Bẽn lẽn không phải là mắc cở , xấu hổ , cũng chẳng phải là e lệ , e ấp . Mắc cở là phản ứng trước việc ta làm sai … Ăn tham hay nói bậy khiến nguời ta có thể mắc cở .
Trước kia , khi “ bị “ cầu hôn hay tỏ tình … người con gái thường e lệ hay e ấp vì lễ giáo thời đó cho rằng đàn bà con gái biểu lô tình cảm ra ngoài là không tốt :
Vô duyên chưa nói đã cười
Có duyên hỏi chín mười lời chửa thưa
Chính vì thế mà khi “ bị “ người con trai tỏ tình…thì lấy tay che mặt , lấy khăn che miệng , cúi xuống hoặc quay đi . Đó là phản ứng giữ gìn , tự bảo vệ ( hay keep distance ) . Đó chính là thái độ tự ty của người con gái dưới chế độ trọng nam khinh nữ . Người đàn ông có quyền trêu gái ( làm hoa cho người ta hái , làm gái cho người ta trêu ) , còn người con gái thì phải luôn luôn gìn vàng giữ ngọc .
Bẽn lẽn khác với e ấp . Tôi thấy hai tiếng bẽn lẽn đầy nữ tính , hơn nữa là đầy xuân tình , không dính dàng tới lễ giáo trọng nam khinh nữ . Một người con gái bị tỏ tình , có thể bẽn lẽn quay đi nhưng … mỉm cười và … đỏ mặt , trong lòng có thể xôn xao , rạo rực . Như vậy bẽn lẽn tuy vẫn mặc cảm , giữ gìn theo lễ giáo , nhưng tình người hơn e ấp ( tôi thấy tiếng lỏn lẻn ở miền Nam gần tương đương với tiếng bẽn lẽn ở miền Bắc , nhưng hình như chưa thay thế được ? )
Ngày nay nam nữ bình quyền rồi ! Nên ta ít còn thấy con gái e lệ e ấp , bẽn lẽn . Người ta hô hào nữ có quyền tỏ tình hay tấn công trước người nam . Hoặc người ta có quyền ẹo ẹo , ẹo lự , bẹo dạng sẵn sàng đợi người nam tấn công ! ( Tôi không dám nói quá như một ông nhà báo nhái bài đi chùa hương để chê một người con gái bẹo dạng : “Đường đi qua khách sạn , Việt Kiều ngắm nhìn em , vội vàng em lên tiếng , anh ơi em đây nè “ )
Ngày nay người ta thực dụng, hiện thực , sòng phẳng quá , nên làm sao thanh niên hiểu được rằng : chỉ ngâm có hai câu ca thôi mà nàng cung nữ bị vua Thành Thái trách phạt :
Ngồi buồn vọc nước dỡn trăng
Nước xao trăng rụng biết rằng về đâu
Ở giữa cái thời bẽn lẽn xưa và cái thời bẹo dạng nay , ông Hàn mặc Tử đã có một bài thơ tuyệt vời
Tôi muốn nói đến bài thơ BẼN LẼN
Tôi không biết nên nói từ trên xuống , từ dưới lên , hay từ giữa ra .Phải nói là từng câu , từng chữ của bài thơ đã dắt tôi vào mê lộ khỏi cần dùng tới thuốc mê .
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Đợi gió Đông về để lả lơi
Những chữ “ nắm sóng soải “ , “lả lơi “ toát lên một không khí tân văn chương , nhưng “ gió Đông “ lại đánh gục ta ngay , đưa ta về hồn thơ cũ , khiến ta hồi hộp “ kiểu phương Đông ‘ :
Lòng em hồi hộp chị Hằng ơi
Tôi đọc hết bài thơ mà quên rằng nó là bài thất ngôn ! cứ tưởng như là bài lục bát ! Thế mới tuyệt ! Cứ như là hồn ca dao, hồn dân tộc len vào lòng ta .
14 Ô kìa bóng nguyệt trần truồng tắm
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe
Bạn nói nó suồng sà như Xuân Diệu chăng ? Không ! Không ! Gió vẫn dịu dàng kiểu Á Đông ! Trăng vẫn hiền hoà kiểu A Đông ! Không hấp tấp mời gọi kiểu Tây Phương như Xuân Diệu mà vẫn im lặng đợi chờ trong gió lạnh giữa đêm đông :
“ nửa chăn nửa chiếu nửa giường em để chờ ai “
Cái bẽn lẽn của nàng thiếu phụ được Hàn Mặc Tử thi hoá tuyệt vời trong những câu chữ lung linh đến diệu kỳ . Ôi chao ! Tuyệt vời ! Tuyệt vời ! Trên cả tuyệt vời ;
Vô tình để gió hôn lên má
Bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm
Em sợ lang quân em biết được
Nghi ngờ đến cái tiết trinh em .
No comments:
Post a Comment