Friday, May 29, 2026
(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong – 2026)
(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong – 2026)
Trong trái tim em
Anh không bao giờ chết
Anh chỉ nằm xuống
gối đầu trên mảnh đất quê nhà
cỏ xanh tươi từng nhánh hiền hòa
những con chim mang theo từng hạt nắng
rắc xuống mộ phần những sắc long lanh
Đôi giầy trận bùn vẫn chẳng hề khô
vẫn nhớ tùng ngón chân anh và lên tiếng gọi
vai áo chưa kịp mòn
cánh tay nào vẫn không hề mỏi
Anh đã làm gì với mớ tuổi thanh xuân
Lá cờ tổ quốc vẫn rung
trong lồng ngực còn rất trẻ
tiếng đạn nào vỡ òa như nước mắt
mảnh đạn nào bắn ra ghim vào giữa trái tim
Cũng trong lòng ngực thanh xuân đó
Anh chưa hề đếm bao nhiêu xác bạn xác thù
Anh chưa kịp mừng vui hay ân hận
chiến tranh lướt qua ngực anh như một trò đùa
Chiến tranh tàn
người ta ghi ơn chiến sĩ
người ta lau nước mắt cho nhau
Rồi người ta lại bắt đầu
một cuộc chơi sinh tử mới
và ngày Ghi Ơn không bao giờ cũ
nó chỉ bắt đầu lại
bằng một cuộc chiến khác
trên những vùng đất khác
và những người lính mới toanh
sẽ được ghi tên “Tưởng Niệm”
Những lá quốc kỳ vẫn được chọn để cắm
trên những cánh đồng hoa poppy
những bà mẹ
những người vợ trẻ
những đứa con
đều được đứng dưới lá cờ
cho Tổ Quốc Ghi Ơn
và em biết rất rõ một điều
Chắc chắn anh không về nữa.
Thursday, May 28, 2026
Người Có Hai Quê Hương
Tản mạn
Người Có Hai Quê Hương
Thanh Hà
1/-
Mỗi cuối năm tôi thường đi Việt Nam để hưởng không khí Tết âm lịch cùng với đại
gia đình: các anh chị em, cháu và thân quyến, bạn hữu.
Để tả về chuyến đi Việt Nam thì có nhiều từ ngữ để sử dụng.
*a) Nếu là người ngoại quốc thì họ sẽ nói:
–Chúng tôi Đi Việt Nam vào thời gian nầy, và sẽ Trở-về nhà (hay Quay-về) vào thời
gian này...
*b) Phần tôi, có ai hỏi thì tôi trả lời một cách vô thức:
– Tôi “Về VN” vào ngày…, và “Về Thuỵ Sĩ” vào ngày…
Tôi dùng từ ngữ Về cho cả hai lượt nhập cảnh và xuất cảnh Việt Nam.
Bởi tôi có hai quê hương.
Việt Nam là gốc rễ cội nguồn, là nơi chôn nhau cắt rốn, là nơi tôi mở mắt chào đời và
lớn lên cùng gia đình bao gồm ông bà ngoại, ba má, các chị em. Là nơi tôi để lại rất
nhiều kỷ niệm tươi đẹp nhất lẫn những kỷ niệm buồn đau của đời người.
Còn Thuỵ Sĩ là quốc gia từ năm 15,16 tuổi tôi đã mơ ước được sinh sống. Là nơi có
phong cảnh thơ mộng lãng mạn đẹp như tranh vẽ. Không gian êm đềm thanh tịnh,
quyền tự chủ tự quyết của người dân là ưu tiên hàng đầu (mỗi năm chúng tôi được
trưng cầu dân ý không ngớt cho nhiều đạo luật. Hiện có một phong bì chứa 3 lá
phiếu bầu đang nằm trên bàn chờ tôi biểu quyết OUI hay NON). Là quốc gia ít có
xáo trộn xã hội lẫn chính trị, dân hiếm khi xuống đường biểu tình đòi quyền lợi nầy
kia, chứng tỏ họ hài lòng với cuộc sống*
*Tôi phải dài dòng cắt nghĩa vậy để hiểu vì sao tôi nhận đây là quê hương của mình.
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi…
(Quê Hương, thơ Đỗ Trung Quân)
Nhà thơ Đỗ Trung Quân nói quê hương chỉ có một, nhưng tôi không “thấy” như ông
thấy.
Tôi biết rõ–bằng trái tim, tâm hồn, bằng lý trí–rằng mình có Hai Quê Hương.
Một quê hương Việt Nam là của phần-đầu-đời. Và một quê hương Thuỵ Sĩ là của
phần-đời-còn-lại.
RỪNG LÁ THẤP
CÁ CHUỒN CHIÊN VÀ CANH MÍT NON.
Đỗ Duy Ngọc
CÁ CHUỒN CHIÊN VÀ CANH MÍT NON.
Wednesday, May 27, 2026
Monday, May 25, 2026
Saturday, May 23, 2026
Chiều Tà Quê Cũ Ở Đâu
Chiều Tà Quê Cũ Ở Đâu
胡馬嘶北風,
越鳥巢南枝 (佚名)
“ Hồ mã tê bắc phong
Việt điểu sào nam chi “ ( Khuyết danh – Đông Hán )
Ngựa Hồ tràn xuống Trung Nguyên
Ngửi mùi gió Bắc ngựa liền hí vang
Chim Việt lạc tận Trường Giang
Nhớ quê chim ngủ cành nam hướng nhà.
萬里層雲
千山暮雪 (摸魚兒-雁丘)
“ Vạn lí tằng vân
Thiên sơn mộ tuyết “
( Nhạn Khâu – Nguyên Hiếu Vấn – Nam Tống )
Quê nhà muôn dậm mù khơi
Ngàn mây lốp lốp trông vời cố hương
Quan san trùng điệp dậm trường
Chiều hôm tuyết phủ ngập đường về quê.
Y Tả
Chiếc Nón Sắt Trên Đồi Hoang Thơ Trần Quốc Bảo
Chiếc Nón Sắt Trên Đồi Hoang
Nằm cô quạnh,
Trên đồi hoang vu
Ôm trong lòng nón... Niềm u uất buồn!
Có đêm giông bão mưa tuôn,
Ầm ầm sấm chớp, gọi hồn chinh nhân.
Như bom rơi trước mặt!
Như pháo nổ thật gần!
Hồn chiến sĩ hiện thân,
… nón sắt trên đầu.
Oai hùng giữa ánh hỏa châu sáng lòa!
Đêm nào… như mới đêm qua,
Hàng hàng lớp lớp xông pha trận tiền!
Bây giờ nón sắt ngủ yên.
Anh Hồn Tử Sĩ về miền hư vô.
Có đêm lạnh giá,
Dưới ánh trăng mờ,
Hồn về tìm nón, mơ hồ hiển linh!,
Dâng lên Tổ Quốc điêu linh.
Chiếc nón sắt,
Của người chiến binh,
Đó là kỷ vật hi sinh cuối cùng!
Có đêm gió bấc lạnh lùng,
Gió lùa qua vết đạn,
Như tiếng nhạc hùng xuất quân!
Hãy vào lòng đất nhé!
Ngủ yên trong Trái Tim Mẹ Việt Nam.
Hiển linh trên lá Cờ Vàng…
Ba dòng máu đỏ hiên ngang oai hùng!
Rồi nữa, một mai…
Chiếc nón sắt mang vết đạn thù,
Chìm trong cát bụi,
Phủ kín là rừng.




