Monday, January 10, 2011

Nghiêng Bóng Chiều,

________________
  Thơ Minh Giang

 anh nha que















Mẹ nơi cố lý đêm đông
Chăn bông có đủ ấm lòng quạnh hiu
Đăm chiêu dõi bóng con yêu 
Viễn phương lưu lạc chắc nhiều sầu vương
Sớm chiều hoài vọng cố hương
Tâm hồn nặng trĩu niềm thương Mẹ hiền
Oằn vai gánh nỗi truân chuyên

QUẾT BÁNH PHỒNG ĂN TẾT

______________
Lê Duy



Giữa cái nắng hanh khô và gió phần phật của mùa giáp Tết, tiếng rao của bà bán bánh vang lên xé toạc cái yên vắng đến nao lòng. “Phồng đê..ê” . Mấy chữ “bánh phồng đây” nói còn chưa trọn tiếng mà mọi người
trong con hẻm ai cũng biết đó là gì rồi.

Cái xề đầy ắp những cái bánh phồng đã nướng sẵn, đựng trong một cái túi nylon to đùng. Cái xề nằm lắc lư trên chiếc nón lá như che mát thêm cho người bán giữa buổi trưa oi ả. Không một lời đáp lại, tiếng rao nhỏ dần rồi mất hẳn ở đầu hẻm.

Xuân mộng ước

________

Thơ Mạch vạn Niên




Tiếng giã bánh phồng vang khắp xóm 
Tết về rồi đó tụi bây ơi 
Ra vườn chặt khúc tre già khụ 
Về gọt mà làm ống lói chơi

 Đến tiệm mua vài cân khí đá 
Đổ vào ống lói nước thành hơi
Bắn lên một phát vui gì kể
Tụi nó đâu thua bắn trả lời

Em còn nhớ mùa xuân

________________


Em Còn Nhớ Mùa Xuân-NgôThụyMiên-KhánhLy 

 

Tóc thề đi đâu mà vội - PPS

_________________







 http://dl.dropbox.com/u/3117373/PPS%20PAD/TTDDMV-NP-NNS.pps

Saturday, January 8, 2011

Xôi vò - cơm rượu: Lương duyên Nam - Bắc

________________

Sưu Tầm




Xôi vò - cơm rượu: Lương duyên Nam - Bắc
Xôi vò- cơm rượu vốn là món ăn truyền thống của ngườí dân miền Bắc trong những dịp Tết Đoan Ngọ, một loại thức ăn dùng để thờ cúng tổ tiên cũng dần dần trở thành một món ăn quen thuộc, một thứ quà vặt hàng.
Không biết ai đã nghĩ ra “mối lương duyên” giữa xôi vò và cơm rượu. Món Bắc món Nam, ấy vậy mà lại nên duyên cầm sắt, hòa hợp như thể sinh ra đã là của nhau vậy.
Xôi vò mà ăn với chè hoa cau thì là chuyện thường, bởi “cặp đôi” đó đã là truyền thống. Hạt xôi dẻo chìm trong nước chè sanh sánh, đậu xanh đánh tơi trong xôi hòa cùng đậu xanh hạt trong chè, món này đệm cho món kia, hòa điệu nhịp nhàng. Nhưng dường như cái giai điệu ấy có phần nhẹ nhàng quá, đều đều quá, không có điểm nhấn, không có sự tương phản để món này làm nền đẩy bật món kia. Xôi vò - cơm rượu lại khác.
Xôi vò - cơm rượu: Lương duyên Nam - Bắc, Ẩm thực,
Bè trầm, bè bổng
Như một bài hát có bè trầm, bè bổng, xôi vò - cơm rượu là hai món có phần đối nghịch. Hạt xôi tròn căng bám đầy đậu, vừa bùi, vừa béo, vừa dẻo, thế mà lại ăn cùng cơm rượu vừa ngọt vừa nồng. Tưởng như hai món ăn chỏi nhau, vậy mà ngon!

Friday, January 7, 2011

Em tôi - Phan Nhật Nam

______________






Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết.
Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẩm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ. Mỗi ngày, trời sập tối mẹ mới gánh hàng về, ba mẹ con ngôì ăn cơm bên ngọn đèn dầu , tôi và em hỏi han, an ủi mẹ. Mẹ kể cho chúng tôi nghe chuyện chợ búa như đang nói chuyện với người lớn, tôi ngồi nghe, nhìn đôi vai gầy của mẹ, nhìn mái tóc và đôi bàn tay khô của mẹ, mà thấy thương mẹ vô cùng.

Chị thêu - Thơ Cát Vân

________________

Mộng trong mơ - Nguyễn Sử Sinh

___________



Ta ngủ yên trong giấc ngủ buồn
Chén quỳnh chưa nhạt giọt quỳnh hương
Trong mơ lạc lỏng niềm mơ ảo
Tình lỡ xa vời mộng lỡ vương
Lữ quán còn ai chung quán trọ
Men sầu thoang thoảng mối sầu thương
Ai say ? Ai tinh? đời say tỉnh
Ta mộng trong mơ giấc mông. thường

Thursday, January 6, 2011

Đêm Đông của Nguyễn văn Thươ ng -PPT

________________
  Tiếng hát Hà Thanh


[PPT]

Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống -

Thơ Phạm Công Thiện

______________

  NGÀY SINH CỦA RẮN

                  (Đoạn VIII)

Mười năm qua gió thổi đồi tây
tôi long đong theo bóng chim gầy
một sớm em về ru giấc ngủ
bông trời bay trắng cả rừng cây
gió thổi đồi tây hay đồi đông
hiu hắt quê hương bến cỏ hồng
trong mơ em vẫn còn bên cửa
tôi đứng trên đồi mây trổ bông
gió thổi đồi thu qua đồi thông
mưa hạ ly hương nước ngược dòng
tôi đau trong tiếng gà xơ xác
một sớm bông hồng nở cửa đông

Tuesday, January 4, 2011

Hai bài bình bài thơ Thầy Tôi


__________________

Tiếng gọi "Thầy ơi"
vẫn còn đó trên dòng sông chữ


Diệu Tâm

______________________

Tiếng gọi "Thầy ơi"
vẫn còn đó trên dòng sông chữ







Người thầy là một hình tương đẹp, cao cả trong đời sống tinh thần của dân tộc. Tiếng gọi "thầy" là cả niềm tôn kính đối với những người đem tình yêu thương, trí tuệ, đạo đức đến với cuộc đời. Cho nên người thầy trong văn chương là hình ảnh đầy thi vị, là hình ảnh trân trọng và tràn đầy cảm hứng ngợi ca. Người thầy được gọi gần gũi với một so sánh " Người lái đò". Cách so sánh ấy được Nguyễn Thúy Quỳnh tạo nên một tứ thơ lạ, thể hiện một cách cảm chân thực, sâu sắc về người thầy. Với bài thơ " Thầy tôi", người đọc cảm nhận về nỗi ưu tư, một sự giằng xóc, nhói đau, chất chứa trong lòng người thầy. Cảm nhận như thế về người thầy trong cuộc sống hôm nay, theo tôi là mới và tạo được một dư âm . Bài thơ kết bằng tiếng gọi:" thầy ơi" có sức lay từ một cảm xúc trong sáng, thiết tha và ấp áp!
Mở đầu bài thơ là hình tượng người thầy trong cảm hứng ngợi ca của tác giả:

Một đời tích nghĩa nhân
Thầy tôi đóng con đò đưa người qua sông Chữ.

THẦY TÔI

_____________
Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh






Một đời tích nghĩa nhân
Thầy đóng con đò đưa người qua sông Chữ

Kẻ thất học đi qua
sau một năm
cầm rìu chặt đò làm đôi
thầy ngậm ngùi đóng con đò mới

Kẻ tiểu nhân đi qua
sau mười năm
vung búa chặt đò làm ba
thầy dằn lòng đóng con đò mới

Người tri kỷ đi qua
sau ba mươi năm
trở bút một lần mà đò tan vạn mảnh

Tôi về tìm thầy
có người bảo lên sông Ngân mà hỏi
có người bảo thầy vẫn chèo đò đưa thiên hạ qua sông
những mảnh vỡ lặng câm
găm trong ngực
sông Chữ ngầu ngầu đang khóc
- Thầy ơi…!

Có một chiều tháng năm

________________


 Thơ Đỗ Trung Quân











“Thầy còn nhớ con không…?”
Tôi giật mình nhận ra
  người đàn ông áo quần nhếch nhác
Người đàn ông gầy gò
  ngồi sau tủ thuốc ven đường.
“Thầy còn nhớ con không…?”
Câu lặp lại rụt rè rơi vào im lặng.
Hoa phượng tháng năm rơi đầy vỉa hè
Rụng xuống trên vai người thầy học cũ.
“Không… xin lỗi… ông lầm… tôi chưa từng dạy học
Xin thối lại ông tiền thuốc… cám ơn…”
Cuộc sống cho ta nhiều quên, nhớ, vui, buồn
Thầy học cũ mười năm không lầm được
Thầy học cũ ngồi kia giấu mình sau tủ thuốc
Giấu mình trong hoa phượng rụng buồn tênh.
Còn biết nói gì hơn
Đứa học trò tâm sự
Người thầy cũ lại chối từ kỷ niệm
Chối từ những bài giảng dạy con người đứng thẳng
Biết yêu anh em – đất nước – xóm giềng
Đứa học trò vào đời với trăm nghìn giông bão
Bài học ngày xưa vẫn nhớ mãi không quên.
Và hôm nay…
Bên hè phố im lìm
Vành nón sụp che mắt nhìn mỏi mệt
Câu phủ nhận phải vì manh áo rách
Trước đứa học trò quần áo bảnh bao?
Tôi ngẩn ngơ đi giữa phố xá ồn ào
Những đứa trẻ tan trường đuổi nhau trên phố
Mười năm nữa đứa nào trong số đó
Sẽ gặp thầy mình như tôi gặp hôm nay?

TƯƠNG QUAN THÀY TRÒ XƯA VÀ NAY

_________________


Một nhà giáo đã ra khỏi ngành




Lương tâm, sự tự trọng của nhà mô phạm ở đâu, sao chúng ta lại nỡ cầm tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ học sinh mình mà không thấy nhột nhạt? Rồi hệ quả của việc cầm tiền, là chúng ta phải “để tâm hơn” đến học sinh này! Thế còn các học sinh khác mà cha mẹ không có bao thư thì sao?
Tương quan Thầy Trò xưa và nay

Lời nói đầu: Trước hết, tôi xin xác định giới hạn chữ thầy mà tôi nói đến ở đây, là thầy dạy ở các nhà trường từ mẫu giáo cho đến đại học, và lên trên nữa, nói chung là người làm nghề dạy dỗ, mở mang, đào tạo học sinh về trí dục và đức dục, chứ tôi không nói đến người dạy bất cứ ngành nghề gì, từ sửa xe, lái xe, uốn tóc, vẽ, hay ngành sản xuất, kinh doanh…, vì hiện nay thường thấy những người dạy các nghề này cũng nhận mình là “nhà giáo”. Chẳng hạn khi tôi gặp lại một anh tài xế cũ, anh cho biết anh hiện là “thầy dạy” chứ không đi lái xe nữa, và “học trò” của anh toàn là “các quan chức trong đủ mọi ngành”, nhưng cái tính chất thô lỗ ngang xương của anh thì vẫn còn như cũ, dù anh đã lên bậc “thầy” như anh nói!
Mấy ngày nay, tôi luôn bị ám ảnh bởi đoạn video về cô giáo chửi mắng học trò trên trang web NVCL. Tôi thật choáng váng, và tâm tư bất an với những bức xúc về mối tương qua giữa thầy và trò thời nay, nhất là về tư cách của những người “làm thầy” này, cùng những “hoa trái” mà họ cung cấp cho xã hội, thật não nề cay đắng!

Đâu là sự thật?

____________________
  • Sưu Tầm

    PSN - 22.11.2010 | Hoài Việt
Người Tây phương thường nói: Sự thật thoát ra từ miệng trẻ. (La vérité sort de la bouche des enfants). Người Việt chúng ta cũng có cùng một ý tưởng nhưng diễn tả dưới một dạng khác: Đi xa hỏi già, về nhà hỏi trẻ. Điều này chưa hẳn đã hoàn toàn đúng. Chàng Trương đã có suy nghĩ như thế nên mới tin lời trẻ khi nghe nó nói: Tối bố con mới về. Lửa ghen đã đốt cháy tim gan chàng trai này nên đã có thái độ khiếm nhã, khinh khi, coi thường phẩm hạnh của Thiếu phụ Nam Xương khiến nàng quá phẫn uất phải trầm mình xuống sông tự vẫn để gột rửa nỗi oan, tạo nên cảnh: Làn nước chi cho lụy đến nàng!

Monday, January 3, 2011

Món ngon quê nhà - Ba Khía

___________



Thuộc loài giáp xác, hình dạng gần như cua đồng, như còng, như cáy… đó là con ba khía, cũng tám cẳng hai càng. Vỏ ba khía nhám, tím tím, trên lưng có khuyết ba rạch nên gọi là ba khía.
Mùa “ba khía hội”, đêm nước rông tràn bờ lai láng, người ta xách lồng đèn, lội dọc bờ kênh bắt ba khía đeo nghẹt thân cây mắm, đem về rửa sạch, bỏ vô khạp. Nước muối nấu sôi, vớt bọt cho trong, chờ nguội đổ vào, đậy kín khoảng 4-5 hôm. Có nhiều cách chế biến: luộc, lăn bột chiên, xào me, xào sả, nấu canh chua…, nhưng ngon nhất, mộc mạc và đặc trưng “ba khía” nhất, là ba khía trộn.
… Không biết ghiền ăn ba khía từ lúc nào, chỉ nhớ nhà nghèo, ít thịt thà, bữa cơm có ba khía thôi cũng đủ ngon lắm rồi! Ngày đó ba khía muối thường bán chục (10 hoặc 12 con), chứ không trộn sẵn, cân gờram như giờ, gói trong tấm lá sen xanh mướt. Mua về, má bỏ vô tô lớn, đổ nước nóng rửa vài ba lượt, lặt bỏ mai, yếm, xé thành những phần nhỏ. Đâm tỏi, ớt thật nhiều, thật cay, đổ ba khía vô rồi trộn thêm đường (đường cát vàng hột to, đường thẻ nấu sệt hay đường thốt nốt cũng lạ), vắt chanh. Chỉ vậy thôi, không me, không tương xí muội, không… hằm bà lằng như bây giờ. Để càng lâu, ba khía càng dịu và ngon.

Suối Mơ - PPS

Tôi đứng trên đồi mây trổ bông

______________--
thơ Phạm Công Thiện
nhạc Lê Uyên Phương
tiếng hát của Phương

Ngọc Vân đang thử làm phin nhạc, thử làm bài này tặng các anh chị nào thích thơ Phạm Công Thiện, nhạc Lê Uyên Phương ( bài này ông anh kế của NV ( anh Lộc) rất mê, tiếng hát của Phương  lúc về già nghe cảm động gì đâu..

gió thổi ồi tây hay đồi đông..gió thổi đồi tây hay đồi đông..mưa hạ ly hương nước ngược dòng. tôi đau trong tiếng gà xơ xác một sớm bông hồng nở cửa đông...

Saturday, January 1, 2011

Em đi để lại con đường &PPS Em đi bỏ lại con đường của Vũ Nguyễn

_____________



Xin mời đọc chuyện tình "Em đi để lại con đường" và thưởng thức pps Em Đi Bỏ Lại Con Đường.

Nàng xuân trong mơ - Thơ Nguyễn Hữu Lộc

______________


Đất trời như rộng mở,
làn gió nhẹ vừa sang;
rước nàng xuân vừa chớm.
Tuổi hồng em mơn man !
 
Mai vàng ươm lộc mới,
tiết xuân của đất trời ;
reo vang muôn ngàn lối.

Trời Hại Sa Vệ

_____________


Truyện vui của Tần Vĩnh Quốc



        Đọc cái tên Tần Vĩnh Quốc chắc quí bạn nghĩ rằng ông già tui là một bậc thâm nho nên đặt cho tui một cái tên Hán Việt nghe thât đã cái lỗ tai. Thật ra tên cúng cơm của tui là Tần Dĩn Cót rặt là Ba Tàu. Ông nội tui là người Tàu chính hiệu. Ông dọn sang Việt Nam từ đời vua Phổ Nghi nhà Thanh đang xuống dốc. Lúc ấy nước Táu nghèo nàn lạc hậu thảm hại, đâu có bá quyền bá đạo như bây giờ.

Tuấn Ngọc và Em đã thấy mùa xuân chưa

Friday, December 31, 2010

Thế giới đón mừng năm mới

_____________

Thế giới đón mừng năm mới!

Cả thế giới rộn ràng không khí chuẩn bị đón chào năm mới 2011 với những phong tục đón tết khá kỳ lạ và thú vị.
Đêm giao thừa với người Tây Ban Nha
Đối với người Tây Ban Nha, trong đêm giao thừa, tất cả mọi thành viên trong gia đình đều quây quần bên nhau, thông qua tiếng đàn hát và những trò chơi để chúc mừng lẫn nhau. Khi tiếng chuông đầu tiên báo hiệu nửa đêm, cũng là thời khắc chuyển qua năm mới, mọi người liền tranh nhau ăn nho. Nếu có thể ăn được 12 quả nho trùng với thời điểm 12 tiếng chuông đổ, bạn sẽ là người may mắn vì suốt 12 tháng trong năm tất cả mọi việc đều đạt như ý muốn.

Wednesday, December 29, 2010

Chiều trên cánh đồng mùa đông - NQV

____________
Thơ Ngô Quang Võ


Chiều trên cánh đồng mùa đông

 Cảm tác từ bức ảnh " Chiều trên cánh đồng mùa đông của Cát Vân "
                                       
                                               *********


Chiều đông , trời đầy sương tuyết
 Tuyết đóng trên đường ,
tuyết quánh trên cây
Gía lạnh về khắp đó đây
Đồi thông nặng tiếng buồn vi vút vọng .

Chiều trên cánh đồng mùa đông: Góc ảnh Cát Vân



__________________

Tuesday, December 28, 2010

Chân Quê - Nguyễn Bính ( PPT )

______________________







  Bấm vào link sau :
 Hương Đồng Gío Nội[PPT]












  Chân Quê

Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!

Monday, December 27, 2010

Bài Thơ Ngắn

____________________
Thơ Nguyên Sa
Anh làm một bài thơ ngắn
Riêng cho em
Để xóa một câu chuyện tầm thường:
Những đời người đã cũ!
Vì tất cả những gì nguyên lành
Đều xây trên một chút gì đổ vỡ