Tuesday, September 1, 2026

ẢO ẢNH

 

ẢO ẢNH
Truyện ngắn của Đỗ Duy Ngọc.
Lần đổi tiền thứ hai năm 1978, Hân chẳng có bao nhiêu tiền để đổi. Lúc đấy Hân đang thất nghiệp, chạy đầu này đầu nọ, chẳng ra việc gì, ai kêu gì làm nấy, bữa đói bữa no. Có thằng bạn thân vượt biên, trước ngày đi có cho một ít, ăn được vài tuần cũng hết sạch. Loay hoay mãi mà chưa biết cách gì để sống. Sách vở bán đã hết. Áo quần cũng chỉ còn bộ đồ mặc trên người, cũng chỉ còn đôi giày da mòn long đế. Gia sản chỉ có bấy nhiêu. Căn phòng càng ngày càng vắng đồ đạc, càng thưa thớt người. Lần lượt từng người đi. Kẻ về quê, người đi đâu mất biệt. Đôi lúc có kẻ lướt về rồi lại đi. Tất cả tản mác để tiếp tục sống, để tiếp tục tồn tại.

Tình Thu


 

Tình Thu

Vàng thu lá đổ đầy sân

Khói sương mờ mịt cõi trần thu ơi

Cố hương còn khuất bên trời

Tình thu tha thiết nhớ lời tri âm!.

Hồn thơ còn chút tơ tầm

Dệt lời tâm sự âm thầm…gió bay

Thương đời bao nỗi đắng cay

Thương mình khoắc khoải tháng ngày phù hư

Quê xưa chợt khóc chợt cười

Thu nầy ủ dột một trời tha phương

Lá rơi có biết về nguồn

Hay theo chiều gió bên đường tả tơi?.

Người đi còn lạc bên trời

Lá bay lá rụng ngậm ngùi bơ vơ

Tình thu thổn thức gió đưa

Thương ai cô phụ thẫn thờ đợi trông!

Lá vàng theo nuớc xuôi dòng

Người đang lỡ buớc cõi lòng xót đau

Cớ sao cây lá cũng sầu

Xanh tươi một thuở nay màu vàng phai?

-Vì thu vướng nỗi u hoài.

Tình thu sầu để lòng ai thẩn thờ

Lá vàng như lá tình thư

Gửi người phương cũ bơ vơ muộn chiều!

Hàn Thiên Lương