháng tư 1975 bao nhiêu gia đình gặp cảnh tang thương mất mát. Thành phố đã ngừng tiếng súng, cộng quân đã quản trị thủ đô Sài Gòn.

Thursday, April 23, 2026

Tha Hương

 


Nỗi Buồn Tháng Tư: Những Người Không Chịu Chết - Trần C. Trí












Nỗi Buồn Tháng Tư: Những Người Không Chịu Chết - Trần C. Trí





Bài viết này lấy cảm hứng từ tựa đề của một tác phẩm nổi tiếng trong nền văn học Việt Nam Cộng Hoà. Đó là tựa đề “Những người không chịu chết” (1972), một trong những vở kịch nổi tiếng của kịch tác gia Vũ Khắc Khoan. Lúc vở kịch ra đời, tôi hãy còn nhỏ lắm, nhưng cũng phần nào đủ trí khôn để thưởng thức vở kịch này. Tôi được đọc vở kịch trước rồi sau mới xem kịch trên truyền hình. Đã mấy mươi năm rồi nên bây giờ tôi chỉ còn nhớ lờ mờ rằng vở kịch đó nói về một nhóm tượng người mẫu, cứ đêm đêm đêm lại trở thành người, sống, ăn nói và sinh hoạt như bao con người bình thường khác, với đầy đủ tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, thất tình lục dục. Bài viết này mượn cảm hứng đó để nói về - không hẳn chỉ là những con người - mà còn là những thực thể khác, cũng không hề chịu chết, qua dòng lịch sử nghiệt ngã của nước Việt, tính từ ngày 30 tháng Tư năm 1975.

Tuesday, April 21, 2026

Truyện ngắn: CHUYỆN CỦA THUẬN

 


 

Thuận bằng tuổi tôi, học cùng tới cấp 3 nhưng chỉ chơi thân với nhau mấy năm cấp I. Về vai vế họ hàng thì tôi gọi Thuận là cậu xưng cháu, họ cũng xa xa rồi, cỡ nếu Thuận là con gái có yêu đương với tôi thì trong họ cũng không ai phản đối. Nhà tôi ở xóm Chùa, đầu làng, còn nhà Thuận ở giữa làng, đi bộ đến nhà nhau chắc chỉ hết mươi, mười lăm phút. Ngày học cấp I, Thuận hay rủ tôi vào nhà chơi, cứ gọi tôi là anh xưng em, tình cảm lắm, mà Thuận toàn khen tôi đẹp trai học giỏi rồi đợi lúc tôi phổng mũi vì được khen là Thuận nhẹ nhàng dúi vào tay tôi con dao để băm bèo, cái chổi để quét nhà, quét bếp... Thuận khôn lắm, chả ngây ngô như tôi, như thằng Chủ, thằng Oanh,... Rõ ràng Thuận cao hơn tôi, trắng hơn tôi, đẹp trai hơn tôi, nếu chấm điểm, Thuận xứng đáng điểm 10, còn tôi chiếu cố thì may ra được 5 điểm, vậy mà Thuận luôn nắm tay tôi, chớp chớp mắt nhìn tôi rồi thủ thỉ: - Xuân ơi, ước gì em đẹp trai như anh, sau này em sẽ làm cho khối đứa con gái phải có con với em...

Monday, April 20, 2026

NÓI VỚI CON

 




   
DTDB
 
Con đã lớn, giờ đứng cao hơn bố
Đôi giầy xưa... nay đã nhỏ hơn chân
Bươn chải xứ người, con được thành nhân
Sống bình đạm cũng một đời thoải mái
 
Con hỏi mẹ: “...Tại sao mình trốn chạy?
Vượt trùng dương, vượt rừng núi hiểm nguy
Tội tình gì phải bỏ xứ ra đi?
Bao kẻ chết trên hành trình vượt biển...”
 
“...Nước Việt Nam bốn ngàn năm Văn Hiến
Từ Nam Quan đến tận mũi Cà Mau
Được bồi đắp bằng xương trắng máu đào
Người ái quốc sử xanh còn ghi rõ...
 
Giặc ngoại xâm, và lũ Tàu man rợ
Bắt dân vào rừng thẵm tìm ngà voi
Mò ngọc trai dưới tận đáy trùng khơi
Ôi những cảnh chất chồng thêm ai oán!
 
Ngô Vương Quyền đánh đuổi quân Nam Hán
Hai bà Trưng gương liệt nữ hùng anh
Công chúa Huyền Trân qua sống Chiêm Thành
Bỏ tình riêng, dâng đời cho Tổ Quốc...
 
Vì nước Việt, vì muôn dân hạnh phúc
Từng lớp người đã tiếp nối hy sinh
Chiến sĩ vô danh vì nước quên mình
Tên vùi tận đáy mồ sâu lạnh ngắt...
 
Tháng Tư Đen... quê hương vào tay giặc!
Chế độ bạo tàn, tan nát gia đinh...
Tương lai con… Cha là cựu chiến binh
Nên bất chấp hiểm nguy lìa đất tổ...
 
Dù gian lao, mẹ mong con ghi nhớ
Ơn ngọn rau tấc đất chốn quê nhà...
Gương tiền nhân, kỳ vọng của ông cha
Quốc kỳ Việt Màu Vàng Ba Sọc Đỏ” 
 
Dẫu biết rằng, trần gian là bể khổ...
Nhưng sống sao không hỗ với lương tâm
Sống sao cho giữa nhật, nguyệt đêm rằm...
Ngưỡng mặt nhìn thế đời... không thấy thẹn.
 
DƯ THỊ DIỄM BUỒN

ĐÁP LỜI SÔNG NÚI - Thơ & Nhạc Chương Hà - SUNO AI

 Người già, người trẻ, hởi ai luôn nghĩ tới lá quốc kỳ, bài quốc ca, linh hồn tổ quốc, xin hãy cùng tôi chia sẻ

ĐÁP LỜI SÔNG NÚI
thơ nhạc Chương Hà/Suno
pps Nhật Thụy Vi

Hồi Ký Miền Nam | Điệu Bolero Tháng Tư Buồn (Nguyễn Vĩnh Long)

 

Sunday, April 19, 2026

Rạch Sỏi - Tri Tôn Giao Duyên

Lời tác giả…trong năm cô em xinh xắn duyên dáng này , hỏng biết ảnh đã phải lòng cô nào nữa ta ơi 
hihihi !! 


NỖI BUỒN THÁNG TƯ: THÁNG TƯ LẠI VỀ

 


DE NGUYEN



THÁNG TƯ LẠI VỀ 
De Nguyen

Không cần lịch, không cần ai nhắc, lòng người lính cũ vẫn tự biết. Nó đến bằng một cơn gió nhẹ mang theo mùi nắng cũ, bằng tiếng trực thăng xa xa trong ký ức, bằng màu hoàng hôn đỏ quạch như ngày nào trên boong tàu. Tháng Tư không chỉ là một bước ngoặt thời gian, nó là một vết cắt. Một vết cắt sâu vào lịch sử, vào thân phận, vào trái tim của những người từng mang trên vai màu áo của Việt Nam Cộng Hòa.

​ Niềm Đau Tháng Tư



 


Friday, April 17, 2026

🎵🍂 VÀNG XƯA ĐÃ PHAI | Trần Duy Đức - Thơ: Trần Hồ Dũng | Quang Thắng

 

Trên Đồng Lúa Vàng


 

MỘT THUỞ SÀI GÒN

 



Bây giờ sống nơi xứ sở thanh bình
Có ai nhớ về Saigon ngày cũ
Đường Duy Tân với hàng me xanh quyến rũ
Đôi lứa lượn lờ trên chiếc vespa trắng chiều cuối tuần

Bây giờ sống hơn nửa kiếp phù vân
Có ai nhớ buổi sáng cúp cua vào Rex xem Love Story
Ngồi Brodard ngắm phố phường, ăn kem chung một ly
Ghé Thư Viện Quốc Gia ôn bài dưới tàng cây che mát

Đêm sáng trăng, tiếng đàn guitar hòa cùng giọng trầm ai hát
Giữa lặng im triệu giấc ngủ say mềm
“Mặc áo the đi guốc mộc, Về Đây Nghe Em*
Câu mời gọi luồn cơn rung da thịt

Bây giờ–Ngày ấy–Hai bờ sông cách biệt
Một đoạn đời sang trang đã từ lâu
Nhìn cánh lan rơi nhắc nhớ dấu yêu đầu
Đâu ai tắm hai lần trong cùng dòng nước**

*Về đây mặc áo the đi guốc mộc , nhạc Trần Quang Lộc
**Triết gia Heraclite: ”Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông”

Thanh Hà

Thursday, April 16, 2026

Chết Vì Sông Núi - Thơ và Nhac Chương Hà - Suno AI

 Cùng quý anh chị em

.Hôm nay tôi bắt đầu post những nhạc bản phổ từ những bài thơ cho "tháng tư đen" mà hàng năm những ngày tháng nầy ta không sao quên được.

Xin cùng tôi chia sẻ:
CHẾT VÌ SÔNG NÚI
thơ nhạc Chương Hà/Suno AI
pps Nhật Thụy Vi

Vá cờ

 

Ai là nguỵ?

 









51 năm nhìn lại ngày 30 tháng Tư năm 1975.

Tập Đoàn Lê Duẩn – Lê Đức Thọ: vừa ăn cướp, vừa vu cáo!
Lịch sử dân tộc Việt Nam có những trang đen tối mà không thể nào quên, khi những kẻ nắm quyền lực vừa cướp đoạt tài sản, quyền lực và tự do của người dân, vừa dựng lên luận điệu vu cáo để biện minh cho hành vi tội ác của mình.
Trong thế kỷ XX, tập đoàn Lê Duẩn – Lê Đức Thọ là minh chứng sinh động và không thể chối cãi cho hiện tượng này. Chúng vừa xâm lược miền Nam, chiếm đoạt đất đai, tài sản, quyền tự do của hàng triệu người, vừa gán cho nạn nhân danh xưng “ngụy” để hợp pháp hóa hành vi cướp bóc và đàn áp. Đây là hành vi vừa phi lý vừa phi đạo lý, mà lịch sử sẽ không bao giờ quên.

Tuesday, April 14, 2026

TÔI & SÀI GÒN

Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy.

Tôi Bán Sách Ở Chợ Sách Đặng Thị Nhu (Phan Ni Tấn ) | Văn Chương Miền Nam

 

"Kiếp Sau Sẽ Gặp Lại" (Tuấn Văn) | Văn Chương Miền Nam

 

Monday, April 13, 2026

Nỗi Buồn Tháng Tư - DP










Đến khi nào người Việt Nam mới hết “Nỗi buồn Tháng Tư” (Hình: VietBao Foundation)






Ngày 30 Tháng Tư, 1975, đang giữa buổi làm việc, tôi thấy Ba tôi về nhà rất sớm. Ông ôm lấy tôi, giọng nghẹn lại đầy xúc động: ”Sài Gòn giải phóng rồi con.” Rồi ông dắt tôi ra nơi treo bảng thông tin của khu tập thể. Ở đó mọi người đã tập trung đông đúc tự khi nào. Tất cả đều nghểnh cổ nhìn theo tay một bác già mái tóc hoa râm, tay đang run run dán lá cờ đỏ sao vàng đè lên hai chữ Sài Gòn.




Rồi họ rồi ôm lấy nhau cười cười nói nói. Trên khoé mắt ai ai cũng ánh lên những giọt lệ long lanh. Tôi kiễng chân nhìn lên tấm bản đồ Việt Nam hình chữ S: Một nửa bản đồ, đỏ chói những lá cờ, che phủ lên khắp các địa danh phía dưới vĩ tuyến 17! Đâu đâu tôi cũng thấy mọi người sung sướng đến tột cùng.

TÂM SỰ TUỔI TÁM MƯƠI

 


TÂM SỰ TUỔI TÁM MƯƠI 

Bốn mươi sáu năm tỵ nạn Hoa Kỳ
Nhiều hơn thời gian sống miền đất mẹ
Ơn nghĩa cưu mang bao năm không nhẹ 
Nhưng sao lòng vẫn nặng chữ Việt Nam
 *
Vẫn nhớ thương khắc khoải lúc chiều tàn 
Và những đêm khuya nghẹn ngào, thổn thức
Hai chữ VIỆT NAM ngút sầu lửa dựng
Cháy trong tim khi đọc những tin buồn
 *
Là những bản tin có ngọn roi hờn
Quất xối xả lên người dân vô tội
Những người dân lành Sài Gòn, Hà Nội
Tìm đến thủ đô đòi đất đòi nhà
 *
Đòi lại gia tài từ thuở Ông - Cha
Đã gầy dựng bằng mồ hôi, xương máu
Mà để hôm nay, một bày thảo khấu
Đến trưng thu, cướp gọn, cướp ngon lành
 *
Là những bản tin Tầu cộng gian manh
Đến nước Việt Nam mua nhà, cưới vợ
Chín mươi chín năm, thuê miền trù mỡ
Biến Việt Nam thành quận huyện của Tàu
 *
Hán hóa cách này thì chẳng lâu đâu
Dân Việt Nam sẽ một ngày diệt chủng
Tuổi trẻ Việt Nam có thương nòi giống
Như những người Do Thái xót thương quê?
 *
Lưu lạc phương nao họ cũng nhớ về
Gần hai ngàn năm huy hoàng phục quốc
Thế mà mình, năm mốt năm mất nước
Tiếng Việt Nam nhiều trẻ đã quên rồi !
 *
Lịch sử Việt Nam bị sửa, bị bôi
Không nguyên vẹn những trang hùng cứu nước
Những Triệu, Trưng, những Diên Hồng ngày trước
Mà bây giờ như thể áng mây bay
 *
Bốn mươi sáu năm day dứt từng ngày
Thấy đã đủ những phản đồ, đen trắng
Mà bất lực, mà ngậm ngùi cay đắng
Thương phận mình và thổn thức thương quê ...
 *
Bốn mươi sáu năm đau xót nghĩ về
Ơi Hà Nội, ơi Sài Gòn, ơi Huế ...
Dù sự thật bao phũ phàng dâu bể
Vẫn ước mơ ngày quang phục sơn hà
 *
Vẫn cầu mong tuổi trẻ Việt Nam ta
Được chính nghĩa sáng soi hồn dũng cảm
Vì tổ quốc, nối liền lòng ly tán
Để chung tay dựng lại nước non nhà
 *
Được thế, tám mươi, đỡ tủi tuổi già
Có dưới mộ cũng cười, mừng phục quốc
Hỡi tuổi trẻ, vì quốc gia, lý tưởng
Vì chính mình, xin hãy cứu Việt Nam !!!

Ngô Minh Hằng
Ngày 11/04/2026