Showing posts with label Lý Thụy Ý. Show all posts
Showing posts with label Lý Thụy Ý. Show all posts

Tuesday, March 10, 2026

THƯƠNG QUÁ...SÀI GÒN ƠI!

                

LÝ THỤY Ý



    Ăn sáng rồi! Café rồi! Sáng nay nắng dịu. Nguyệt Quế nở tối qua vẫn còn vương hương.
    Mây cũng hiền hòa, lặng lẽ trôi về cuối trời. Không gì muốn "gây chiến!" với người dễ quạu. Sao lòng bỗng gợn lên chút gì đó, không yên.
    Hiểu rồi, là cái tin sáng nay vừa đọc. Người ta đang muốn dời ngôi trường quen thuộc của Sài Gòn, Đại Học BÁCH KHOA ra khỏi trung tâm.
    Dĩ nhiên là để thay vào thứ gì họ muốn!
   Đất vàng đất bạc mà, một ngôi trường thì có là gì. Túi họ còn rộng lắm, mà Giáo dục thì từ lâu đã trở thành phế phẩm rồi!
    Đây cũng đâu phải lần đầu những cú nện vào tim người Sài gòn diễn ra! Hơn nửa thế kỷ! Từ một Hòn ngọc Viễn Đông lộng lẫy kiêu sa đã trở thành một thành phố bát nháo, nơi người ta thoải mái trộn lẫn sắc màu, kiểu dáng tùy hứng của kẻ cầm quyền. Mặc cho nỗi trăn trở của những cư dân từ lâu gắn bó! Gào cũng đã gào. Khóc cũng đã khóc. Chỉ thấy từng ngày, từng ngày, trái tim Người Sài Gòn quặn thắt! Đớn đau nhìn mảnh đất Tiền nhân dày công đắp bồi để lại cho con cháu bị hủy hoại không thương tiếc!

Tuesday, September 9, 2025

SÀI GÒN ƠI!... LÝ THỤY Ý





Sài Gòn vẫn rất dễ thương
Cái tên dù lạ con đường vẫn quen

Tôi hay “viện dẫn” hai câu thơ của mình mỗi khi phải hồi âm một cánh thư xa nào đó, thường là câu hỏi “Sài Gòn bây giờ ra sao?”

Tuesday, July 8, 2025

Đọc NỬA HỒN XUÂN LỘC của Nguyễn Phúc Sông Hương. Lý Thụy Ý

 

Lý Thụy Ý



Hôm nay 
đọc “NỬA HỒN XUÂN LỘC”
Nước mắt từ lâu tưởng cạn rồi
Ta khóc
Như chưa từng được khóc
Như nhìn chiến trận mới đây thôi

Mây Xuân Lộc đỏ như màu lửa
Đã dịu trong màn nước mắt rơi
Người đi không nở câu chia biệt
“Em giữ dùm ta nửa cuộc đời!”
“Cổ lai chinh chiến!..Ừ! Ta biết…
Lính trận…thì ai cũng vậy thôi!”

Cắn răng bỏ lại hồn Xuân Lộc
Ghìm súng
Trông theo bốn hướng trời
“Lỡ mai…ta có không về được
Em hãy quên…từng mơ lứa đôi!”
                            *
Hôm nay gặp lại trời Xuân Lộc
Một nửa trăm năm
vẫn có người
Nhớ màu áo chiến
mùi sương gió
Ký ức vẹn nguyên của một thời
SÀI GÒN chết điếng
nhìn Xuân Lộc
Nghẹn ngào…
đành phải phụ em thôi!
                            *
Bao năm gặp lại hồn Xuân Lộc
Nghe nhịp tim xưa lạc mấy lần
Nghe gió SÀI GÒN như tức tưởi
Thương đời kiêu bạc 
nhớ chinh nhân.
Một nửa trăm năm 
đầu bạc trắng
Nhắc thời binh lửa vẫn còn đau!
Nhiều đêm
mơ thấy về Xuân Lộc.
Pháo sáng chia đường…
lạc mất nhau…
                            *
Người ơi! 
có nhớ về Xuân Lộc
Nhớ màu mây lửa đốt quê hương
Đốt tim người Lính đi ngày ấy
Gởi hẹn thề 
trong khúc đoạn trường…
Người ơi!
có nhớ về Xuân Lộc
Trận đánh đầu tiên
đến cuối cùng.
Rút quân!
chỉ muốn quay đầu súng
Máu nóng tuôn trào…
muốn vỡ tung…!
                           *
Hôm nay đọc 
“NỬA HỒN XUÂN LỘC.
Người Lính năm xưa biết có còn?
Đã nghe Người hận 
vì buông súng
“Lẽ ra phải chết giữa Sài Gòn!”
Người mang theo
nửa hồn Xuân Lộc
Trên bước ly hương cuối dốc đời
Còn ta
giữ nửa hồn Xuân Lộc
Trong trái tim
từng mơ lứa đôi…

LÝ THỤY Ý

Friday, October 25, 2024

Lính mà em





Lính mà em

Em trách anh gửi thư sao chậm trễ
Em đợi hoài em sẽ giận cho xem
Thư anh viết bao giờ anh muốn thế
Hành quân hoài đấy chứ,
Lính mà em!

Anh gửi cho em mấy nhành hoa dại
Để làm quà không về được em ơi
Không dự lễ Nô-en cùng em được
Thôi đừng buồn em nhé,
Lính mà em!

Ngày nghỉ phép anh cùng em dạo phố
Tay chiến binh đan năm ngón tay mềm
Em xót xa đời anh nhiều gian khổ
Anh mỉm cười rồi nói,
Lính mà em!

Qua xóm nhỏ anh ghi dòng lưu niệm
Trời mưa to, hai đứa nép bên thềm
Anh che em khỏi ướt tà áo tím
Anh quen rồi không lạnh,
Lính mà em!

Anh kể em nghe chuyện trong này
Trăng đầu mùa không đủ viết thư đâu
Thư anh viết chữ mờ nét vụng
Hãy hiểu dùm anh nhé,
Lính mà em!

Ghét anh ghê chỉ được tài biện hộ
Làm cho người ta thêm nhớ thương
Em xa lánh những ngày vui trên phố
Để nhớ người hay nói,
Lính mà em!

1967

Lý Thụy Ý

Tuesday, October 22, 2024

LÝ THỤY Ý XIN ĐƯỢC CHỐI TỪ



LÝ THỤY Ý XIN ĐƯỢC CHỐI TỪ
 Không phải lần đầu tôi chối từ một cuộc phỏng vấn. Không phải lần đầu tôi áy náy vì đã không nhận những ưu ái dành cho mình! Bởi tôi biết có những người mong được như vậy, để có dịp nói về mình. Về ước mơ, để trải lòng, để được chia xẻ... Tôi cũng nghĩ đến điều đó. Chỉ là cuộc đời mình quá bình thường. Chỉ là những việc mình làm quá nhỏ nhoi... Đời tư, bình dị như bao nhiêu cô gái SÀI GÒN, MIỀN NAM...trước khi Quốc biến! Lớn trong chiến tranh! Yêu một người Lính trận. Yêu những gian nan của người vào cuộc chiến...Yêu nét kiêu hùng. Những chờ đợi và vòng tay trìu mến của người tình...Và trên tất cả, YÊU NHỮNG NGƯỜI DÀNH HẾT TUỔI TRẺ CỦA MÌNH ĐỂ BẢO VỆ QUÊ HƯƠNG. NHỮNG TRÁI TIM KHÁT KHAO HÒA BÌNH NHƯNG KHÔNG HỀ CÓ THÙ HẬN CỦA NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA... 
 

Tôi đã Yêu và Sống một cuộc đời rất đẹp dù chiến tranh vây bủa...Như tất cả những người cùng trang lứa. Như tất cả những người dân SÀI GÒN- Miền NAM VN. Và một ngày tháng tư buồn, tôi đã mất, như nhiều người Miền Nam mất, tất cả! Tuổi trẻ, tương lai! Gia đình...và tình yêu... Lịch sử rồi sẽ có tiếng nói riêng...dù không phải hôm nay. Dù giữa những nhớ, quên. Dù thời gian xói mòn...và có quá nhiều những "Người viết sử THEO ĐƠN ĐẶT HÀNG!"...Cũng như những ngòi viết tự cong theo hai đầu gối...Nhưng tôi tin rằng, đâu đó, vẫn còn nhiều tấm lòng ngay, nhiều ngòi viết thẳng.... Và LỊCH SỬ sẽ được trả lại vẹn nguyên sự thật... Dù chuyện Thắng- Thua cũng chỉ là trò hề thời cuộc! Và, từ những thăng trầm, tôi đã viết những bài thơ! Những tiếng Bi ca hay Hoan ca về Cuộc đời. Tình yêu. Thân phận! Chung hay riêng! Cho mình và cho người... Thơ, là lời chia tay mà không biết có còn gặp lại. Thơ, là lời thủ thỉ của người về từ tuyến lửa, từ nơi gió núi mây ngàn dỗ dành người yêu nhỏ bé đang đêm ngày nhung nhớ. Thơ, là sự ngơ ngác trước quê hương đã không còn nhận ra mình dù gần nửa thế kỷ vẫn đi vào ngõ cụt! Thơ, là những năm dài nằm trong khám lạnh...Biệt giam, conex, hầm đất...với những tội danh...chung: Phản động! Sau nầy, khi bị bắt lần hai, tôi may mắn có được "tội danh...riêng :"BIỆT KÍCH CẦM BÚT!" Tôi ra khỏi nhà tù nhỏ cách đây 36 năm! Tôi gọi cuộc đời là nhà tù lớn bởi dù không còn phải...điểm danh mỗi sáng, chiều...nhưng đâu đó vẫn có lời nhắc nhở...vẫn có những cuộc viếng thăm...bất đắc dĩ!... Vẫn thỉnh thoảng gặp lại những giấc mơ thiếu gió! Vẫn nhớ lần bị đóng cửa biệt giam hai tháng vì 2 câu thơ...ngứa tay viết lên tường : "NGỒI BUỒN...TA DŨA MÓNG TAY "CHỢT NGHE THIẾU GIÓ... MỚI HAY...Ở TÙ!" Thơ, là những chối từ thỏa hiệp. Là...nhẹ nhàng phản bác :"TÔI KHÔNG PHẢN CÁCH MẠNG...VÌ TÔI CHƯA THEO CÁCH MẠNG BAO GIỜ .!!!" Chỉ vậy thôi. Một phụ nữ bình thường, giờ đang đi về cuối dốc đời...Hạnh phúc trong quý yêu của gia đình... Chẳng có gì để bận lòng người khác... Thế nên "XIN ĐƯỢC CHỐI TỪ !" ● SÀI GÒN - 18 / 10 / 2024 Ảnh ST & Xin cám ơn



Tuesday, April 23, 2024

SÀIGÒN... Tác giả Lý Thụy Ý


 

SÀIGÒN...

Tác giả Lý Thụy Ý
“Sài Gòn vẫn rất dễ thương
Cái tên dù lạ con đường vẫn quen.”
Tôi hay “viện dẫn” hai câu thơ của mình mỗi khi phải hồi âm một cánh thư xa nào đó, thường là câu hỏi “Sài Gòn bây giờ ra sao?”
Thật ra trong cảm nhận của tôi, Sài Gòn vẫn thế. Bởi dù trải qua nhiêu bao biến cố thăng trầm, thì Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông, thủ đô trong những trái tim miền Nam ngày nào vẫn không bao giờ thay đổi. Sài Gòn của một thời tôi mới lớn, những “con đường tình ta đi” Duy Tân, Trần Quý Cáp, Tú Xương, Công Lý. Những chiều bát phố Lê Lợi, Tự Do. Những rạp cine. Món bánh tôm hẻm Casino (Sài Gòn). Những xe bò viên Nguyễn Thiện Thuật. Bánh mì thịt trước chợ Trương Minh Giảng, gỏi đu đủ - khô bò - nước mía Viễn Đông (góc Lê Lợi - Pasteur)…

Saturday, October 14, 2023

GIỮ MỘT LẦN HẸN XƯA...

 


GIỮ MỘT LẦN HẸN XƯA...

☆LÝ THỤY Ý

Nụ hôn còn níu mùi hương
Trái tim còn níu
Nhớ thương một thời !
Nghiêng chiều
Cho lá vàng rơi
Nghiêng vai...
Cho giấc mơ đời trôi xuôi
Nghiêng ly
Chất đắng cạn rồi
Nghiêng chân...bước ngược
Phía đời...không anh!
SÀI GÒN
Đèn đỏ, đèn xanh
Những tên đường lạ
Đã thành...đường quen !
Một chiều
Tìm lại EDEN
Loanh quanh...
Mới nhớ...đổi tên mất rồi !
Một chiều...
Tôi chợt tìm...tôi !
Cô nàng tóc tém...
Hay cười...mím chi...
Lan man...
. Lại tiếc Xuân thì
Nhớ Người
Nhớ cả treilli bạc màu
Theo dòng nghiệt ngã
Tìm nhau
Cuồng- xoay- va- đập
Trắng đầu...không hay!
Người biệt xứ
Kẻ lưu đày
Biết đâu trên cuộc đời nầy
Dung thân...!
Xé đôi
Chiếc áo phong trần
Gói trăm năm...
Giữ một lần hẹn xưa...