Ngọc Điệp, Lệ Mai , Tố Lang , anh Trần Ngọc Thuận, Anh Trần Đức Minh
Ngày thứ baMưa suốt trên đọan đường từ Cần Thơ về Rạch Gía . Xe không chạy ngược lại ngã ba Lộ Tẻ để về Rạch Gía qua ngã Tân Hiệp mà lại đi hướng khác . Nghe Hoàng - Cậu em rể của tôi bảo là ngã nầy gần hơn . Tôi lại có dịp đi ngang qua Gò Quao , Minh Lương của Rạch Gía, mặc dù là người Rạch Gía nhưng tôi chưa có lần nào được đến những vùng đất nầy . Thuở nhỏ tôi chỉ quanh quẩn nơi thị xã Rạch Gía, xa lắm là vào nhà Ngoại ở Cầu số 1 Ngọn Vàm Trư . Lớn lên đi dạy mới có dịp cùng bè bạn, học trò đi Phú Quốc , Hà Tiên , Hòn Sơn Rái , Thổ Chu ...Mưa thật lớn . Mưa thật đẹp . Lâu lắm rồi tôi mới có lần nhìn lại những cơn mưa đẹp não nùng như thế nầy .Chẳng biết sao và từ bao giờ tôi thích một mình trong đêm mưa.vô cùng . Nhớ những cơn mưa của tuổi ấu thơ, chị em ba bốn đứa cùng nhau ra tắm, đùa giỡn dưới mưa . Thương yêu biết bao. Đầm ấm biết chừng nào . Tiếng cười hồn nhiên của em, của tôi ngày nào như mới hôm qua .Kỷ niệm như lúc nào cũng canh cánh bên lòng . Một vệt nắng chiều, tiếng mưa đêm xứ người cũng quay quắt đưa tôi trở về chốn cũ . Ở đó là đoàn viên. Ở đó là trùng phùng . Là tiếng mẹ ru hời à ơ cho con tròn giấc ngủ . Mấy mươi năm xứ người tâm hồn tôi vẫn chưa lành lặn với vết thương xưa. Phút chốc mà ly tan . Phút chốc mà đoài đoạn mỗi người mỗi ngã . Kẻ đầu sông. Kẻ cuối sông ...Tự nhiên tôi nhớ mấy câu thơ xưa lắm rồi"Xa quá rồi em người mỗi ngã. Bên này đất nước nhớ thương nhau. Em đi áo mỏng buông hờn tủi. Dòng lệ thơ ngây có dạt dào ?( Quang Dũng ) . Bên trời xa mỗi lần đọc lại mấy câu thơ xưa và tôi muốn khóc

















