Đỗ duy Ngọc
Hôm nay giỗ Mạ. Đã 15 năm chúng con không còn Mạ. Ba đi trước mấy năm, Mạ đi sau và chúng con trở thành những đứa con mồ côi từ đó. Anh em bây giờ đi bốn phương trời, ngày giỗ chỉ còn mấy đứa
Đỗ duy Ngọc
Người Lính Cộng Hoà
Anh là người lính Cộng Hoà
Cũng có mẹ già
Một người vợ trẻ
Và đứa con ngoan.
Nhìn thấy quê nhà lầm than
Vì giặc dữ.
Anh yêu quý những người thân
Nhưng non nước điêu tàn
Không đành cúi mặt an vinh.
Phải hy sinh
Vào chiến trận.
Biết bao mùa lận đận
Từ cao nguyên
Đến Đồng Tháp Cà mau.
Tiếng súng anh
Làm giặc thù lao đao.
Ngọn cờ vàng phất phơ chiến thắng !
Nhưng vì mưu gian giữa thù và bạn
Súng không đủ đạn
Anh hùng gục ngã!
Gót chinh nhân
Đành bỏ chiến trường xa.
Người chịu cùm gông
Kẻ liều thân tuẩn tiết.
Ôi những anh hùng
Nằm yên trong mộ địa.
Những đêm sầu
Tiếng dế ngậm ngùi than !
2-5-2026
Hàn Thiên Lương
Tặng T và ngày xưa ...
Bao nhiêu năm rượu vẫn đầy
mời người uống lại vị cay năm nào
chút trái đắng chút niềm đau
chút da thịt máu chút màu tang thương
Xin nâng ly những đoạn trường
uống ngày tháng cạn mười phương cúi đầu
uống đời từng ngụm mưa mau
uống thân xác những áo nhàu nếp nhăn
Còn gì ở lại tháng năm
còn hương phấn cũ còn trầm tích xưa
tháng Tư uống mấy cho vừa
mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người
Để rồi cũng giấc mơ thôi
đêm nằm rót mộng bờ môi thắm nồng
đưa người cuối một nhánh sông
tìm đâu bến đợi giữa trăm năm buồn...
Tháng Tư Ơi, Những Phù Vân
Tháng Tư ơi, nắng có vàng
ngoài kia khóm lá cành ngang góc nhìn
chút bâng khuâng chút lặng thinh
có gì như thể bóng hình tháng năm
Tháng Tư ơi, bỗng thật gần
bao nhiêu năm vẫn ngỡ chừng hôm qua
gương soi đâu những lụa là
môi ngon đâu dấu tình xa cuối ngàn
Tháng Tư ơi, những phù vân
theo đời mấy bận qua lần mấy sông
chia nhau bao nỗi đường trần
mà nghe trong giọt lệ ngăn đáy lòng
Tháng Tư em có buồn không
có ngồi đếm sợi chỉ lồng bóng đêm
thương câu tóc xõa vai mềm
mà nay mây đã trắng thềm lãng quên
ThángTư ơi, những muộn phiền
nằm trong ký ức dốc triền lũng sâu
có gì gửi lại mùa sau
chút hương phấn cũ chút màu biển dâu...
THÁNG TƯ, NHỮNG NGƯỜI LÍNH CUỐI CÙNG.
Người lính tan hàng những ngày tháng tư,
Năm 1975 bàn cờ thế cuộc,
Anh trở về không còn gì để mất,
Anh trở về với cõi lòng bị thương.
Anh đã đi giữa hai cõi âm dương,
Trên quốc lộ biển người đang tháo chạy,
Xác người chết bên xác xe bốc cháy,
Đứa trẻ thơ lạc mẹ khóc bên đường.
Anh đã đi qua khu phố xóm làng,
Cộng quân pháo kích nhà tan cửa nát,
Người vợ khóc chồng còn nằm phơi xác,
Máu thịt rơi chưa kịp đắp chiếu chăn.
Anh đã đến gần cửa biển. Đám đông
đang đợi tàu di tản về thành phố,
Người chưa lên tàu đạn bom pháo nổ,
Máu đổ trên bờ tiếng khóc tiếng than.
Người lính trở về từ cuộc chiến tranh,
Trên chiếc cầu, trong chiến hào hầm hố,
Không cấp chỉ huy không còn đơn vị,
Anh vẫn chiến đấu đến phút cuối cùng.
Anh chỉ là những người lính vô danh,
Trong tay anh không còn nhiều vũ khí,
Nhưng người lính cuối cùng đã cố thủ,
Tuyệt vọng bắn từng viên đạn lẻ loi.
Anh trở về quần áo lính tả tơi,
Những ngày cố thủ đói cơm khát nước,
Cây súng hết đạn và cái nón sắt,
Vật dụng của anh bỏ lại nơi nào ?
Người lính tan hàng cùng vận nước đau,
Anh sống sót và trở về thành phố,
Bỗng thấy mình thành người dưng kẻ lạ,
Thành phố của mình sao lạc bước chân.
Phút cuối cùng không giữ được quê hương,
Xếp tàn y anh làm người thua cuộc
Ngày hôm nay không còn gì phía trước
Nhưng hôm qua người lính vẫn con đây.
Nguyễn Thị Thanh Dương.