______________
Lần đầu tiên tôi tham dự tổ chức nầy.Thật không gì hạnh phúc cho bằng khi gặp lại các đồng nghiệp,đồng hương và các em học sinh tỉnh Kiêngiang.
Rạchgía,hai chữ thân thương của quê tôi nối liền với lòng người hiền
hòa,tình người vị tha,tương trợ và nhất là thể hiện lòng yêu nước
của miền Nam Việt Nam,đã được ghi nhận trong những ngày hội ngộ.
Sao bao ngày nôn nóng chờ đợi,cuối cùng tôi cũng đến phi trường
Logan.Ngày thứ sáu 30 June 2017,chúng tôi ba người đáp phi cơ
từ Toronto đến Boston vào lúc 3 giờ chiều.Đến phi trường
Logan,tôi phone khách sạn Ramada để được hướng dẫn cách đón xe bus.Vì
không rõ địa điểm xe bus,chúng tôi bị lạc và đành gọi taxi về khách
sạn.
Tại đây người Việt Nam nói tiếng Việt ra vào tấp nập.Tôi im lặng quan
sát và thử coi mình có nhận ra một người nào không.Tôi nhìn họ,họ
nhìn tôi ,dường như chúng tôi có chung một ý nghĩ:" Mặt ông
nầy,mặt bà nầy sao thấy quen quen."Cứ thế mà nhìn nhau không nói
một lời.Tuy nhiên cũng có một số người cười nói rộn rã vì đã nhận
ra và kể cho nhau nghe những kỷ niệm ở Việt Nam.




