Friday, April 10, 2026

BỞI ANH LÀ LÍNH CỘNG HÒA VIỆT NAM




BỞI ANH LÀ LÍNH 

CỘNG HÒA VIỆT NAM


DTDB



Hôm kia 

nhận được “quà” mầy

Nay thư tao gởi“đôi lời cảm ơn...”

Trưa hè mưa đổ từng cơn

Chuông chùa

Âm vọng gợi buồn xa xôi


Đã qua 

mấy chục năm rồi... 

Nước non sau cuộc đổi đời tang thương

Cắt từng khúc ruột... đoạn trường!

Giặc đem

bán đất cho phường ác nhân


Tàu Cộng 

biên giới ở gần

Lấy trọn Bản Giốc chẳng cần chút công

Trường, Hoàng Sa, đảo biển Đông...

Trên bản đồ 

Việt xóa xong chẳng còn!


Cộng bảo: 

“...Nước biển soi mòn

Đẩy đưa đảo Việt thành non sông Tàu...”

Nhớ ngày chinh chiến có nhau

Vị Thanh

Đồng Tháp, Cà Mau, Phước Thành…


Những trận

ác chiến Khe Sanh...

Mậu Thân lửa đạn tan tành Cộng nô

Quân ta quyết giữ cơ đồ

Hy sinh 

quyết chẳng thờ ơ tấc lòng...


Quê cha 

đất tổ chờ mong

Nay dân tộc Việt Lạc Hồng tứ phương

Góp bàn tay cứu quê hương...

“Đặc khu chín chín” 

là đường diệt vong


Bởi bọn 

Việt gian thông đồng...

Nên Tàu đã cướp non sông của mình

Bọn tao nổi dậy, biểu tình...

Có bị 

bọn chúng hành hình cũng cam!


“Phản động” 

Hãnh diện tao làm!

Còn tội “phản Quốc” Việt gian thế nào?

Tòa án Quốc Tế tối cao:

“Phản động/ 

Phản Quốc” Tội nào nặng hơn?


Nhớ xưa 

còn ở quân trường...

“...Trừ gian, diệt bạo...” từng cơn bão lòng!

Tao nào để chúng thong dong!

Thù nhà 

nợ nước, quyết lòng chẳng tha... 


Ở phương xa, hay quê nhà 

“...Bởi anh là lính Cộng Hòa Việt Nam”


DƯ THỊ DIỄM BUỒN 


Email: dtdbuon@hotmail.com


Thursday, April 9, 2026

Bình Thường Thị Đạo


 

THÁNG TƯ NGÀY ẤY

 



THÁNG TƯ NGÀY ẤY


 
Tháng Tư ngày ấy đêm ba mươi
Bỏ Nước ra đi tủi ngậm ngùi
Đất khách lưu vong đường vạn nẻo
Quê người lánh nạn khắp nơi nơi
Nhân Quyền đòi hỏi ...giam tù tội 
Dân Chủ đứng lên ...bịt miệng người 
Đất Mẹ bao năm còn lửa khói
Lệ buồn khóc hận có nào nguôi 

Thất bại thường tình của kẻ thua
Nhục vinh, vinh nhục mấy ai đùa
Thương cho vận Nước nghìn năm ấy
Khóc tủi quê hương một thế cờ
Đất Mẹ chung xây người đứng bán
Quê Cha gầy dựng kẻ đòi mua
Tủi cho dân Việt bao ngày tháng
Vận Nước bao phen cảnh trái mùa
 
Nguyễn Vạn Thắng

Má Và Con - Đoàn Xuân Thu





Má Và Con - Đoàn Xuân Thu

“Đừng để tình thương trễ hẹn”

Sau 21 năm chung sống, một buổi tối vợ tôi nói nhỏ nhẹ:

– Anh nên đưa một người phụ nữ khác đi ăn tối và xem ciné.

Tôi trố mắt. Cô ấy mỉm cười:

– Em yêu anh, nhưng em biết người ấy cũng thương anh, và bà đang mong mỏi được có một chút thời gian bên anh.

Tìm Quê



 Mượn chuyến bay đưa ta vượt nghìn trùng

Mượn chuyến xe chở ta về quê hương

Gió xô sóng, gợn xanh đồng lúa mạ

Mái nhà rơm xen lẫn chuối trổ buồng


Trên dòng kinh lặng lờ hoàng hôn tắt

Hàng lớp lục bình bèo dạt nhởn nhơ

Tưởng như níu lại một thời đã mất

Chơi bán hàng “ai ăn bún” ngây ngô


Xe chợt dừng ta ngồi trơ tượng đá

Đến nhà ư ? Nhà đâu? Nhà ở đâu?

Trong bóng đêm phố phường sao xa lạ

Trời! Không nhận ra nơi cắt rốn chôn nhau!


Sáng dậy sớm tìm cội dừa xiêm mát

Gốc xoài thanh, giàn hoa giấy nơi nao?

Vườn không cây, vườn khô cằn sa mạc

Quê ta ơi, em lạc mất phương nào?


Gọi thầm tên sao nghe chừng lạ lẫm

Vẫn là em nhưng không phải là em

Bởi đâu rồi bờ tường vi tươi thắm

Cánh đỏ màu son trang điểm môi mềm


Quê trong ta mãi là tranh là thơ

Là giòng sông nước ngọt, có hoa dại đôi bờ

Là giữa trưa hè trèo cây hái ổi

Là dịu nắng chiều, chơi trốn tìm quanh đụn rạ khô


Như lũ cá hồi theo biển đời tất bật

Luôn bơi về ghềnh thác thuở khai sơ

Ta cố tìm một thiên đường đánh mất

Hởi ôi! Kim thời gian không quay ngược bao giờ!


Quê ta ơi, em lạc mất phương nào?!

Thanh Hà

Monday, April 6, 2026

Chiều mưa ở Vĩnh Viễn

 




Chiều mưa ở Vĩnh Viễn

Chuyến phà muộn theo người về Long Mỹ

cơn mưa chiều bất chợt phía kia sông

chân lúng túng giữa hai bờ gió lộng

sóng lao xao theo từng giọt vô cùng

 

Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc

bước theo người mỗi bước mỗi thương chân

những mái lá nằm yên nghe gió trở

bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần

 

Mưa ngấm đất chiều nay mưa Vĩnh Viễn

làng quê em tên gọi thật xa xăm

như đôi mắt buồn quanh ngày xuống thấp

mưa quê nghèo, có giữ được ai không?

 

Mưa cũng tạnh để phà quay trở lại

một người thương đưa tiễn một người về

con nước chảy mang theo chiều dĩ vãng

phía kia bờ dáng ai đứng buồn ghê!

 

Mưa ngày xưa, chiều xưa mưa  Vĩnh Viễn

ướt môi người mưa thắm ướt môi tôi

mưa bây giờ mưa thương nhớ khôn nguôi

mưa ở lại, chiều xưa mưa ở lại...


NVL

Mưa Bên Trời Mưa Trong tôi

 

Nỗi Buồn


 

Tiếc Thanh Xuân


 

Thursday, April 2, 2026

Tôi đã khóc - Nhạc Nguyên Bích - Thơ Dư Thị Diễm Buồn.

 Bài thơ tôi viết vào năm 1980, nơi vùng

tạm trú đất lạnh tình nồng Chicago (Illinois).
Cho mãi mấy năm sau tôi mới nghe được nhạc phẩm
khi đi dạo trong Google! Nhờ chút duyên Văn Nghệ,
nhạc sĩ Nguyên Bích (thật sự tôi không biết gì về ông.
Có lẽ đọc được ở đâu đó, ông  phổ thành nhạc..."
Nghe xong nhạc phẩm, tôi đã khóc! "Tôi khóc vì vui mừng
có người cảm nhận được và phổ nhạc cho thơ mình!
Tôi khóc vì thương nhớ quá cố hương..." Và kể từ đó
mỗi lần "Tháng Tư Đen" trở lại, tôi xin gởi đến các:
Văn Đàn, Diễn Đàn... thính giả, quý anh chị "Tôi Đã Khóc"
để gợi nhớ về: Ngày 30 tháng 4 năm 1975 ngày nước
Việt Nam bị cộng Sản và Việt Cộng cưỡng chiếm!
Chân thành cảm ơn nhạc sĩ Nguyên Bích, cảm ơn tất cả 
quý  anh chị và toàn gia hạnh phúc, bình an , khỏe mạnh,
DTDB

Monday, March 30, 2026

BẾN XUÂN - VĂN CAO. Giọng ca vàng AI không thể bỏ qua, truyền cảm, lãng mạn, trữ tình

 

Ngọn Đèn Dầu Trong Góc Khuất - T. Nguyen





Ngọn Đèn Dầu Trong Góc Khuất - T. Nguyen









Ở thành phố London, Ontario, có một hội trường nhỏ sát bờ sông Thames, mỗi tuần mở cửa một lần cho mấy người già Việt Nam tới ngồi với nhau. Căn phòng lúc nào cũng ấm hơn ngoài trời, dù mùa đông hay mùa hạ, bởi mùi trà nóng, mùi dầu gió xanh quen thuộc tỏa ra từ vạt áo của những người già xa xứ, và những câu chuyện quen như gió thổi qua hàng dừa quê cũ.