Hai ngày nay…vào buổi chiều; khi cái dĩa tròn màu đỏ ối bắt đầu lặn xuống và nằm sau ngọn đồi phía xa kia; là anh lại ra đây; ngồi bên gốc thông già trên vạt cỏ non mượt mà như nhung này, trước mặt là một thung lũng chạy dài, dưới thung lũng thấp thoáng một con suối nhỏ mà dòng nước là một vệt màu xanh lấp loáng những ánh sáng bạc uốn lượn quanh co của hai ngọn đồi; khi ẩn, khi hiện.
Nhưng chiều nay có một cơn mưa rào, mưa bất ngờ ập đến và rồi tạnh cũng nhanh, mây loãng dần để lộ ra vài mảng trời xanh, nắng từ những khe hở của mây xuyên qua và chiếu xuống đồi nương; với từng vệt màu vàng hanh của cỏ úa.
Màu vàng của nắng chiều sau cơn mưa đẹp lạ lùng, anh đã từng tưởng tượng ra một sắc màu của nắng sau cơn mưa chiều phủ lên cánh đồng lúa chín vàng ở miền Pastoral xa xôi mà Beethoven đã ghi lại bằng những giòng nhạc bất hủ qua Symphonie số sáu –còn gọi là Symphonie Pastoral - của ông, anh nghe hoài mà không biết chán. Bây giờ thì anh đang được chiêm ngắm màu nắng diệu kỳ này, tuy rằng nó không phải ở miền Pastoral; mà ở ngay trên quê hương anh - một Phố Núi Pleiku mà anh đã xa cách từ thuở bé, và mới trở về thăm được ba ngày nay thôi - màu nắng này không chiếu lên cánh đồng lúa chín vàng mà nó lại phủ lên cánh đồng cỏ xanh mượt như nhung. Tuy nhiên tâm hồn anh khi nghe Symphonie Pastoral và tâm hồn anh lúc này đây đều có cùng một cảm xúc như nhau: đó là nỗi bồi hồi xao xuyến, là bâng khuâng chơi vơi, cùng với sự bay bổng lênh đênh…nên màu nắng anh được nhìn hay màu nắng anh tưởng tượng đều rất đẹp; đẹp đến nổi làm cho tim anh thắt lại và da gà thì gờn gợn nổi lên khắp người, nhất là trên hai cánh tay.
Nhưng chiều nay có một cơn mưa rào, mưa bất ngờ ập đến và rồi tạnh cũng nhanh, mây loãng dần để lộ ra vài mảng trời xanh, nắng từ những khe hở của mây xuyên qua và chiếu xuống đồi nương; với từng vệt màu vàng hanh của cỏ úa.
Màu vàng của nắng chiều sau cơn mưa đẹp lạ lùng, anh đã từng tưởng tượng ra một sắc màu của nắng sau cơn mưa chiều phủ lên cánh đồng lúa chín vàng ở miền Pastoral xa xôi mà Beethoven đã ghi lại bằng những giòng nhạc bất hủ qua Symphonie số sáu –còn gọi là Symphonie Pastoral - của ông, anh nghe hoài mà không biết chán. Bây giờ thì anh đang được chiêm ngắm màu nắng diệu kỳ này, tuy rằng nó không phải ở miền Pastoral; mà ở ngay trên quê hương anh - một Phố Núi Pleiku mà anh đã xa cách từ thuở bé, và mới trở về thăm được ba ngày nay thôi - màu nắng này không chiếu lên cánh đồng lúa chín vàng mà nó lại phủ lên cánh đồng cỏ xanh mượt như nhung. Tuy nhiên tâm hồn anh khi nghe Symphonie Pastoral và tâm hồn anh lúc này đây đều có cùng một cảm xúc như nhau: đó là nỗi bồi hồi xao xuyến, là bâng khuâng chơi vơi, cùng với sự bay bổng lênh đênh…nên màu nắng anh được nhìn hay màu nắng anh tưởng tượng đều rất đẹp; đẹp đến nổi làm cho tim anh thắt lại và da gà thì gờn gợn nổi lên khắp người, nhất là trên hai cánh tay.

.jpg)





















