Showing posts with label Lâm Hảo Dũng. Show all posts
Showing posts with label Lâm Hảo Dũng. Show all posts

Monday, July 10, 2023

Người Lính Còn Nghe Hận Chiến Trường?- Thơ Lâm Hảo Dũng

*****************************************

 một ngày tháng sáu năm mười tám

ta xuống hồ bơi để tắm chơi
hồ rộng thân ta thì bé nhỏ
có nàng tiên cá nhởn nhơ bơi

thấy chán bỏ đi tìm quán cốc
mặt bàn cô độc gió đưa hơi
ly cà phê nhỏ không đường sửa
ta uống ta ngồi rửa mắt chơi…

đường vẫn trưng bày mọi thể xe
phố đem hạt bụi gọi trưa hè
chừng mươi năm nữa ai nào biết?
người mọc chân dài thay thế xe

cứ ngắm cứ đem hồn tản mạn
chuyện xưa cọ quẹt chuyện hôm nay
chuyện ông Trang Tử ta thường mộ
như rượu chưa mời nghe đã say

tờ lịch trên tường vội bốc hơi
ô hay! tháng sáu lại lên đời
tênh hênh con số ngay mười chín
thằng lính nào không giật cẳng khơi…

bỗng nhớ những ngày đi dã trại
bắt đêm mưa rớt nhốt trên rừng
bắt con nắng dội trên vành nón
đem hiểm nguy vào trong lãng quên

bạn của ta cười nghe khệch khạc
thời gian chết ngắt chẳng cần chôn
ai khơi tâm trí tìm nhân ảnh
người lính nằm trơ đáy mộ buồn…

nản quá, về nhà đi lướt net
ở nhờ dĩ vãng chán tương lai
những người ta có lần trông thấy
hình sống còn nguyên vẹn gót giày

ai dựng bia đài chẳng tuổi tên
xót từng nét bút lẫn câu văn
tuyệt cùng trên cả đau thương ấy
người lính còn nghe hận chiến trường…?

Lâm Hảo Dũng
Ảnh: Internet- June-2018

Saturday, June 10, 2023

Bi Khúc Cho Bidong- Malaysia…


 

1-

Đã qua rồi ba mươi năm hay bốn mươi năm
những vết thương vẫn còn đang mở
nỗi buồn xưa ai còn nhớ?
rơi rớt bâng quơ theo lớp bụi thời gian
khi buổi chiều nào ngồi nhìn qua khung cửa
một ảnh hình xa khuất bỗng hiện về
gõ nhẹ vào tim
tâm hồn ngây ngất
Bidong…

2-

Chân lướt qua những đồi dốc,những bờ biển vàng phơi,
những bóng dừa lã ngọn.
rặng thông u trầm
đất nở bao nấm mồ hoang
xơ rơ hàng cột long house nghiêng ngã
không gian tỉnh lặng
một thời quá vãng
loang lỗ muộn phiền
còn chế ngự mãi trong hồn những người bỏ nước lưu vong. ?

3-

Câu chuyện ông lão trong bức tượng ở Bidong
như một truyện truyền kỳ
người nghe sững sờ,kinh ngạc
giữa hiện thực và bất thực
giữa hợp và tan
chỉ trong sự biến chuyển của đồng tử con người

4-

Trên đồi tôn giáo
đưa tầm nhìn bao la
cánh buồm tỵ nạn
vươn ngất cõi trời xa…
sóng vỗ rì rào
lời van xin,hối tiếc
lời kêu than, tuyệt vọng
Thượng đế mãi ở trên cao
có bao giờ thấy biết ?
đại dương tàng chứa xác thân người…
quê hương chỉ còn trong nước mắt
Bidong ơi!

5-

theo làn hương khói ai đã ra đi ?
khu A, khu B,khu E, khu F
theo nỗi uất hận bi thương ai sẽ không về?
huyết thư trên mộ…
dòng thời gian lặng lờ
cầu Jetty loanh quanh nỗi nhớ
đất có hồn ai, đất lên tiếng thở
cho Bidong,
vùng kỷ niệm,
vùng hơi thở tự do được hồi sinh
còn thấm đẫm đến bao giờ ?…

Lâm Hảo Dũng

Monday, January 5, 2015

Tôi vẫn đi trong hồn dĩ vãng

__________

Lâm Hảo Dũng

Em ghé nhà tôi mua chút đỉnh
Nỗi sầu nguyên vẹn thuở nguyên khai
Tôi có một hồn cây vỏ giấy
Đuổi hình qúa khứ đến tương lai

Dưới kia thung lũng buồn man dại
Như có hồn ai, phải thổ dân ?
Chiều nghiêng lảng đảng nằm bên suối
Gác giáo, tai run thấm giọng đàn

Đất đỏ quanh co đùn gốc mối
Họ dừa đuổi bắt cái mênh mang
Những con vắt nhỏ làm du kích
Lấy máu người khinh bạc dọc ngang

Tôi vẫn đi trong hồn dĩ vãng
Cợt đùa nước mắt để làm vui
Trăm năm địa chấn hay hồng thủy
Là những tang thương của đất trời…

Trăm năm tôi vẫn là tôi của
Bụi cỏ hoang vu mọc giữa đời…



Sunday, December 28, 2014

Hơi thở đất chính hồn tôi trụ mãi

_____

Lâm Hảo Dũng


hoa_mac_co

Tôi đi bậy người gọi tôi lãng tử
Tôi làm hoa xấu hổ mọc bên đường
Rất thật thà như những cọng rau sam
Khi tiếng dế trên giồng dưa gáy rộ