Wednesday, July 21, 2021

Thương Khúc V : SOÁN NGÔI HOÀNG TIỂU CHỦ

 MẠCH VẠN NIEN




            Lần  đầu tiên tui đi hầu Toà tại Toà Án to lớn nhất của thị xã Rạch Giá. Tui hầu Toà lần nầy không phải là tội
cao bồi vườn gây sự đánh lộn với cao bồi tỉnh. Mà hầu Toà để chính thức có cái tên tương đối đẹp và thuần tuý Việt Nam để đi học hợp lệ. Cái tên không còn gốc chệt A Nìn quê mùa nữa. Tui mang tên mới  được goị trong giấy Thế Vì Khai Sanh. Ngày sanh của tui qua gần mười năm tía tui không nhớ nên khi Toà hỏi thì ông ú ớ. Chỉ vài giây ông lấy lại bình tĩnh liền phán cho ngáy sanh của tui là ngày 09 tháng 09. Sau nầy tui hỏi ông sao tía cho con ngày sanh như vậy thì ông nói má sanh tui nhằm lúc nước lụt chắc là cũng đâu đó ngày ấy. Tui sanh lúc nước lụt nên mạng là Tuyền Trung Thuỷ tức nước suối giữa đường rất trong veo và sạch sẽ nên ai cũng thích vì thế mà sau nầy tui có nhiều bạn. Nhưng tui nghĩ trong bụng chắc tía tui có máu cờ bạc nên ông bèn lấy số 9 là số hên. Mà thiệt tình nhờ ngày sanh chín nút mà tui hên thắng hoài hoài nhiều cuộc chơi trong cuộc đời , chỉ có một lần thua Ba Cào cháy túi là .Miền Nam sập tiệm tui mới bị ngồi tù cải tạo sáu năm ở miền Bắc núi rừng hoang dã chớ đụng độ mấy trận tui không hề hấn gì. Vả lại tui cũng có bùa hộ mệnh mà Tía Năm tui khấn vái làm phép xin ơn trên bảo vệ mạng sống mà vì tin tưởng lộc của ông ban cho nên tui lúc nào cũng bỏ trong bóp. Bùa linh thiệt tui vẫn mang theo cho đến lúc vượt biên cũng trót lọt. Tui chỉ không mang Bùa theo trong lúc ở tù nên bệnh gì tui cũng có.

Nhất Phiến Băng Tâm


Mấy năm trước đây có dịp về Cần Thơ gặp lại bạn cũ trò xưa, khoảng thời gian 1968-75, khoảng thời gian tôi được chuyển về dạy Toán ở trường Phan Thanh Giản  ̣ Buổi tối họp mặt giữa sân trường, cảm xúc vỡ oà, tôi đã vô tình phá lệ "trái tim cha mẹ, tấm lòng thầy cô là muôn đời bất khả tư nghị"  ̣ Bài Nhất Phiến Băng Tâm đã được đọc cho mọi người nghe, trong nước mắt chảy ngược vào lòng  ̣ Ôi chao xót xa  ̣ Thương lắm chút tình thầy trò của chúng tôi trong thời loạn!

 PKT, CGS Toán PTG 1968-1975



 







 

Sunday, July 18, 2021

Phạm Thiên Thư, người đi tìm “bụi đỏ”

 SƯU TẦM

_  Đăng bởi Vanachi vào 22/11/2019 01:38





Cũng như nhiều người, tôi mê tình khúc Ngày xưa Hoàng thị do Phạm Duy phổ nhạc bài thơ của Phạm Thiên Thư từ những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường trung học ở miền Nam trước 1975. Và cùng với những bản tình ca Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là đoá tình sầu, Em lễ chùa này, Ngày xưa Hoàng thị... thơ Phạm Thiên Thư, do Phạm Duy phổ nhạc đã trở thành một sự cộng hưởng nghệ thuật lạ lùng ở miền Nam trong thập niên bảy mươi. Sự cộng hưởng nhiệm mầu ấy không chỉ là sự hoà hợp diệu kỳ của cuộc hôn phối giữa thi ca và âm nhạc mà còn ở sự chiếm lĩnh thế giới tâm linh của bao thế hệ thanh niên lúc bấy giờ. Lời thơ ấy, âm nhạc ấy đã trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi với biết bao người trong cuộc đời mà nhiều khi chỉ một dấu chân bé nhỏ của ai đó thuở nào cũng hằn sâu trong tâm thức để rồi suốt đời tìm kiếm mỗi khi nhớ về những buổi “tan trường”

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng...
(Ngày xưa Hoàng thị)

Mắt em người Sài Gòn-phần 7

 

Tân cổ : Ru Lại Câu Hò / Song ca Kim Trúc - An Lê

 Hát theo Karaoke An Lê Cổ Nhạc

Tân Nhạc Võ Quốc Việt

Cổ Nhạc Võ Tử Uyên

Saturday, July 17, 2021

Con Thuyền Không Bến - Trình bày: Chương Hà

 Trong những bản nhạc ít ỏi nhưng bất hủ , để đời của nhạc sĩ Đặng Thế Phong Con Thuyền Không Bến có vị trí đặc biệt sâu đậm trong lòng tôi. Xin được trình bày với cả tâm lòng. Mời thân hữu cùng chia sẻ

CH

Thương Khúc IV : ĐỘC CÔ CẦU BẠI

 MẠCH VẠN NIÊN



            Chuyến xe đò Nguyên Hiệp mà Bác Năm Kỉnh vừa làm chủ vừa làm tài xế chạy từ Châu Đốc đến Rạch Giá duy nhất khứ hồi mỗi ngày chở tía con tui đi hôm nay hơi vắng khách. Tía tui là hành khách trung thành của Bác Năm Kỉnh nên Bác ưu ái dành ghế đằng trước cho tía con tui. Vả lại Bác Năm cũng là người Tàu lai nên gặp tía tui là hai ông có dịp xí xô xí xào tiếng Tàu. Còn tui thì nghe tiếng được tiếng mất chắc hai ông đang nói đến tui vì thỉnh thoảng tôi nghe nhắc đến tên A Nìn. Đi Rạch Giá lần nầy tui buồn thúi ruột vì là một đi không trở lại. Mọi lần lên xe là tui ngủ mất đất và mơ ước chốc nữa đây vô Rạch Giá là có dịp ăn mì, ăn hủ tiếu và ngắm trời biển mênh mông.  Lần nầy con mắt tui đỏ hoe nhìn từng căn nhà cây cối vụt qua. Tui nhớ má từ đây không ai đi hốt phân bò bón cây còn tía thì bơi xuồng một mình họp chợ mỗi sáng tinh sương. Không ai đánh lộn với thằng Ba Gà Mổ ; không ai cùng thằng Long đi câu cá bắt cua nhất là còn đâu những buổi chiều bày cờ tướng đánh nhau ăn thoi với tụi nó.

Friday, July 16, 2021

Thà Buông Súng

 

Tạp ghi

 

Thà Buông Súng



 

 

ĐIỆP MỸ LINH

 

Đang “lang thang” tìm tin tức trên Internet, tôi chợt thấy trên Fox News một tiêu đề rất đáng lưu ý: “Florida will require schools to teach civics and ‘evils of communism’”.

Không Thể Hiểu


 

Mắt em người Sài Gòn-phần 6

 

-Mắt em người Sài Gòn-phần 5

 

Tuesday, July 13, 2021

Mắt em người Sài Gòn-phần 3

 

Ta Cũng Từng Một Thuở


 

Mất duyên.

 ____________________________

NHÃ QUÂN





Buổi trưa, chị gọi để lại message trong phone cho hay, “Ảnh lại đi lạc trong khi chị đang ở trong nhà tắm”.  Chiều hôm đó, sau khi tan sở, tôi chạy vội đến nhà thì cảnh sát đã tìm được anh trong một khu nhà “di động” gần chỗ chị ở.

“Ảnh” là anh H. của tôi và là người con thứ chín trong gia đình.  Tôi có người chị gái, sau anh, qua đời lúc quá trẻ, cho nên trong nhà coi tôi như là người kế anh.

Đây không phải là lần đầu anh đi lạc.  Năm trước, anh còn ở nhà một mình, khi chị đi làm, anh vẫn thường đi ra ngoài, lòng vòng trong khu vực từ nhà anh ở cho đến nhà tôi.  Nhiều lần anh đã thẩn thờ đi vượt ra khỏi cái khu vực đó và đi lạc. Có những lần phải nhờ đến cảnh sát tiếp tay để tìm anh, như lần nầy. Từ những lần đi lạc đó, bác sĩ cho biết là chắc chắn đã mắc căn bịnh Alzheimer!  Chị quyết định thôi đi làm để chăm sóc anh.

Tôi Muốn


 

Mắt em người Sài Gòn-phần 2

 

Monday, July 12, 2021

Thương khúc III : Nước Mắt Mẹ Già

 MẠCH VẠN NIÊN



Má tui sanh mười người con, năm Ngũ Long Công Chúa và năm Ngũ Quỉ.. Sợ ngũ quỉ phá loạn trần gian,  thiên đình đã rước đi hai đứa hồi còn trẻ cho nên còn lại có Tam Hoàng. Hai ông anh một ông là anh hai (anh cả) thì đi lính quốc gia đánh nhau với Việt Minh bị bắt làm tù binh mất tích ở vùng Đồng Tháp ngày ấy thuộc địa phận tỉnh Tân An. Ông anh thứ năm thì làm thư ký tại một trường Tư Thục ở Sài Gòn. Ở nhà chỉ còn lại bốn chị em là Chị Tư tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu lo cơm nước heo cúi. Tui là con trai duy nhất thứ tám ở nhà thuở nhỏ cũng bệnh hoạn liên miên. Mỗi lần bệnh là chỉ có thuốc tàu là Tiêu Ban Lộ hoặc Ban Dược Thuỷ. Thuốc nước đắng nghét và hôi rình tui đâu chịu uống, tía tui phải lấy đũa bếp cáng ngang miệng rồi tay kia bóp mũi đổ thuốc vào họng tui mới đầu hàng. Tui không chết yều vì có lẽ tui đúng là tiểu quỷ nên Diêm Vương sợ rước tui xuống cướp chỗ của Đầu Trâu Mặt Ngựa nên ổng chạy làng. Vì vậy nhờ thuở nhỏ mang đủ thứ bệnh mà không chết nên tui trong mình có đầy đủ kháng sinh,, sau nầy đi tù cải tạo bệnh gì tui cũng có từ Phù Thửng, Dịch Tả Kiết Ly Sốt Rét...cho đến Rắn Độc cắn tui cũng không chết dù không có  thuốc chữa.

TẠ TỪ - PKT 07/12/2021


 

Mắt em người Sài Gòn-phần 1

 Tác giả Chu Sa Lan