Tháng Chạp, đó là tháng cuối cùng của một năm Âm lịch.
Người ta không gọi đó là tháng mười hai mà thay bằng cái tên quá đỗi thân thương...tháng Chạp.
Một tháng gợi bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu lo toan, bao nhiêu cố gắng của cả một năm dài.
Trời lành lạnh, mẹ dặn nhớ giữ ấm, người thương dặn dò nhớ giữ ấm.
Giữ thế nào cho ấm nổi những cơn gió lạnh trong lòng?
Tết của người lớn, người ta chờ đợi đến Tết để được nghỉ dài ngày, chứ không phải để tận hưởng những cảm giác ấm áp của ngày xưa nữa.
Tháng Chạp.
Phố thị đông đúc và chật hẹp, chỉ có người và xe, đua nhau ồn ào và vội vã.
Giật mình tự hỏi, đã sắp hết một năm rồi sao ?
Thời gian trôi nhanh quá đi...
Qua bao nhiêu vô thường mới biết mình vô nghĩa trước một đường chân chim trên đuôi mắt.
Bao nhiêu thanh xuân đi qua, ồn ào có, lặng lẽ có.
Giờ có muốn níu giữ, cũng chẳng được nữa rồi.
Phố xá những ngày cuối năm, tất bật vô cùng.
Người người dường như đang chạy đua với thời gian, tất bật lo toan chuẩn bị cho một năm mới sắp đến.
Chưa biết một năm sắp đến vui hay buồn, nhưng tháng Chạp là tháng người ta luôn muốn làm việc hết mình vì tất cả những gì tốt đẹp ở phía trước.
Tháng Chạp.
Nhớ về những ngày còn nhỏ, theo ba ra đồng trong cái lạnh mơn man.
Bao nhiêu cái lạnh chỉ có người nhà nông mới thấu hiểu khi bước chân xuống ruộng đồng mà lạnh đến nỗi hơi thở cũng như có làn khói mỏng trong sương sớm.
Người nông dân cực nhọc phải lo cày bừa, gieo mạ cho xong mới yên tâm ăn Tết.
Cả một đời người nhà nông vẫn khổ như thế, cho đến những ngày cuối cùng của một năm.
Khi đã trưởng thành, rời khỏi quê hương mới thấm thía những ngày lành lạnh của tháng Chạp.
Rồi bất giác, mong một ngày tháng Chạp chạy về giữa cánh đồng lam lũ ngày xưa, nhúng đôi chân trần vào nước lạnh giữa ruộng đồng tháng Chạp để biết rằng chẳng có cái lạnh nào so sánh được với cái lạnh mà mẹ cha đã từng chịu đựng…
Tháng Chạp về, miên man nhớ về những ngày đi chợ Tết.
Lúc còn nhỏ xíu, đi chợ Tết ở quê là một cái gì đó háo hức vô cùng.
Như bao nhiêu đứa trẻ khác, thích thú được mẹ dẫn ra chợ sắm cho quần áo mới.
Chỉ biết thế là vui lắm, hạnh phúc lắm.
Chợ Tết ở quê không chỉ là nơi để người ta mua sắm, mà còn là nơi trao gửi những thân tình.
Đứa con xa quê cả năm về ăn Tết, mẹ bảo đi chợ với Mẹ cũng chỉ là để hỏi han những người quen đã lâu, chưa có dịp thấy mặt, cũng chỉ là để chúc nhau những câu tốt đẹp cho một năm mới sắp đến.
Người nhà quê vẫn ấm áp tình nghĩa, vẫn đôn hậu như vậy bao đời rồi.
Tháng Chạp về, lại nghĩ về những thân phận tha phương nơi đất khách quê người.
Chắc không ai nghĩ nhiều về tháng Chạp như những người đi làm ăn xa quê.
Họ tất bật cả một năm chỉ đợi tháng Chạp về đoàn tụ với gia đình.
Người khá một chút không nói...
Người cả năm long đong lận đận, thì tháng Chạp về với họ là bao nhiêu nỗi niềm mang theo.
Nghe họ tâm sự không có tiền về quê ăn Tết, sao mà thấy thương.
Chỉ là một hành trình từ Sài Gòn trở về quê, mà sao xa đến lạ thường!
Thời buổi đồng tiền đi trước, không có tiền thì đường về nhà cũng trở nên gian nan như thế nào?
Thôi thì cứ quăng hết những sân si và sĩ diện ở trong lòng mà chạy về với mẹ cho kịp đêm 30.
Tháng Chạp.
Tôi đang ngồi giữa căn phòng lạnh lẽo...
Chợt thấy len trong nổi nhớ...
Ai như tôi kia, đứng giữa con đường nhỏ hai bên hàng rào dâm bụt đỏ, gió thổi qua tai và tiếng mẹ gọi cơm chiều.
Ai như tôi, lang thang tìm những cây cỏ gà dọc theo bờ ruộng.
Nắng mùa đông he hé, mùi ruộng đồng len lén thấm vào tôi.
Ai như tôi, nhảy lò cò một mình trên sân vắng.
Mẹ gọi vào thắp đèn, chiều mờ mịt như phủ đầy sương.
Bây giờ tháng Chạp.
Tôi ngồi mặc cho thương nhớ trộn đều những sáng, chiều, mưa, nắng... vào nhau.
Tháng Chạp.
Tôi nhớ con mèo nhỏ ngồi co ro nơi góc bếp.
Nó lúc nào trông cũng buồn buồn.
Tôi nhớ căn nhà dưới... bằng lá dừa nước, trống hoác trống huơ, ngồi chỗ nào gió cũng len vào thịt da.
Tôi nhớ chái bếp lạnh ngắt những chiều mưa mẹ đi... về trể.
Tôi nhớ đàn gà bị dịch nằm chết rải rác khắp vườn, nhớ những con gà trống, có mào màu đỏ chót... mẹ để dành bán Tết.
Tôi lại nhớ chiếc bánh bò trắng tinh bà Nội hay mua mỗi khi xuống chơi nhà cô Hai về.
Chiếc bánh nhỏ, nhưng thơm lạ lùng, lại ngọt nữa.
Tôi vốn hảo ngọt, lại giống bà nội nhất nhà, nên cái gì ngon nhất bà đều dành tôi hết.
Vậy mà, đã hơn 20 năm, tôi không được ăn cái bánh bò nào bà Nội mua nữa.
Nội tôi đi thanh thản vào một buổi chiều rất lạnh, khi thằng cháu biền biệt tha phương chốn Sài Gòn hoa lệ.
Tôi nhớ quán nhà bà Bảy với đủ thứ hàng hóa.
Mẹ thỉnh thoảng sai tôi chạy đi mua 200 đồng nước mắm, hay 500 đồng dầu lửa.
Tôi thì thích ngồi trên cái băng ghế cũ kỹ ngắm những cục kẹo the màu xanh, kẹo que dài dài... có sọc vàng sọc đỏ bà để trong cái keo bằng thủy tinh nhìn thật hấp dẫn...
Những gói kẹo me, bánh sữa, bà móc lủng lẳng trên dây, như tha thiết gọi mời.
Nhưng chẳng mấy khi tôi có tiền mua, cứ ngắm chán rồi về.
Để thỉnh thoảng lại được "thỏa thuê ăn kẹo", tỉnh giấc thấy tay mình sờ sờ chiếc chiếu.
Ô thật là những giấc mơ tuổi nhỏ ngọt ngào!
Tôi lại nhớ con đường sau nhà, con đường tôi hay đi một mình vào những buổi sáng bước chân sáo.
Tôi tạt vào hàng rào vườn ông Năm nhón chân kéo cành hoa dâm bụt để vặt từng bông... mà hút mật.
Những bụi cây quen quen mà giờ là tháng Chạp, như khoác lên màu nắng mới lung linh.
Tôi hái vài bông lục bình và thêm mấy chiếc lá về cắm vào chiếc bình nhỏ...và ngồi ngắm bởi vẻ đẹp bình dị của nó.
Tháng Chạp là tháng giáp Tết, tháng của những xôn xao.
Nhưng không biết sao lại ùa về trong tôi lúc này lại là một tháng Chạp khác.
Tháng Chạp hắt hiu, nỗi nhớ cứ âm ỉ trong tôi qua tháng qua ngày.
Thì cũng có sao đâu... tháng nào mà chẳng nhớ chẳng thương, khi đã chọn nơi không phải là quê nhà làm nơi trú ngụ.
Rằng: " tháng Chạp về, ta sống lại tuổi ấu thơ" …
Thành phố rộng và cô đơn giữa những ồn ào cuối năm.
Mờ nhạt và hoang hoải.
Có những lo lắng cũng chỉ để đó mà thôi.
Thời gian không thể níu giữ những điều tốt đẹp ở trong lòng.
Vậy nên, muốn gọi tên tháng Chạp và mong nó đừng trôi.
Muốn gọi tên tháng Chạp... chầm chậm, chầm chậm thôi...
(Fb Lâm Hùng & lhd có chỉnh sửa một vài chỗ).
No comments:
Post a Comment