Sunday, July 21, 2024

DI CƯ 1954.

 ĐỖ DUY NGỌC



Ngày này cách đây 70 năm, gia đình tôi chuẩn bị di cư vào Nam. Hồi đó nhà tôi ở Đồng Hới, di cư bằng máy bay chứ không đi tàu há mồm như những người ở miền Bắc. Trong trí nhớ của tôi, chẳng có một hình ảnh nào của chuyến bay đó vì lúc đấy tôi còn nhỏ, chỉ mới có mấy tuổi. Bay vào Quảng Trị, sau đó vào Huế rồi vào Đà Nẵng ở đó mấy chục năm. Hồi mới lớn, tôi thấy trong tủ sách của Ba tôi có một tờ báo với một bài phóng sự của một phóng viên người Pháp, trong đó có một đoạn phỏng vấn Ba tôi kèm hình chụp gia đình tôi cạnh chiếc phi cơ. Ba tôi mặc veste trắng, anh tôi và tôi đội chiếc mũ phớt, mặc áo khoác màu sáng. Mẹ tôi mặc áo dài và chị tôi mặc đầm chân mang sandale. Hình ảnh đó chứng tỏ chuyến đi được chuẩn bị rất chu đáo chứ không có gì gấp gáp. Tôi nhớ trong ảnh mặt tôi ngu ngơ lắm, hình như là ngạc nhiên trước khung cảnh mới và chưa hết ngỡ ngàng vì lần đầu tiên được đi phi cơ. Lúc này gia đình tôi chỉ có 5 người gồm Ba Mạ và anh Hai, chị tôi và tôi. Đến năm 1972 có đến 10 người con không kể 4 người đã mất.
Sau này nhà tôi chuyển nhà cũng là lúc tôi bắt đầu quan tâm đến tờ báo đó thì tôi không tìm thấy nữa. Chắc nó đã thất lạc khi gia đình tôi dọn dẹp để thay đổi chỗ ở.
Tôi rời quê khi tuổi còn bé, ký ức về quê nhà tôi chẳng nhớ rõ. Chỉ nhớ hồi vào ở Huế gần dốc Nam Giao, tôi ngồi trên xe đẩy bị lao xuống dốc giờ vẫn còn vết sẹo trên đầu. Mười mấy năm ở Đà Nẵng, tuổi thơ tôi lớn lên ở đó, nhiều kỷ niệm khắc ghi cũng ở đó, ký ức một thời của lứa tuổi mới lớn cũng đều ở đó nên lắm khi người ta hỏi quê quán, tôi thường trả lời là Đà Nẵng. Ở Đà Nẵng thời ấy cũng có nhiều người quê Quảng Bình di cư vào. Phần đông là người Công Giáo khu Tam Toà. Vào Đà Nẵng họ cũng gắn bó nhau và thành lập khu Tam Toà ở Đà Nẵng.
Theo tư liệu, cuộc di cư 1954 đã có hơn một triệu người vào Nam. Đã có nhiều hình ảnh ghi lại cuộc di cư có một không hai này. Tuy nhiên, rất ít bài viết về việc này ngoài những bài viết của các nhà văn, nhà báo, nhà thơ thể hiện tâm trạng nhớ nhung về nơi chôn nhau cắt rốn mà họ đã lìa xa. Nỗi nhớ đó thành thơ, thành nhạc nhưng thiếu những bài phóng sự ghi lại cuộc di cư đặc biệt này. Đa số người miền Bắc đều đi vào miền Nam và nhà nước non trẻ của chính phủ Ngô Đình Diệm đã bố trí cho họ vào những khu vực ven đô, một cách để ngăn ngừa sự xâm nhập của những người hoạt động Cộng Sản. Gia Kiệm, Phương Lâm, Biên Hoà...Hố Nai, Xóm Mới, khu Ông Tạ được hình thành trong giai đoạn này. Những người di cư đã mang lại cho miền Nam một luồng không khí mới trong văn học, nghệ thuật cũng như trong sinh hoạt xã hội. Ổn định được hơn triệu người di cư trong một thời gian ngắn là công lao của chế độ Đệ nhất Cộng Hoà. Và người di cư đã đạt được nhiều thành tựu trên nhiều lãnh vực trong khoảng 20 năm từ 1954 đến 1975. Từ một triệu người, giờ đây con số của các gia đình di cư chắc đã hơn 10 triệu. Sau 1975 họ được gọi là Bắc Kỳ 9 nút để phân biệt với Bắc Kỳ 2 nút là những người miền Bắc vào Nam sau 1975.
Đã 70 năm. Ngày này bây giờ ngoài những gia đình di cư còn nhắc lại với cháu con, báo chí nhà nước không đả động tới. Đất nước đã thống nhất, con sông Bến Hải, cầu Hiền Lương không còn là nhát dao chia cắt. Nhưng sao lòng người vẫn cảm thấy chia xa. Chợt nhớ đến câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên:
"Ở xứ chim không di cư, người phải di cư
Lưu vong chính trên mình Tổ quốc".
Lòng bỗng xót xa.
20.7.2024
DODUYNGOC




Friday, July 19, 2024

Tiểu luận Tản mạn về “Hạ đỏ có chàng tới hỏi” NP Phan

 **********************************************

From: Văn chương Việt


 

TÌNH SẦU là bài thơ nổi tiếng nhất và hay nhất của nhà thơ Huyền Kiêu.

 

Ông tên thật là Bùi Lão Kiều (Có lẽ bút danh Huyền Kiêu xuất phát từ tên của ông là Kiều: Kiêu huyền thành Huyền Kiêu), sinh năm 1915, nguyên quán ở tỉnh Hà Đông (cũ). Ngoài viết văn, làm thơ ông còn cộng tác với nhiều báo ở Hà Nội. Ông công tác ở tạp chí Văn Nghệ (HNV), nhà xuất bản Văn học (HLHVHNTVN).

Phượng Nhớ

 


Cánh cửa cuộc đời

******************************************

     HAIHUNG SG



                  *
Nhìn cảnh màn đêm mịt mùng qua khung cửa sổ, ông Tư chép miệng thở dài rồi ông nói lẩm nhẩm :

 -Chèn ơi! Không biết vợ chồng thằng Lộc nó mần ăn ở trển ra sao rồi nữa? Nói nó rồi ở nhà có mắm ăn mắm, có muối ăn muối mà hổng chịu nghe, khổ thiệt luôn á.

Wednesday, July 17, 2024

Về Miền Biển Động - Nhạc Chương Hà - Thơ Nhật Thụy Vi - Tiếng Hát Đông Nguyễn

 Mỗi năm đến hè, nhứt là những mùa hè càng nóng như vầy, làm sao không nhớ biển , nước mênh mông, tươi mát, biển sâu ,mây trời thênh thang và những đợt sóng vỗ miên man, bình yên cho tâm hồn thanh thản, thoát trần .Bài thơ của Nhật Thụy Vi ghi đầy những thân quen nầy cùng kỷ niệm Tôi xin phổ một khúc nhạc dịu dàng và êm đềm để thêm âm vang tiếng sóng ở vùng biển động nầy

Mời thân hữu thưởng thức
Về Miền Biển Động
Thơ Nhật Thụy Vi
Nhạc Chương Hà
Hòa âm Đông Nguyễn Studio
Đông Nguyễn trình bày

Tâm Sự


 

Sunday, July 14, 2024

PHƯỢNG TÍM NẮNG HÈ

 

*****************************************************

PHƯỢNG TÍM NẮNG HÈ







DTDB


Ca-Li phượng tím nắng hè 

Hình như thiếu vắng tiếng ve bên nhà

Thanh xuân thuở ấy đã qua

Tiếng kêu réo rắt âm ba vọng về


Buồn thôi nhẹ vuốt tóc thề

Trời xanh nắng lụa hồn quê mãi còn

Bô-Sa khác với Sài Gòn

Nhớ thời tuổi ngọc lối mòn Nguyễn Du


Lá me tua tủa gió thu

Nửa đêm về sáng mịt mù hơi sương

Lọc cọc thổ mộ trên đường

Hí vang vó ngựa hồn vương vấn sầu




Trời làm tháng bảy mưa ngâu

Đành thôi lỗi hẹn dạ sầu đau thương

Giặc vào chạy loạn tha phương

Không lời từ tạ đoạn trường ra khơi


Trầm luân là số kiếp người

Xôn xao nỗi nhớ tơi bời niềm thương

Vườn ai hoa sứ ngát hương

Công viên bóng ngã con đường me cao


Đáy hồ lồng bóng trăng sao

Phút giây hồi tưởng, mà nao cõi lòng!

Xác xao tiếc nuối mênh mông

Thời gian thắm thoát chờ trông ngày về


Dòng đời chìm nổi nhiêu khê

Bao mùa lá đỗ lời thề chưa tan

Mấy mùa phượng nở, phượng tàn...

Còn nguyên mộng ước riêng mang trong lòng


Sài Gòn xưa rợp phượng hồng

Ca-Li phượng tím rực trong nắng vàng

Buồn thương loan tỏa không gian 

Mơ về cố thổ dạ càng nhớ nhung


Dẫu nay xa cách ngàn trùng

Tình nhà nợ nước sầu chung nỗi sầu!


DƯ TH DIỄM BUỒN


Email: dtdbuon@hotmail.com





Thursday, July 11, 2024

Hát Nữa Đi Em- Thơ Hàn Thiên Lương




Trích đoạn KIM VÂN KIỂU với tiếng hát Tam KIM : Kim Phượng - Kim Oanh - Kim Trúc

 Tác Giả : Hoài Thương

Hát theo Karaoke Nguyễn Thành Nhơn

Hôm nay Tam KIM xin giới thiệu  đến trang nhà Blog Tha Hương một tác phẩm nổi tiếng  “Đoạn Trường Tân Thanh “ của Đại Thi Hào Nguyễn Du , được chuyển thể bằng trích đoạn vọng cổ “Kim Vân Kiều” của tác giả Hoài Thương , hát theo Karaoke  Nguyễn Thành Nhơn , với ba tiếng hát của Phùng gia : Kim Phượng - Kim Oanh - Kim Trúc .

- Xin chúc sức khỏe và niềm vui đến cô Tố Lang cùng gia đình , toàn thể quý thầy cô cùng các anh, chị, em và các bạn thân  thương  , Tam Kim cám ơn rất nhiều , và xin mời thưởng thức❤️

Trích đoạn với  : 
- Kim Phượng vai Thúy Kiều 
- Kim Trúc vai Thúy Vân phần 1 
- Kim Oanh vai Thúy Vân phần 2
- Thực hiện video Trúc Lan Ktp.

Tuesday, July 9, 2024

AI VỀ KIÊN GIANG || HOÀNG VÂN || SÁNG TÁC: DƯƠNG THUẬN TÀI

 

Chiều xưa có ngọn trúc đào

 


Chiều xưa có ngọn trúc đào*
Nguyễn An Bình

 

1*

Cơn mưa nhỏ chiều xưa. Chờ nhau bên trường luật.

Tà áo xanh lất phất. Dầm mưa đón em về.

Con ngựa sắt nhà quê. Đạp mòn cả gôm thắng.

Mưa trái mùa lạnh cóng. Tay ôm chợt ấm lòng.

 

Dù xe chạy lòng vòng. Vì có em bên cạnh.

Thấy đường dài cũng ngắn. Tạt vội quán bên đường.

Ly chè đậu cạnh trường. Nước cốt dừa ngọt sắc.

Nhìn nhau trong ánh mắt. Cười- cùng ngắm mưa bay.

 

2*

Cơn mưa nhỏ chiều nay. Chợt về trong quán vắng.

Nhớ em tà áo trắng. Đã xa rồi trong mơ.

Sao tôi còn ngẩn ngơ. Qua bao mùa phượng đỏ.

Tràn đầy trong nổi nhớ. Tình đầu thật nhỏ nhoi.

 

Cuốn trôi theo dòng đời. Bên hiên người buồn bã.

Nỗi sầu như cánh lá. Mưa qua tuổi học trò.

Đánh mất mối tình thơ. Trái tim thầm nhắn nhủ.

Rưng rưng bài hát cũ. “Chiều xưa ngọn trúc đào”

 

 

* lời bài hát “Ngọn trúc đào” thơ Nguyễn Tất Nhiên, nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc

 

 

 

Nguyễn An Bình

Nơi Sông Về Với Biển


06/07/2024
nơi sông về với biển
Hình của tác giả.
 NGUYỄN NGỌC HOÀNG
 
Căn nhà mẹ tôi nằm dọc theo con sông Bình Hòa Phước. Có lẽ người ta lấy tên làng gọi tên cho khúc sông nhỏ chảy xuyên qua cù lao của huyện. Để về Bình Hòa Phước có thể đón đò máy từ Cái Bè hay bến đò từ chợ Vĩnh Long. Thường thì tôi thích đi ngõ Vĩnh Long hơn, vì nếu trễ đò còn có thể đón xe lam qua bắc Cổ Chiên, rồi theo lộ Thầy Cai đi bộ về Bình Hòa Phước. Chớ trễ đò ở Cái Bè là phải bao đò hoặc ngủ qua đêm chờ chuyến đò ngày hôm sau.

Trăng non trong vườn cũ

 

***************************************

 

 

Lạc trong vườn mơ cổ tích

Tôi về mùa đã sang ngang

Chân son thuở em mười sáu

Tóc thề vàng cả suối trăng.

 

Mỏng manh tình cong lá liễu

Sương hồ đâu đợi sớm mai

Trách chi con tim đắm đuối

Mưa đêm chìm giấc mộng dài.

 

Mười năm trôi trong khoảnh khắc

Tường loang lối đá rêu mòn

Sen trong vườn khuya thơm ngát

Nụ hồng cài mảnh trăng non.

 

Chim nâu hót lời giã biệt

Xa người nguyệt quế phai mau

Sâu ơi ngủ vùi trong kén

Mơ chi hóa bướm ngày sau.

 

Người xa áo mù sương lạnh

Hiên xưa còn đóa cúc vàng

Nỉ non côn trùng âm vọng

Hương thời gian sớm úa tàn.

 

Đêm nghe từ trong xa thẳm

Chia người nửa mảnh trăng non

Mắt hồ long lanh đáy nước

Thuở tình cánh mỏng vàng son.

 

4/5/2024