Monday, December 8, 2025

THU CA (PHẠM MẠNH CƯƠNG) || HOÀNG VÂN trình bày

 

̣Đậu Ở Tim Em Thơ Chương Hà Nhạc Suno AI - ChatGPT

 Mời quý thân hữu thưởng thức trong điệu Tango nồng nàn ,sôi động, nhưng cũng chất chứa nỗi dịu dàng, đầm thấm ,êm đềm của tình yêu ,bài thơ tôi, chuyển phổ nhạc và trình bày bởi ChatGPT/Suno AI

Đậu Ở Tim Em
Sao em thích loài chim
Cho anh ước mọc cánh bay tìm
Chuyền qua những nhánh tình
Hót lên nhịp Tango say mềm
Để đời em thấm đượm
Những dư vang êm đềm
Sao em lại thích loài bướm
Cho anh hóa cánh mơ bay quanh
Mớm môi em vị ngọt lành
Mật lời yêu dệt thành vần thơ
Em nâng niu lá hoa
Cho anh thương cả bầu trời thiên hạ
Anh gom từng giọt nắng
Gom cả mưa gió thinh không
Gom cả bình minh lẫn hoàng hôn
Với trăng khuyết,tròn trong mắt em
Anh gom hết đất trời
Để trao em cả một cõi nguyên vũ trụ
Cho đời luôn thắm hương.
Cho tim em ấp ủ, dịu dàng
Cho tình ta rộn rã, như nhịp tango cuồng say
Cho anh đậu ở tim em
Đậu mãi không rời.. suốt tháng ngày.
Chương Hà

Saturday, December 6, 2025

Vần Thơ Tri Kỷ


 

 


GIÁNG SINH BÊN BỜ VŨNG ÁNG

ĐIỆP MỸ LINH

Ba chữ Ga Hải Phòng vừa khuất, Đông khép mắt, muốn giữ lại trong lòng hình ảnh của Hải Phòng. Bất ngờ, tiếng violon nỉ non từ Iphone của Ngân Hà – vợ của Đông – rồi tổng hợp âm thanh của piano và nhiều nhạc cụ nhẹ cùng hòa vào, tạo nên dòng nhạc thiết tha, mượt mà như từng lượn sóng rạc rào ve vuốt giải cát vàng. Chỉ vài tích tắc thôi, giọng soprano vút cao: “Lìa xa thành đô yêu dấu, một sớm khi heo may về… Nhìn em mờ trong mây khói, bước đi nhưng chưa nỡ rời…”(1). Đông chợt cảm thấy bồi hồi, xót xa như ai đó vừa khơi dậy từ tâm thức sâu thẩm của chàng hình ảnh chàng đang bịn rịn chia tay với cô hàng xóm tên Yến, tại Hải Phòng, khi chàng theo gia đình xuống tàu “há mồm”, di cư vào Nam, năm 1954.

Bánh Mì Nửa Ổ - Đoàn Xuân Thu






 Đoàn Xuân Thu





Bảo Huân



Tản văn của một người cha kể lại ký ức tuổi thơ đầy nước mắt và lòng biết ơn người bạn nhỏ.

Năm tôi 13 tuổi, tôi mang trong lòng một nỗi xấu hổ mà chẳng biết nói cùng ai. Gia đình tôi nghèo đến mức nhiều ngày tôi đến trường mà trong cặp không có lấy một mẩu thức ăn. Giờ ra chơi, trong khi bạn bè vui vẻ mở hộp cơm trưa – nào là táo đỏ, bánh quy, ổ bánh mì kẹp thịt – tôi chỉ biết ngồi lặng thinh. Tôi giấu ánh mắt mình sau trang sách, giả vờ như đang mê mải đọc, để không ai thấy chiếc bụng trống rỗng đang sôi lên vì đói. Nhưng cơn đói không chỉ ở dạ dày – nó lan ra cả trong tim, nơi nỗi xấu hổ âm ỉ từng ngày.

Friday, December 5, 2025

Cuộc Tương Phùng (Vĩnh Nhơn) - Tài Nguyễn Diễn Đọc

 

Mùa Thu Nào ở lại


 

Thương môi nào đã lỡ

người như luôn quanh đây
nụ hôn vừa hôm trước
chỉ còn in dấu tay!
 
Thương cây màu lá cũ
rơi theo tháng năm dài
có tình nào không cạn
có mây nào không bay?
 
Em về đâu? Giờ đây
một góc đời bé nhỏ
môi chắc mòn vết đau
tay tình cờ chạm phải
 
 Mùa thu nào ở lại
khi lá đổ sang mùa
thương ai từng nỗi nhớ
vàng ngập phấn hương xưa..!
 
North Carolina, thu 2025
NGUYỄN VĨNH LONG

Nhạc sĩ Đynh Trầm Ca kể chuyện viết SÔNG QUÊ

 

Mùa Thu Trong Mưa / Tiếng Hát Kim Oanh

 

Thursday, December 4, 2025

Cái Mặt (Tiểu Tử) | Văn Chương Miền Nam

 

Hồi Ký Miền Nam | Chiếc Ghe Dừa (Hai Hùng SG)

 

Tôi Gọi Xuân Về - Trầm Vân

 


Miền Trung Lũ Ngập Nhưng Lương Tâm Ai Vẫn Khô Hạn?











Có lẽ chưa bao giờ cảm giác bất lực lại trĩu nặng như những ngày này, khi mở bất kỳ trang tin nào cũng thấy hình ảnh nước đục ngầu phủ lên mái nhà, người ta ngồi co ro trên nóc tôn, gương mặt trắng bệch vì lạnh, vì đói, vì sợ. Miền Trung, dải đất gầy guộc mà tôi từng lớn lên, vốn đã quen với điệp khúc “năm thì mười hoạ bão lũ”, bỗng dưng những năm gần đây như bị đẩy vào tâm điểm của một trò thí nghiệm tàn nhẫn: lũ hết đợt này đến đợt khác, nước hết dâng lại rút, rồi lại dâng, mỗi lần là thêm vài chục sinh mạng, thêm vài chục ngàn căn nhà ngập sâu, thêm vài trăm ngàn phận người trắng tay.

Một Đất Nước, Hai Tâm Hồn ? - Đỗ Duy Ngọc

 



Một Đất Nước, Hai Tâm Hồn ? - Đỗ Duy Ngọ


Khác biệt vùng miền trong văn hóa Việt hậu thống nhất

Một người miền Bắc lần đầu vào Sài Gòn có thể thấy người ta nói năng bỗ bã, ăn mặc thoải mái, sống nhẹ như mưa bụi. Một người Nam ra Hà Nội, bối rối với những “dạ – vâng – anh – chị – em – cháu – cô – chú – bác – thưa – gửi” lắt léo như mê cung. Họ đều ở Việt Nam. Nhưng có lúc, họ không nghĩ vậy.

Tuesday, December 2, 2025

Câu Chuyện Nhân Văn: Văn Là Người hay Văn Là Mặt Tối Của Con Người!

 

CÔ HÀNG CÀ PHÊ Soạn giả Viễn Châu Tịnh Đế Liên Hoa ca

 

Nỗi Buồn Mùa Đông


 

Lời Tử Sĩ

 Thơ: Trần Quốc Bảo - Nhạc:  Trần Chương Lương - Ca sĩ Quốc Cường trình bày

 Do Studio Phan ĐE hòa Âm và làm video




Lời Tử Sĩ


Đường Xưa Nhà Cũ (Đoàn Xuân Thu) | Văn Chương Miền Nam