Showing posts with label Triều phong Đặng Đức Bích. Show all posts
Showing posts with label Triều phong Đặng Đức Bích. Show all posts

Thursday, September 20, 2018

VUA QUANG TRUNG Vị Anh Hùng Dân Tộc

_______________

 Triều Phong Đặng Đức Bích




1. Vinh Danh Anh Hùng Dân Tộc :
  
Người Pháp tự hào về Napoléon Bonaparte. Ông là một thiên tài quân sự, đã chinh phục một phần lớn lãnh thổ Âu Châu, nhưng cuối cùng thất bại trận Waterloo tại nước Bỉ.
Dân tộc Pháp luôn luôn tôn kính ông. Du khách đến Paris thấy ở đầu đại lộ Champs Elisée, Khải Hoàn Môn được xây dựng, một công trình kiến trúc Văn Hóa Hùng Sử Pháp, để tưởng nhớ Napoléon Bonaparte, với những chiến thắng vẻ vang liên tiếp đã làm rạng danh trang sử Pháp.
Vào thời gian này, tại Mỹ Quốc cũng có cuộc cách mạng Hoa Kỳ. Chính George Washington, một chính trị gia lỗi lạc, một anh hùng dân tộc, đã đưa đất nước Hoa Kỳ đến chỗ vinh quang.

Việt Nam chúng ta có vua Quang Trung Nguyễn Huệ là kết hợp hai đặc điểm Thiên Tài Quân Sự của ông Napoléon Bonaparte và chính trị gia lỗi lạc của ông George Washington. Vua Quang Trung hành quân tốc chiến tốc thắng, biến hóa như thần, hiệu lệnh nghiêm minh, kỷ luật sắt thép. Từ khi làm Tướng, giữa lúc nước nhà ly loạn khắp nơi, đến khi ông mất, xông pha trăm trận bách chiến bách thắng, ông chưa hề biết chiến bại.

Sunday, August 19, 2018

DÁNG EM MÙA HẠ CŨ

__________________

"Dáng em mùa hạ cũ" của tác giả Triều Phong Đặng Đức Bích vừa  gởi đến Trang nhà Tha Hương. Xin chân thành cám ơn  tác giả và trân trọng giới thiệu một bạn thơ mới đến cùng bạn đọc

THA HƯƠNG


DÁNG EM MÙA HẠ CŨ
Triều Phong Đặng Đức Bích
  ************* 
Tóc em bay xỏa la đà 
  Tan trường anh hỏi thăm nhà em đâu
Nhìn sang em lúc lắc đầu
Mà trong cử chỉ đượm màu luyến thương

Con tim xao xuyến lạ thường
Bước đi hấp tấp con đường thêm xa
Tại sao anh chọc người ta
Ngày nào anh cũng hỏi nhà em đâu

Ngập ngùng muốn nói vài câu
Nhưng rồi mắc cở cúi đầu lặng im
Nghiêng nghiêng chiếc bóng bên thềm
Xuân đi hạ đến cho mềm nhớ thương

Mối tình càng vấn càng vương
Gặp nhau một thuở mà thương suốt đời
Đong đưa giấc mộng đầy vơi
Hẹn hò trao gửi những lời thiết tha

Bên song chếch ánh trăng tà
Hương gây mùi nhớ giọng ca gợi buồn
Em đi như nước rời nguồn
Như thuyền rời bến nỗi buồn ai mang

Thu về gió đổi mùa sang
Vàng rơi lả tả miên mang cõi lòng
Đông tàn héo hắt chờ mong
Người đi có nhớ ta không hỡi người