Friday, October 27, 2017

CAY CÚ

_______

CHÂN DIỆN MỤC


Tôi có một đệ tử rất trọng, rất thích tôi. Viết bài nào tôi cũng đưa cho coi. Coi như một người tri kỷ! Một bữa ẻn nói: Sao văn của thầy có giọng cay cú thế! Bữa đó nói chuyện rất nhiều và còn nhiều câu về thời sự… khiến tôi rất tự ái! Ôi! con người mà! tự ái! tự ái! Tôi rất giận và từ đó tuyệt giao luôn!

Thân phận tôi như thế này… có gì bất mãn đâu! Viết lách là chuyện chẳng đặng đừng. Khổng Tử nói: Ngô khởi hiếu biện, ngô bất đắc dĩ giã! Tôi viết chỉ là thể hiện bổn phận một công dân mà thôi! Những điều trông thấy mà đau đớn lòng!

Cuối Thu





CUỐI THU

Đường Em đi. Lá thu vàng ngập lối 
Đường Em về. Cây cối phủ tuyết rơi 
Trời cuối thu, cây trụi lá hết rồi 
Nào có khác cuộc đời "Hành Cô Độc" 

Tiếng mưa rơi hay tiếng lòng đang khóc 
Từng giọt buồn theo mỗi bước chân đi 
Cuối cuộc đời ta tìm thấy những gì 
Ngoài những chiếc lá vàng đà mục nát 

Trời cuối thu chim trời thôi ca hát 
Lũ ve sầu tản mác khắp mọi nơi 
Còn mình ta (chờ) chiếc lá cuối cùng rơi 
Mà ngao ngán cho một đời vong quốc



LANH NGUYỄN

Thursday, October 26, 2017

Tháng mười và tôi

_______
Hoàng Thị Tố Lang




Mới thấy tháng chín đây, học trò tung tăng trở lại trường lớp  sau mấy tháng hè rong chơi trong nắng ấm, thế mà tháng mười đã về tự bao giờ. "Tháng mười chưa cười đã tối". Câu mà ông bà ta khi xưa đã nói thật ra rất đúng cho cái thời tiết của xứ tạm dung mà tôi đang ở đây, với thời tiết bốn muà Xuân Hạ Thu Đông mùa nào ra mùa nấy một cách rõ rệt.
Thật như vậy, tháng mười trời tối rất sớm. Chưa đến 5 giờ chiều là nắng đã trốn đi rồi để nhường cho màn đêm bắt đầu buông xuống. Tháng mười tháng của Thu về. Tháng mà tôi đặt cho nó một cái tên mới mà chừng như cũng tình tự vô cùng "Tháng luyến lưu". Thì chẳng đúng như thế sao. Tháng mười, những ngọn gió sớm mai đã làm se da thịt, cái lạnh đã bắt đầu đi về để mọi người chuẩn bị mùa đông dài lê thê sắp đến, mới hai ngày trước đây tuyết đã lất phất rơi, thấy mùa đông đã thực sự đi về, vậy mà hôm nay trời Winnipeg nhảy vọt lên từ 3 độ đến 25 độ. Trời đất còn như nắm níu một chút ấm áp của mùa hè còn sót lại phảng phất đâu đây... Như thế chả là ông trời còn lưu luyến cái hạnh phúc của mùa hè sao?

Còn lại chút dư hương ...

________________


Kỷ niệm  bao giờ cũng là những hình ảnh thật đẹp để ta nâng niu và giữ gìn suốt cuộc  đời  mình ....
...Những kỷ niêm trong tình Thầy Trò và bạn bè của nhóm Tha Hương là những hình ảnh thật tuyệt vời, thật đầy ắp ân tình mà mãi mãi suốt đời  vẫn còn đó trong ta, trong hành trình của những cuộc đời bên trời viễn xứ...
Như còn nuối tiếc lần họp mặt vừa qua KimTrúc làm Video nầy thân ái gởi đến Thầy Cô cùng bè bạn.
Hãy cùng em trở về tháng 7 Boston,  tháng 7 Montreal 2017 đẻ nhớ, để thương một lần nhóm Tha Hương mình  hội ngộ....


HTTL

Tan Vỡ




TAN  VỠ

*****************

Ừ !  thôi  nhé mình  chia  tay nhau   vậy
Lời  tạ từ nào  chẳng  luống  xót  xa
Yêu  thương  rồi  cũng  có lúc  phôi  pha
Duyên  chẳng  hợp, nấn  níu  chi  thêm   bận

Đường  trần  thế chẳng  còn  hoa  bướm mộng
Buổi  tàn  thu ,  nhuộm  trắng  tóc  thời  gian
Dòng đời  trôi  sắc  lá trổ úa vàng
Thân  mỏng  mảnh  hắt  hiu  theo  cơn  gió

" Mỗi kết hợp đều chứa mầm tan vỡ
Mỗi bình minh đều đợi buỗi hoàng hôn  "
Vầng  trăng  soi  vằng  vặc khuất đêm  tàn
Ta  vẫn  mãi trầm  luân  vòng  sinh  tử


Đào Minh Quang

Wednesday, October 25, 2017

HỌP MẶT LY HƯƠNG.

 _____________

HƯƠNG MÙA THU & NĂM NHỰT   


    

     Ngày hôm qua đi ngủ lúc 9g, mở mắt ra thấy đồng hồ chỉ 9g20 nghĩa là tui đã ngủ hơn 12 tiếng đồng hồ, đúng là kỷ lục đáng ghi vào cuốn Guinness. Hai tuần nay tụi tụi ngủ ở 4 chỗ, còn mơ màng nên tui không biết bây giờ ở nơi nào, mãi một lúc sau mới biết đã trở về Montreal.. Cũng đúng thôi vì giờ Montreal và Cali cách nhau 3 tiếng. 9g ở Montreal là 6g ở Sanfrancisco, giờ nầy mỗi bửa tui và thầy Long đang nhâm nhi cà phê Lanh và bánh Patê ngon tuyệt do Châu tiểu thư đích thân làm; trong khi đó Học Trò Xưa tiểu thư và Hương Mùa Thu Tiểu thư cùng các đức lang quân còn mơ màng giấc mộng kê vàng. Cà phê Lanh nhóm Tha Hương đã thưởng thức từ lâu còn Cà phê của Lanh công tử mới thưởng thức lần đầu, nếu so sánh về hương vị thì một bên nữa lạng,  một bên nửa cân, nhưng ly cà phê nhìn bắt mắt phải nói con hơn cha.

Nhặt nhớ


Nỗi lòng chinh phụ 3 & 4



Bến Thu


Tuesday, October 24, 2017

Màu tím phiêu bay


NHỮNG TỜ LỊCH CŨ

__________________________

TRẦN MỘNG TÚ
                   



Tờ lịch đầu năm rớt hững hờ

Mới hay năm tháng đã thay mùa

(Thanh Nam)


Khi còn ở quê nhà, mỗi năm tôi đều mua một cuốn lịch để bàn, loại lịch xé mỗi ngày một tờ, không chỉ mua riêng cho tôi mà còn cho tất cả các bàn làm việc trong hãng Thông Tấn AP. Tờ lịch xé ra ghim vào một miếng gỗ có cái cây sắt nhọn để ngay bên cạnh cuốn lịch.
Hết năm, những ký giả theo truyền thống của Mỹ, thích đứng ở cửa sổ văn phòng, từ từng lầu thứ tư của Building Eden vào đúng ngày 30 cuối năm dương lịch, thi nhau thả những tờ giấy ghi ngày tháng cũ bay như bươm bướm xuống mặt đường. Tôi rất thích truyền thống này. Bao giờ tôi cũng đợi làm người sau cùng thả xuống, để không phải tranh chỗ với ai. Tôi thích nhìn tháng ngày của tôi bay xuống riêng một mình, không lẫn vào tháng ngày của người khác.

Tình Cha

___________________

Trình bày Tịnh Đế Liên Hoa Lý Mỹ Hạnh

Monday, October 23, 2017

Vĩnh biệt Phây-búc!


__________________


Nguyễn Ðông Thức



Thằng con trai 28 tuổi ế chỏng ế chơ của tôi một hôm bỗng tuyên bố giữa bữa cơm:

– Chủ Nhật này con đưa bạn gái con về giới thiệu với ba mẹ được không?
Vợ tôi tròn mắt:
– Con? Có bạn gái?





Thằng khỉ làm bộ mặt nghiêm nghị:
– Mẹ làm gì vậy? Tại con chưa muốn thôi, chứ muốn là… 30 giây! Xếp hàng cả đống!
– Thì con cứ đưa về đi.
Tôi có ý kiến:
– Nhà mình thoải mái!
Vợ tôi lườm tôi:
– Thoải mái gì? Không phải ai muốn vô nhà này cũng được đâu! Bạn trước đã!
Thấy được rồi mới muốn gì muốn nha!
Thằng con tôi cười hehe:
– Không phải được mà là quá được! Mẹ thấy là chịu liền cho coi! Công dung ngôn hạnh đầy!

Bonsai


Thu và Em

________________________________

Thu năm nay tôi lại đi trên con đường vắng này,.nghe từng chiếc lá rơi trên bờ cỏ...Nắng ở đây vẫn là nắng ngày xưa, và linh hồn tôi vẫn là linh hồn tôi Thu trước. Buồn này hiu hắt, tôi mang hồn về để gặp mùa Thu thương nhớ cũ..


.(Đinh Hùng)

THU VÀ EM 



Thơ : Ngọc Huệ 

Model : Kim Oanh Phùng

Trời Thu vàng thắm chiếc lá rơi 
Miên man em bước phía lưng đồi 
Tình Thu chan chứa khơi màu nhớ 
Nhịp bước bên đời em với Thu...

Thu đến , Thu đi mang say đắm 
Để lại tim ai phút bồi hồi 
Ta mong Thu đến ....mong Thu đến 
Ngắm lá vàng bay thật tuyệt vời ...

Em vẫn kiêu sa bước bên đời
Lắng nghe nhè nhẹ tiếng lá rơi 
Hàng Phong lặng lẽ in bóng nước 
Xao xuyến mơ màng Thu với tôi...

( Mến tặng bạn hiền Kim Oanh )



Sunday, October 22, 2017

Nếu Biết Em Theo Chồng

________________

NGUYÊN NGÔN






Từng cơn gió nồm làm cho không khí buổi trưa hè dịu lại. Gió lả lơi hoa vàng, ve vuốt lá xanh, mơn man trên làn da, tạo nên một cảm giác thoải mái. Mùi hoa vú sữa hăng hăng pha lẫn mùi hoa mai chiếu thủy dịu nhẹ, thoang thoảng gợi lên trong lòng tôi những cảm nghĩ về các cuộc tình lãng mạn. Tôi đã hơn hai mươi tuổi rồi mà chưa một lần được yêu. Con nhà nghèo, ở một vùng quê hẻo lánh, tôi có tự ti mặc cảm rất nặng. Nhưng đồng thời tôi lại rất tự tôn về sự học hành của mình. Khổ nỗi, tự ti mặc cảm và tự tôn mặc cảm là một cặp luôn luôn đi chung trong tôi. Nó là hai mặt của một bàn tay, không thể tách rời. Chưa lần nào tôi dám tỏ tình trước một cô gái. Tôi sợ bản ngã của mình sẽ bị hủy diệt bởi một sự tỏ tình bị từ chối. Cũng có thể tôi chưa gặp được một đối tượng đủ sức thu hút để trổ cái tính liều mạng của mình ra.

Thu của riêng ai


Th

Tình Xa



TÌNH XA ...

Thơ Thuỵ Vũ 


( Cảm tác từ bài thơ " TÌNH PULAU BIDONG " của chị Phương Phù )





Cơn sóng biển đưa ta vào hoang đảo...
Thuyền nhấp nhô mang cả một phận đời
Bao đêm ngày vượt sóng gió chơi vơi
Thân lưu lạc từ đây ta dấn bước

Mắt lệ nhòa lìa xa bờ đất nước 
Sống tạm dung nơi đất lạ xứ người
Trong khó nghèo cuộc sống quá tả tơi
Anh gặp em cùng phận đời trôi nổi

Tình yêu đến nơi biển chiều rất vội
Chung cảnh đời canh cánh một niềm đau
An ủi sẻ chia ngày tháng bên nhau
Tìm hơi ấm những tháng ngày xa xứ

Thời gian đến một chiều trong quá khứ
Ta xa nhau mỗi đứa một phương trời
Gởi nhớ nhung theo sóng biển xa khơi
Còn giữ lại tình xa ôi tình nhớ...

Oct. 2017

( Kỷ niệm một thời để nhớ)

NGÁT TÍM YÊU THƯƠNG

                                                                      


 NGÁT TÍM YÊU THƯƠNG

Hà Mỹ Nhan

                                                    Nhớ màu tím nhẹ của bâng khuâng
Ngày ấy trao nhau với ân cần
Anh hiền hậu quá yêu em quá
Đẹp lòng em ,anh chẳng ngại ngần

Em biết anh yêu em rất nhiều
Giận hờn nũng nịu để anh chìu
Kiên nhẫn chờ khi em đến muộn
Em cười nghênh mặt lòng anh xiêu..

Saturday, October 21, 2017

Tôi yêu mùa Thu


________________

NVH chuyển

Rất cám ơn bạn
TH




TÔI YÊU MÙA THU


Tôi yêu mùa Thu không phải chỉ vì những lãng mạn của trời đất, của lòng mình. Tôi yêu mùa Thu không phãi chỉ vì yêu thơ Thế Lữ:

"Cơn gió thổi lá bàng rơi lác đác
Cùng rơi theo loạt nước đọng trên cành.
Những cây khô đã chết cả màu xanh …"
hay:

"Em nghe chăng Mùa Thu?
Lá Thu rơi xào-xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Ðạp trên lá vàng khô
"

Vẫn Còn đây những tấm lòng rất đẹp






Cô giaó Phạm thị Nhung nơi quê nhà đang tập huấn cho các souer -Trường Soeur Dòng Đức Bà Truyền Giáo- trong việc giảng dạy các em học sinh Autisum
Cám ơn em đã chia xẻ cùng cô và mọi người trong việc làm cao quí nầy
Mong em mãi mãi khỏe mạnh để tiếp tục thực hiện lý tưởng cao đẹp cũa mình

Cô HTTL


https://photos.app.goo.gl/E5dPPSzZf9cO8iMB3


Friday, October 20, 2017

V I Ễ N D U (tiếp theo 2)


Chuyển đến từ Ngọc
Cám ơn em
TH
_______________

NĂM NHỰT



Xe từ từ lăn bánh, tôi giơ tay chào tạm biệt thành phố thân yêu, lúc trước yên tỉnh bao nhiêu, du khách nhàn nhã, thoải mái dạo bước khắp nẻo đường thì hôm nay nó ồn ào bấy nhiêu, lối đi trên đường phố trở nên lượn quanh, uốn khúc, chận chỗ nầy, lấp chỗ kia đến nổi nó được đặt một cái tên rất là hiện đại "THÀNH PHỐ 3D" nghĩa là lúc nào cũng vang lên những tiếng chát chúa "ĐÀO - ĐỤC - ĐẺO". Còn anh bạn "Còi" của tôi đặt tên cho nó là "THÀNH PHỐ 3C", anh giải thích 3C là "CREUSER COUPER - CASSER". Nếu phối hợp những tiếng động vang lên của 3C và 3D sẽ thành một chuổi thanh âm của dàn nhạc đại Hoà tấu OMS "Đinh... đi... đ..i... Cắt... c... ắ... cắ... Đong... đ..o..đ..o.... Cụp ..c...ụ..c..ụ..." làm điên đảo dân thành phố. 

Nàng Phây


Lộng giả thành chân (kỳ 2)

_______________

LANH NGUYỄN



Hôm đó là ngày tôi được tuyên thệ với phái đoàn Hoa Kỳ để đi Mỹ nên tôi ăn mặc chỉnh tề, đầu tóc cắt ngắn trông có vẻ như một nhà "phạm mô" vì vậy mà từ đàng xa Hồng Hạnh đã nhận ra tôi rồi, còn tôi thì không tài nào nhận ra cái bà bầu mặt mày lem luốt, đầu tóc rối bời, áo quần bèo nhèo đang đứng nép theo sau một anh chàng lùn tịt ú nu. Phải đến khi mặt đối mặt với câu hỏi như trách móc:
- Anh Long không nhận ra em à? Hồng Hạnh ở gần nhà anh nè.
Đến lúc đó thì tôi mới nhận ra nàng.
- Xin lỗi Hồng Hạnh nha, tại đông quá mà mọi người đều nhìn giống nhau nên tôi không nhận ra cô.
Thăm hỏi nhau một lúc thì tôi được biết Hồng Hạnh đã lấy chồng là con trai út của một gia đình đang làm chủ 3 chiếc ghe cào. 

Thursday, October 19, 2017

Lỗi Thề


Nhìn lơ mơ, nghe lãng đãng



      NHÌN LƠ MƠ, NGHE LÃNG ĐÃNG

              ******************    


                     Giòng sông trôi nào do định mệnh
                  Mảnh trăng hiền chảng phải trời cho
                  Trăng buồn là do ta ngẫu hứng
                  Phả vào trăng tình tự riêng tư
                  Ta đi đạp lên bao nhiêu ngọn cỏ
                  Ta ăn là báo hại bao linh hồn
                  Ôi non sông cỏ cây vách đá
                  Ôi tri âm tiếng vọng ở phương nao
                  Ta nghe nhạc trời mênh mang bên tai lãng
                  Nhìn sông trôi nhớ bạn vô cùng  

           
             CHÂN DIỆN MỤC 

Tháng Mười Chia Xa