Saturday, June 18, 2011

Quê nhà, những ngày ngà ngọc -Hoàng thị Tố Lang (tt)

______________




                    Ngọc Điệp, Lệ Mai , Tố Lang , anh Trần Ngọc Thuận, Anh Trần Đức Minh
Ngày thứ ba

 Mưa suốt trên đọan đường từ Cần Thơ về Rạch Gía . Xe không chạy ngược lại ngã ba Lộ Tẻ để về Rạch Gía qua ngã Tân Hiệp mà lại đi hướng khác . Nghe Hoàng - Cậu em rể của tôi bảo là ngã nầy gần hơn . Tôi lại có dịp đi ngang qua Gò Quao , Minh Lương của Rạch Gía, mặc dù là người Rạch Gía nhưng tôi chưa có lần nào được đến những vùng đất nầy . Thuở nhỏ tôi chỉ quanh quẩn nơi thị xã Rạch Gía, xa lắm là vào nhà Ngoại ở Cầu số 1 Ngọn Vàm Trư . Lớn lên đi dạy mới có dịp cùng bè bạn, học trò  đi Phú Quốc , Hà Tiên , Hòn Sơn Rái , Thổ Chu ...Mưa thật lớn . Mưa thật đẹp . Lâu lắm rồi tôi mới có lần nhìn lại những cơn mưa đẹp não nùng như thế nầy .Chẳng biết sao và từ bao giờ tôi thích một mình trong đêm mưa.vô cùng . Nhớ những cơn mưa của tuổi ấu thơ, chị em ba bốn đứa cùng nhau ra tắm, đùa giỡn dưới mưa . Thương yêu biết bao. Đầm ấm biết chừng nào . Tiếng cười hồn nhiên của em, của tôi ngày nào như mới hôm qua .Kỷ niệm như lúc nào cũng canh cánh bên lòng . Một vệt nắng chiều, tiếng mưa đêm xứ người cũng quay quắt đưa tôi trở về chốn cũ . Ở đó là đoàn viên. Ở đó là trùng phùng . Là tiếng mẹ ru hời à ơ cho con tròn giấc ngủ . Mấy mươi năm xứ người tâm hồn tôi vẫn chưa lành lặn với vết thương xưa. Phút chốc mà ly tan .  Phút chốc mà đoài đoạn mỗi người mỗi ngã . Kẻ đầu sông. Kẻ cuối sông ...Tự nhiên tôi nhớ mấy câu thơ xưa lắm rồi"Xa quá rồi em người mỗi ngã. Bên này đất nước nhớ thương nhau. Em đi áo mỏng buông hờn tủi. Dòng lệ thơ ngây có dạt dào ?( Quang Dũng ) . Bên trời xa mỗi lần đọc lại mấy câu thơ xưa và tôi muốn khóc

hồn sông lạch cũ

.











về đây kiếm lại mộng đầu
hồn sông lạch cũ đã ngầu hơn xưa

gọi hù một tiếng đò đưa
hoảng hồn con nắng nhảy bừa qua sông

à ơi con nắng theo chồng
áo xanh áo đỏ còn mong ngóng gì

về đây kiếm lại điều chi
bờ xưa còn dáng cây si đứng buồn

những chiều nắng ngoái hoàng hôn
trổ vàng một rẻo nhớ thương quê nhà

ừ thì con nắng trôi xa
hồn sông lạch cũ cũng già hơn xưa

gọi hù một tiếng đò đưa.

Cát Vân

Friday, June 17, 2011

Ngày lễ Từ phụ

__________________

Sưu tầm
NGÀY LỄ TỪ PHỤ NGHĨ VỀ

NHỮNG NGƯỜI CHA CÔ ĐƠN



Trên một tờ báo điện tử, người ta đọc thấy một câu chuyện xúc cảm đầy nước mắt, tuy không hề nghe thấy một tiếng khóc. Một nhân viên người Việt còn trong giai đoạn tập sự tại một tỉnh trên miền Bắc xa khuất, nhận lời đến giúp một nhà hưu dưỡng hẻo lánh ít người thăm nom. Con đường đi vào căn nhà hưu dưỡng này quanh co và khúc khuỷu, chỉ có tiếng than van rền rĩ của rặng thông già âm u và cằn cỗi. Khi anh thanh niên này đến nơi và bắt tay vào việc, anh nhận ra có một ông già cứ ngồi trên xe lăn mà quay lưng vào trong, với một thái độ im lặng buồn bã. Anh đã đến gần và nhận ra đó là một người Việt Nam đã bước vào tuổi lão niên. Nhận ra anh là người Việt, ông già đó mừng rỡ lắm. Có lẽ không có sự mừng rỡ nào lớn hơn nữa, vì bao nhiêu năm, ông cụ không có dịp nói chuyện với ai. Cụ không rành tiếng Anh, mà chung quanh cả chục dặm cũng không có một người Việt nào lui tới. Sau khi hàn huyên và làm quen nhau, anh thanh niên hứa hẹn sẽ đến thăm cụ hoài. Anh đã giữ lời hứa trong một thời gian dài. Từ đó, anh mới biết tâm sự của cụ là một người cha đã hy sinh trọn cuộc đời cho một đứa con trai duy nhất.

Khi bà vợ đã khuất núi, cụ ở với đứa con trai và bao nhiêu thương yêu, cụ đã dành cho con hết cả. May mắn, cụ đã dựng được một cơ nghiệp đàng hoàng trên xứ Mỹ, có nhà đẹp, có xe tốt và có cả một tương lai thênh thang, hạnh phúc, không thiếu thốn điều chi. Hai cha con êm ấm sống chung với nhau cho đến khi cậu con trai đòi di chuyển đến thành phố lớn để theo đuổi việc học ở một trường danh tiếng hơn. Suy đi nghĩ lại mãi, cụ ông quyết định chiều ý con, mà bán hết cơ ngơi sự nghiệp của mình để đi theo cậu đến một nơi xa lạ. Ở đấy, vì không quen chỗ, cụ cứ phải từ từ tiêu dần tài sản dành dụm của mình cho sự học của cậu con mà không có cơ hội làm lại cuộc đời chi nữa, những mong cho con học thành tài là cụ vui sướng rồi. Điều cụ mong muốn đã đến. Sau nhiều năm học hành, cậu con ra trường, có việc làm tốt. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, cậu đi theo tiếng gọi của con tim, bỏ cụ lại một mình, bỏ lại người cha hy sinh suốt đời cho con, bỏ lại bao kỷ niệm buồn vui giữa hai cha con, những ngày tháng xưa cũ đó. Cụ đau buốt tâm can. Nhất là tin tức của cậu dần dần biệt tăm. Quá đau khổ, cụ đã té ngã và bị liệt. Người ta đưa cụ vào nơi hẻo lánh này để chờ chết. Từ đó đến khi anh thanh niên tập sự kia gặp cụ, cũng đã mười năm…

Mười năm cô đơn, mười năm không có dịp nói tiếng quê hương, mười năm không thân nhân, thăm hỏi, mười năm đợi chờ trong tuyệt vọng... Mười năm hay mười thế kỷ?

Happy Father 's day

___________



                   Happy Father 's day to everyone
                         Tha Hương

Wednesday, June 15, 2011

Quê nhà, những ngày ngà ngọc-Hoàng thị TốLang

____________


 Ngày thứ nhất

Chuyến bay dài quá . May là không bị delay, thế mà từ Winnipeg về đến Sài gòn cũng mất gần 30 tiếng  đồng hồ . Chặng đường từ Hồng Kông về Saigon đa số hành khách là dân VN ta từ các nơi đổ về . Ngồi bên cạnh tôi là một cậu thanh niên còn trẻ khoảng 30 . Gần đến phi trường tôi thấy cậu lấy passport ra và quay sang bảo tôi " Cô có tiền lẽ nên để 5 đồng hay 10 đồng vào passport  cho tiện khỏi bị họ mở valy khám xét lôi thôi, để mình về nhà cho khỏe . Mọi người dường như đã quen với cái thông lệ nầy . Tôi không để tiền vào Passport như mọi người . Có cần phải làm như thế không ? Phi cơ đang đáp xuống phi đao. Tôi gài lại dây an toàn và nghe lòng dâng lên một niềm xao xuyến bồi hồi nào đó ... . Tôi sắp nhìn lại Việt Nam rồi . Tự nhiên có giọt nước mắt nào ứa ra . Sao tôi lại khóc ?. Nhìn lại quê nhà sao bao năm biền biệt cách xa không là một niêm hạnh phúc bất tận của kẻ đi xa sao?  . Có một cái gì buồn tủi dấy lên. Nhưng thôi đừng suy nghĩ nữa TL ơi . Tôi như đang nói nói với chính mình điều gì đó và có một điều tôi nên biết là người đi xa đã trở về . Tôi đã trở về đây  quê hương ơi ...
Qua bao thủ tục khám xét tôi về đến nhà cũng gần 11 giờ đêm . Bước ra khỏi phi trường áo tôi đã ướt đẫm mồ hôi . Ban đêm mà trời cũng còn nóng lắm . Chị em tôi ôm nhau mừng mừng tủi tủi . Ngọc Điệp bảo tôi
- Tắm rửa xong chị ăn cái gì một chút rồi đi nghỉ sớm . Mai mình về Rạch Gía để má trông
Thế mà chị em trò chuyện đến lúc lên giường cũng gần 3 giờ sáng . Tuy mệt, nhưng trái giờ tôi không ngủ được, cứ chập chờn cho đến khi nghe tiếng rao hàng vang vang từ dưới đường để biết trời đang sang một ngày mới . Tôi sắp xếp đồ đạc để về Rạch Gía ...

Ngày thứ hai

Tha Hương ngộ cố hương - Chị Trần Huỳnh Mai và cuộc gặp gờ kỳ diệu đầy lý thú

                    
                                         Tố Lang & Chị Trần Huỳnh Mai
                                     Photographer by Dương Hồng Thủy

Phải nói đây là một cuộc gặp gỡ hết sức là kỳ diêu. Giữa cái nóng như thiêu đốt của tháng năm chúng tôi dừng lại ở Cần Thơ lúc 2 giờ trưa . Lẽ ra về Rạch Gía đi ngã Vàm Cống gần hơn nhưng tôi cho xe đi ngã Cần Thơ để  trao tiền từ những tấm lòng Rạch Gía đến cho chị Trần Huỳnh Mai -người cựu nữ quân nhân của Quân lực VNCH xưa .

Tuesday, June 14, 2011

Tình Xa,

_______________

ao trang qua cau


Từ đêm sóng gọi lao xao
Người đi biền biệt nghẹn ngào đường xưa
Nỗi sầu lắng đọng đêm mưa
Đếm dòng lưu bút cho vừa nhớ thương
Dịu dàng ngọn gió chiều vương
Thướt tha tà áo thơm hương học trò
Mộng đời ấp ủ hẹn hò
Phút giây huyền ảo mơ đò đưa duyên
Trăm năm bến đổ xa thuyền
Vạt mây viễn xứ ưu phiền ai mang
Tóc thề cất bước sang ngang
Soi vầng trăng lạnh cung đàn bơ vơ.
 13-5-11
Đỗ thị Minh Giang

Saturday, May 28, 2011

Hẹn

Điên- chuyện rất ngắn















Mạch vạn Niên

Sáng nay tôi biết tôi buồn, dông xe một mạch ra đường
freeway. Miệng vừa nhấp chút cà phê, không nghe ngòn ngọt mà
nghe lạ lùng.
                Rõ ràng tôi biết tôi khùng, chạy quanh chạy quẩn, long
nhong, lãng òm. Tự nhiên tôi muốn om sòm. Hét lên một tiếng !
Người dòm ! Tôi điên !
                Xe tôi từng chở Điêu Thuyền. Tôi là Đổng Trác vô duyên
với tình. Bây giờ tôi lái một mình. Góc nào Lữ Bố Điêu Thuyền nhỏ to ?
                " Uổng công xúc tép nuôi cò, nuôi cho cò lớn co giò cò bay"
Hình như đôi mắt tôi cay ?!
...

Friday, May 27, 2011

Thao thức

thao thức

Ngồi đây

đọc những dòng thơ
Ngồi đây đọc
Những vui buồn bè bạn
Những hạnh phúc
thoáng qua đời rất ngắn
Sao muộn phiền cứ níu mãi sau lưng??
Có phải rằng
Trong từng giọt nắng trong
đang chuyên chở một ngày rồi sẽ mất ?..
Có phải rằng trong đêm sâu lắng
Tiếng quạnh hiu hòa nhịp với nỗi buồn?..

Bước xa nhà mong trở lại quê hương
Trong ngày mới
ngùi thương tình đã mất
Có phải rằng sau một ngày tất bật
Ta thèm làm sao những phút lặng yên
Những chuyện trò không để lại thanh âm
mà lòng cũng xôn xao từng kỷ niệm...

Có phải rằng
rất huyền diệu không?
Biết một người mình chưa từng gặp mặt
Hiểu một người..
từ phía nhìn rất đẹp..
Nhìn từ thơ -những bông hoa nở tự tâm hồn

Ai đã từng..
Thao thức với hoàng hôn
Nhớ rưng rức con đường chiều tan học
Cơn mưa lạnh..đổ dài trên mái tóc
Áo người thương..
Ướt sũng cõi xa mờ..

Ai đã từng trăn trở cuối cơn mơ
Ngôi nhà gỗ sơn xanh
những giò lan chớm nụ
Áo má trắng
xa một trời sương khói
Tóc má dài
thơm ngát tuổi thơ tôi..

Ai đã từng khép lại một ngày vui
Sục sạo kiếm tìm những nỗi buồn đã cũ
Con tim nhỏ biết làm sao phân xử
Nỗi cô đơn
ràng buộc kiếp người


Cát Vân
2002

Wednesday, May 25, 2011

thương ơi là thương...

Thương ơi là thương.....
(tặng những mối tình già)


Mời lắng nghe khúc giao hưởng  ngắn ngân dịu dàng giữa tiếng kèn xe, tiếng thắng gấp rít lên giữa lòng đường, khúc giao hưởng thanh thoát như tiếng reo của lá trong một ngày mênh mông nắng và gió trời. Bạn có muốn biết nó vang lên từ đâu không hở? Nếu bạn đang lái xe hãy giảm tốc độ và ngừng hẳn lại, còn như nếu bạn đang bách bộ thì chỉ cần xoay người, hướng mắt về phía hai chiếc bóng bé nhỏ đang chầm chậm nương nhau bước giữa con đường tấp nập người xe như nước ..Tiếng ngân vang lên từ đó, từ nhịp tim hiền hòa cùa hai chiếc bóng đẹp như thơ ..

Tay cầm gậy trúc
Dắt nhau qua đường
Tim lần tràng hạt
Thương ơi là thương ...

:)
Cát Vân

Monday, May 23, 2011

đơn giản

________________



 








cát vân


từ khi người là đêm
tôi gọi tôi là nguyệt
từ khi người là lá
tôi làm cơn gió mềm
nếu người sẽ là sông
tôi làm dòng nước chảy
người là con thuyền nhỏ
tôi làm bờ yên vui
nếu người là câu thơ
tôi làm con mắt đợi
người dại khờ bối rối
tôi làm tôi ngu ngơ
nếu người là mùa xuân
tôi làm mây hồng thắm
người là mưa là nắng
tôi làm một bông hoa
 
và tôi hát ca

Sunday, May 15, 2011

Mừng Lễ Phật Đản PL 2555

________________________


                                     ...trái đất rung động bảy lần
                          khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt
                          bàn tay chuyển pháp.. (*)








































(*) thơ Nhất Hạnh

Thơ Chân Diện Mục

_______________

Trường xưa bên trời lưu lạc

_____________

Hoàng thị Tố Lang 

 Post lại Trường xưa bên trời lưu lạc như một lời giới thiệu Hội Ngộ Kiên Giang Khung trời kỷ niệm tại Houston July 2011

 Ảnh của Thầy Phm. văn Thuấn chụp trong một lần Thầy trở về Rạch Gía đưa học trò xưa đi chơi . Nơi trường Nguyễn Trung Trực cũ  ( dưới lầu, từ Cổng chính bước vô ). ( Từ trái sang phải hàng dưới : Ngọc Loan, Phương Lan, Tô Thị Ky . Hàng trên : Kim Chung , Tố Lang )




Như vậy châu về hiệp phố rồi . Con sông xưa lai xuôi về bờ bến cũ .  Hội ngộ Liên Trường Kiên Giang 2009 sẽ tổ chức tại Nam Cali . Chiếc nôi đầu tiên mà   Hội Ngộ Thầy Trò Kiên Giang  đã được tổ chức lần đầu vào tháng 7  cũng tại thành phố miền nắng ấm nầy mười năm về trước . Hồi đó việc xử dụng Internet còn hạn chế . Việc quảng bácòn chưa được rộng rãi lắm Thế mà những tấm lòng Rạch Gía đã đến với nhau .Và trong khả năng của mỗi thành viên trong ban tổ  chức . Tất cả đã cùng nhau tao được buổi hội ngộ trùng phùng cho Thày cô bè bạn khắp nơi  sau bao năm rủôi dong nơi đất khách quê người .Rồi kể từ đó hai năm một lần trường xưa lại sống dậy cùng thầy trò bè bạn bên trời lưu lạc nầy .  Ban tổ chức lần nầy đã bắt tay làm việc  ngay từ lúc anh Trần văn Phú mang cúp luân lưu từ Hội Ngộ Kiên Giang tại Úc Châu về . Trang web đã thành hình. Anh chị em  đã rầm rộ quảng bá trên Website . Tôi nghe thật rộn ràng sung sướng . Lòng rưng rưng khi đoc.cái chủ đề lần nầy “Trường cũ , tình xưa” . Tình xưa thì nói làm sao cho hết .cho vừa . Bao nhiêu chuyện để nhớ . Để viết . Để kể cho nhau nghe  trên bước đường tha hương lữ thứ .Được email của  anh Trưởng ban tổ chức chiều nay. Anh nhắc nhở , hỏi bài cho Đặc San Hội Ngộ . Thôi thì mượn những trang giấy nầy kính mời Thầy , mời bạn , mời anh, mời chị ,mời các em  cùng tôi nghe  những mẫu chuyện Trường cũ Tình xưa bên trời tha hương nầy …

Saturday, May 14, 2011

Trường Trung Học Nguyễn Trung Trực đầu tiên

_____________

Hi chị.
           Em không tìm ra tấm ảnh trường NTT đầu tiên không có người mà chỉ tìm được tấm có hai ông giáo đứng tiền cành hi hi ... (Thầy Trịnh Long Tuyền và thầy Huỳnh Phước Lộc - chú của cô Huỳnh Kim Văn).Chị nhờ ai rành photoshop bốc hai ông đó ra là xong ngay... 
Trịnh thị Kiều Diễm

Diễm em
Chị vẫn để y nguyên hình trường với hai ông giáo xưa . Làm sao bốc ra cho đành hả nhỏ ?.. Biết đâu học trò cũ của các Thầy lạc vào Blog Tha Hương tình cờ nhìn lại ảnh của người Thầy cũ một thời" phong độ" hẳn là cảm động lắm và ngay cả các Thầy nhìn lại ảnh mình ngày xưa hẳn là cũng rưng rưng Diễm nhỉ ? .. . Cám ơn Diễm đã gửi Tha Hương tấm ảnh thật quí giá nầy
Chị Tố Lang




Friday, May 13, 2011

Cám ơn - Cát Vân

____________

Đẹp làm sao những dòng chữ cám ơn..

_____________

Kiên Giang Tiểu Thư


 

               
* Thân tặng ban tổ chức HNLTKG Nam Cali 2009

                                               
Đọc lại Lá thư cám ơn của ban tổ chức Hội Ngộ Trường cũ Tình xưa 2009 sau ngày Đại Hội thiệt là thấy thương làm sao . Chỉ có hơn nửa trang giấy mà lời lẽ sao mà ân tình quá đỗi. Với hai năm trời đằng đẵng . Với bao nhiêu công sức và với cả bao tấm lòng bao la anh chị em đã tổ chức một ngày Hội ngộ cho Thầy cô bè bạn thành công rực rỡ ngoài sự tưởng tượng của mọi người và gây niềm cảm phục với các trường bạn tại Hải Ngoại biết bao .

Nói chi xa cho mắc công chỉ nghe lời khen của ông Bắc kỳ người dưng khác họ của tui là tui thấy no nê , hả dạ cái bụng biết chừng nào  . Ổng cũng từng làm học trò như tui . Ổng cũng từng có Thầy cô bè bạn như tui . Mà ổng còn ngon lành hơn  tui nữa nghe vì ổng là học trò ở Sàigòn. chớ đâu có phải như tui học ở  cái trường tỉnh xa lơ xa lắc , đèo heo hút gió tuốt gần mũi Cà Mau mà ông Bố chồng Bắc kỳ của tui mỗi lần ai hỏi đến quê quán con dâu Nam Kỳ của ổng thì ổng hay nói " Quê vợ thằng Lam (chữ N ổng đọc ra chữ L còn tên tui thì ổng cứ kêu nà Nan nan) ở gần Miên đấy" . Tui sửa ổng hoài " Thầy ơi ! Thầy mần ơn nói con là người Rạch Giá có phải hay hơn không . Thầy cứ nói thế người ta tưởng con là Miên thiệt có ngày con bị cáp duồn luôn thì khổ ,chết con luôn ".

Quà hồi môn của mẹ

____________


Phạm Phong Dinh
 


Con rạch không rộng lắm, nhưng chiếc cầu khỉ lắt lẻo bắt ngang trên mặt nước đã làm Tấn ngại ngần. Chàng nhìn cái chân phải teo tóp của mình, rồi nhìn những thân cây mù u lồi lõm nằm dài chênh vênh trên những cái trụ cây tràm hình chữ thập mỏng manh cắm sâu xuống lòng rạch. Mấy đám lục bình lá xanh điểm những cụm hoa tím nhạt tấp vào chân trụ cản dòng nước chảy, tạo thành những âm thanh rầm rì, nghe như tiếng suối róc rách chảy giữa cánh rừng hoang vu ngoài miền Trung, mà nhiều lần chàng đã có dịp lội qua. Tấn lắc đầu nhìn cây cầu khỉ chông chênh, cái nhịp ở giữa nhô vút lên so với hai nhịp gần bờ nước, làm nên một cái dốc cao đầy thách đố đến lạnh lùng. Tấn cũng có tài làm xiếc đi cầu khỉ như bất cứ người dân miền Cửu Long nào chứ, vì chàng là dân ruộng đồng chính hiệu mà. Nhưng cái đó là ngày xưa kìa, lúc hai cái chân của chàng còn nguyên xi mỗi bên. Bây giờ thì tuy chàng vẫn còn đủ hai chân, nhưng một cái to một cái teo. Đi qua chiếc cầu khỉ với những cái tay vịn rất lỏng lẻo này, thì với một cái chân khập khiễng, chẳng khác gì chàng đi lò cò một chân. Đó mới chính là vấn đề gay cấn, không khéo chàng sẽ ngã vào đám ô rô lởm chởm gai nhọn mọc dầy đặc hai bên chân cầu mất. Đã thế mà thôi đâu, dân đi đồng qua lại đã bôi một lớp sình trơn láng lên cầu như người ta phết mỡ bò. Nhưng dù gì thì gì, với bất cứ giá nào Tấn cũng phải chinh phục nó. Tấn chợt phì cười một mình. Cái chất lính trong máu chàng hãy còn đậm đà nhiều lắm, nên chàng đã nghĩ đến cụm từ ngữ “với bất cứ giá nào” để giải quyết mọi trường hợp khó khăn, mà chàng và các bạn vẫn hằng đương đầu trên khắp nẽo chiến trường.

Wednesday, May 11, 2011

Lời Say Trong Buổi Giao Thời

______________
Ngô Quang Võ

                                                      Tương phùng đối ẩm một đêm nay
Rồi sẽ xa nhau những tháng ngày
Lặng lẽ nẻo về vương cát bụi
Bóng mờ giăng mắc mắt se cay .

Cái lạnh đêm buông cũng não nề
Lối đường hiu quạnh bóng sơn khê
Lòng đau đâu biết ai tâm sự
Gởi khối buồn trên một lối về .

Cảnh vật chuyển mình bóng tối thêm
Dưới làn sương trắng trải bên thềm
Men sầu đã thấm đau đầu lưỡi
Chất đắng cuộc đời vỡ nát tim .

Đoản Khúc Cho Em -Lý lạc Long

______________
Cũng như nhiều người thương mến nhau, anh vẫn thường đến chữ hạnh phúc trong bối cảnh có anh và em. Có người nói: "Hạnh phúc là yêu mến cuộc sống mà ta đang sống. Người ta có thể sống trên thiên đàng mà vẫn không có hạnh phúc, bởi vì con người cứ bám lấy mọi sự việc trong cuộc sống của mình". Và có lẽ đúng như Nathaniel Hawthorne đã nói:"Hạnh phúc như một chú bướm, càng cố chộp lấy, càng tuột khỏi tay nhưng nếu bình tâm ngồi lại, nó sẽ đậu lại trên bạn." Dường như rất khó khăn nhưng cũng rất dễ dàng . Tương lai, quá khứ và hiện tại. Anh thì nghĩ đơn giản, hạnh phúc là "hiểu" nhau và cố gắng cho hiện tại.

Hiện giờ, hai người đang ở hai nơi xa lạ, trong hai khoảng không gian khác nhau. Nói về cuộc sống hiện tại của anh là sự nối tiếp một chuỗi buồn nản như bất tận, sống với hy vọng kéo dài bằng mỗi ngày. Tâm hồn anh nhiều lúc trống rỗng giống như những lúc xem đoạn kết bi thảm của một truyện tình lãng mạn. Một hình dáng thân quen và dẫu anh có nhìn rõ sự tha thiết yêu thương, nhớ nhung, mong đợi da diếc ... đang chầm chậm lạc vào đám đông và khuất dần. Dĩ nhiên, đám đông sẽ nuốt chửng cái hình bóng đã từng làm lòng anh ray rức xuyến xao.

Monday, May 9, 2011

TÔI DU LỊCH

_______________

Chân Diện Mục

               Thuở bé tôi được học
               Một ông Tây nói
               Đi khắp thế gian , lúc trở về
               Không thấy nơi nào đẹp bằng quê hương mình
               Ngày nay tôi thấy người ta quảng bá vẻ đẹp quê hương mình
               Để mần du lịch
               Ngành công nghiệp không khói
               Ít vốn mau lời
               Người ta la lớn
               Vẻ đẹp truyền thống
               Đậm đà bản sắc dân tộc
               Nhưng tôi không thấy
               Cái quần nái đen truyền thống
               Mà chỉ thấy đậm đà hở rốn hở mông
               Quê hương tôi có thế mạnh sun , sand , sea , sex chăng ?
               Tôi đi vào phố cổ
               Chỉ có khói bụi mịt mù và tiếng la tục tĩu
               Tôi ra bãi cát trắng biển xanh
               Chỉ thấy thường dân đi trên bãi cát đen đầy rác
               Còn bãi đẹp thì được rào chắn
               Xây nhà nghỉ mát cao cấp cho VIP
               Thường dân không được vào
               Hay là ta đi vào đền chùa
               Nơi truyền thống tâm linh
               A ! Tôi thấy người ta chen nhau nhét tiền vào tay phật
               Còn các sư thì hí hửng , xun xoe đổi tiền lẻ cho du khách
               Tôi giật mình sững sờ
               Suýt té ngửa
               Suýt chết giấc

                                            Chân Diện Mục                  

Huyền thoại Mẹ- Chân Diện Mục

______________

                         Hỡi mẹ của chúng con
                         Hỡi mẹ của chúng con !
                         Hãy dóng tiếng cồng lên !
                         Hãy dóng tiếng cồng lớn hơn !
                         Cho tiếng cồng mở toang bầu trời
                         Bay qua ba con suối
                         Bay qua bẩy ngọn đồi
                         Cho kinh hoàng kẻ thù phương Bắc
                         Từng đàn voi
                         Từng đàn voi
                         Cuốn bụi ngoài ngàn dặm
                         Với ánh đao loé lên
                         Với tên bay như mưa
                         Vượt qua 65 thành   (1)
                         Thu phục nhiều dân tộc
                         Hào khí ngất trời
                         Ai nào dám đương
                         Giặc Hán run sợ
                         Ôi mẹ của chúng con
                         Ngày nay chúng con như còn nghe thấy
                         Tiếng cồng vang
                         Tiếng voi ré
                         Tiếng tên reo
                         Tiếng suối vui mừng
                         Tiếng gió thì thào
                         Mẹ tuyệt quá

                                                  C.D.M.

     (1) -  Các cụ cứ nghĩ thành là huyện thành ( kể cả cụ Đào duy Anh , biết chữ Hán ) . Thực ra thời đó chưa có cái thành đá , thành xây gạch , hay lũy đất nào cả .  Xin các cụ mở sử Đông Hán ra mà đọc hoặc nhờ người đọc hộ :   Một Thành là mười dặm !  Mẹ của chúnh ta đã tung hoành suốt  650 dặm không một đối thủ !
    - Thật uổng công các cụ đã rị mọ tìm đếm các huyện suốt từ bắc Trung Bộ cho tới Quảng Tây (1)

Sunday, May 8, 2011

Thơ Minh Giang - Người Mẹ Quê Sóc Trăng,

______________

HAPPY MOTHER'S DAY .

redroseCV
                                                                                                    photo Cát Vân .
 

Năm bốn mươi lăm Mẹ nuôi tằm dệt vải
Cùng trai phố thị kết nghĩa Tào Khang
Con chào đời bên cạnh dòng Hậu Giang
Quê Ngoại thân yêu đậm đà nhân nghĩa

 Vẫn còn nhớ khoảng thời gian thơ dại
Tàu Pháp bắn không phân biệt dân lành
Gia đình trốn trong khu vườn lá xanh
Tránh viên đạn vô tình gây thương tích

Saturday, May 7, 2011

Thưa Mẹ, Chúng Con Ði - Trần Trung Đạo

________

 Thưa Mẹ
Chúng con là người Việt Nam lưu lạc
Ngày ra đi không hẹn buổi quay về
Chẳng phải là sương mù sao khóc lúc đêm khuya
Chẳng phải gió sao đời là giông bão
Chẳng phải mây sao miệt mài trôi nổi
Chẳng phải là rừng sao héo úa mỗi tàn thu\.

Mẹ - Đỗ Trung Quân

 ____________

[PPT]

Bông hồng cài áo 1



Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Friday, May 6, 2011

Bông hồng cài áo

________

Sáng tác : Phạm thế Mỹ
Trình bày: Khánh Ly

Một bài viết cho ngày Mother day - Thầm lặng

_____________

Kim Khánh
Một đời thầm lặng mẹ theo bố.

Tháng 9 năm 1954 mẹ theo bố vào Nam. Trước đó bố hoạt động ngang dọc, sáng ngời lý tưởng rồi ê chề thất vọng. Quyết định vào Nam là của bố, mẹ chỉ bế hai con và dắt cô em chồng 17 tuổi theo. Trong Nam, bố tưng bừng thi thố tài năng, tay phấn tay bút. Mẹ thầm lặng ở nhà nuôi dạy con và chăm chút em. Dân số con từ hai tăng thành tám. Tám con tám tính, có lúc hư lúc ngoan; mẹ theo từng bước, khen chê mắng mỏ. Cô em chồng tốt nghiệp đại học, chuẩn bị lên xe hoa, mẹ lo toan chuyện cưới hỏi. Bố vất vả bên ngoài, về nhà chỉ cần đảo mắt nhìn là thấy mọi sự tươm tất. Ra đường, các con được gọi là “con bố”, em là “em anh”, không ai biết có một nhân vật thầm lặng đã làm nên những con người ấy.

Wednesday, May 4, 2011

Vỡ Vụn - TTL

___________


khi mặt trời đã rơi bên kia núi
thì niềm tin cũng vụt tắt, ngỡ ngàng
gom mảnh vụn một mình ta lầm lủi
đi bên đời vá víu những trái ngang

trong bóng tối, ranh giới miền sâu cạn
dọ dẫm đường, vấp ngã giữa màn đêm
xoa vết đau, khập khiễng vùng đá sạn
bước thấp cao, rỉ máu gót chân mềm

nặng vai gánh những chuyện đời đong đếm
phủ rong rêu những vết cắt hằn sâu
vẫn lặng lẽ cháy trong vùng kỷ niệm
viên gạch nung với ngọn lửa thương sầu

sau khung cửa ký ức còn in dấu
dù tàn tro và nhân ảnh mịt mù
xót kiếp chim bay không nơi để đậu
mộng vỡ tan theo từng bước phiêu du

vùng đất lạ, ta ngồi ôn quá khứ
bao tin yêu như lá rụng bên đường
ghi viết lại thêm đau lòng con chữ
gởi trả cho đời, như khói như sương.

TTL

Gửi Em Từ Một Góc Trời Xa

______________

Lý Lạc Long
,

Như Khói Như Sương
Buổi sáng cuối tuần, ngồi nhìn từng giọt cà phê phin rơi chậm vào ly, suy nghĩ vẩn vơ về sự ngắn ngủi, mong manh như sương khói của một đời người. Anh chợt nghĩ đến đời sống của bản thân mình, sẽ từ giã trạm tạm trú trần gian này lúc nào và sẽ đi về đâu? Thiên đàng hay địa ngục, nếu có, và sẽ tiếp tục làm gì ở đó? Toàn những câu hỏi mà có lẽ không ai có đủ thẩm quyền để có thể giải thích một cách rõ ràng được cả . Theo hầu hết các tôn giáo, thì thiên đàng dành người “tốt” và địa ngục thì cho kẻ “xấu”, nhưng ngay cả quan niêm về “xấu” và “tốt”, tự nó cũng đã thay đổi theo từng xã hội, từng phong tục tập quán, từng thời điểm. Hình như, trên đời này mọi việc đều tương đối, không có gì là tuyệt đối cả, ngay cả đúng và sai, cái đúng nơi này có thể là sai nơi khác, và cái đúng ở thời điểm hôm nay có thể bị chứng minh là sai trong tương lai. Nếu ai hỏi anh sẽ chọn thiên đàng hay địa ngục khi chết. Nếu anh được chọn lựa, thì có lẽ câu trả lời của anh hiện giờ sẽ là: Anh chọn nơi nào có bạn bè của anh. Em, theo như định nghĩa của “bạn”, thì em cũng là một người bạn của anh.